“ Ngươi tính thật là xa.” Thiết Tâm Nguyên chà chà hai bên má đã cứng đờ, đúng là đứa con có hiếu mà, nhưng trừ điều hắn một hai giết cha mình ra phải thừa nhận tính toán không chê vào đâu được:” Kỳ thực ngươi có thể xây một cái mộ hoa lệ, tổ chức thanh minh, ta sẽ truyền lệnh về giết cha ngươi, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất mang tro tới đây.”
“ Thế thì xin nhờ ngươi, hi vọng đây là lần cuối cùng chúng ta gặp gỡ, ta không muốn qua lại với một tên mã tặc.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ nói rất đường hoàng, tới nội viện lên chiếc xe ngựa hoa lệ, khi vén rèm xe lên chỉ thấy một nữ nhân ngồi trong, dung mạo tàm tạm, đôi mắt lạnh lùng, xem ra là lão bà què của hắn.
Đây có lẽ là người trung thành nhất với Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ rồi, giờ muốn đụng vào hắn không dễ, vì hắn là đối tượng được Tống hình thống bảo vệ.
Ở Đông Kinh này, người có năng lực nhất không phải là vương công đại thần, mà là tiểu lại huyện nha như chủ bạ, bọn họ nhiều đời làm quan viên tầng cấp thấp ở tòa thành này, đã cùng Đông Kinh hòa nhập làm một thể.
Sau này có ai nói Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ là tên hoàn khố bại gia tử, Thiết Tâm Nguyên sẽ cho một cái tát.
Với số tài sản khổng lồ Nhất Phiến Vân để lại, giờ Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ đã là phú hào có trọng lượng ở Đông Kinh, cho hắn vài năm tích lũy hòa nhập, khi mọi người quen thuộc khuôn mặt bị hủy hoại của hắn, hắn sẽ làm được rất nhiều việc, một đại gia tộc thực sự sẽ hình thành.
Hắn đã tính cả cho con cái tham gia khoa khảo rồi, chứng tỏ chán ghét gió cát Tây Vực tới cực điểm, cho nên không phải sợ Thiết Tâm Nguyên mà bỏ đi, đó là sách lược di cứ lớn của gia tộc.
“ Tên bại gia tử này không ngờ lại có một mặt như vậy, khi ta cùng nữ nhân của ngươi tới nhà hắn, hắn sợ tái suýt đái ra quần.” Mạnh Nguyên Trực vuốt ve chòm râu nói:
“ Hắn chỉ giả vờ vậy thôi, có trời mới biết khi ấy bao nhiêu mũi tên nhắm vào huynh.” Thiết Tâm Nguyên đoán:
“ Ta biết, nhưng mà trước khi kẻ nào kịp bắn thì ta giết hắn rồi.” Mạnh Nguyên Trực bĩu môi khinh thường:
“ Giết hắn rồi thì huynh dễ thoát tên hơn chắc, làm việc suy tính chút, đừng hơi tí là liều mạng, mạng huynh giá trị hơn hắn nhiều, một mạng đổi một mạng, ta lỗ lớn.” Chửi mắng tên này cũng phí nước bọt, có khi hắn ương lên càng muốn chứng tỏ bản thân thì hỏng, Thiết Tâm Nguyên đổi sang cách giao tiếp khác:
Mạnh Nguyên Trực thích nghe mấy câu này:” Ha ha ha, thích nhất là khi ngươi nói mạng ta giá trị hơn người khác, nghe ấm lòng lắm. Thôi, không nói chuyện nhỏ này nữa, tìm người làm mai sao rồi.”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu:” Chẳng tìm được ai, ngay cả ngoại công của ta cũng đóng cửa không gặp nói gì tới người ngoài, bây giờ chỉ còn hi vọng vào Bao Chửng. Trên đời này chỉ ông ta mới có thể bất chấp thanh danh giúp ta, điên cái đầu, ta và ông ta không biết kiếp trước làm sao, kiếp này cứ dính vào nhau, trốn không được.”
Mạnh Nguyên Trực nghiến răng:” Giờ hoàng đế nhận tiền rồi, nếu chúng ta không kiếm được người làm mai mối đàng hoàng, tới lúc đó từ chối gả công chúa cũng không ai nói gì được.”
“ Đây chính là tính cách của hoàng đế, hắn luôn đặt mình vào vị trí tiến có thể công, lui có thể thủ, chuyện ngoại công ngươi hẳn là do hắn ngầm ám thị. Tên đó nhìn có vẻ hiền hòa nhân từ, kỳ thực mưu mô xảo quyệt.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ngoại công ta vốn là người nhu nhược sợ chuyện, song không phải người vô tình vô nghĩa, nên ngoại công ta không gặp là ta biết có người ngầm cản trở rồi.”
“ Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta lại chẳng thể đi nhờ bà mai, có bà mai nào dám gõ cửa hoàng cung hỏi có phải bên trong có khuê nữ đến tuổi chuẩn bị xuất giá không?”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Rõ rồi, té ra vì thế thời gian qua Lão Bao rảnh rỗi là ngồi xe trâu đi lang thang khắp nơi, chuyên môn đợi ta tới nhờ vả đây. Không biết bọn họ muốn đề xuất điều kiện gì nữa. Mẹ nó, ép lão tử quá, lão tử mang Uyển Nhi trốn đi sau đó tung hê hết cho thiên hạ biết cùng đẹp mặt với nhau.”
Tâm trạng của Thiết Tâm Nguyên không tốt, tính khí của mã vương cũng không tốt lắm, nếu không có rượu uống là chạy khắp nơi cắn người, cho đến khi bản thân kiệt sức mới thôi.
Thanh minh đang tới gần, thời tiết Đông Kinh trở nên ấm áp hơn nhiều, mã vương càng rụng lông nhiều hơn.
Lông mùa đông đã rụng, lông mới chưa mọc, làm nó có rất nhiều chỗ phơi da ra ngoài, mắt thì chỉ còn có một con, trông thế nào cũng không giống mã vương kiêu hãnh nữa, mà giống lưu manh vô lại, nhưng hình như chuyển biến này khiến nó sống tốt hơn.
Rượu trong hồ lô của Thiết Tâm Nguyên đã đổi thành rượu gạo mà người Tống hay uống, cái thứ này y có thể làm một hơi hết cả chum.
À cũng phải nói thêm là đã cho đường, chứ không cái thứ rượu chua chua nhạt nhạt ấy ngửi đã buồn nôn.
Thế nên truyền thuyết nói Võ Tòng uống mười tám bát rượu chẳng phải tửu lượng cao siêu gì, mà chỉ chứng tỏ một điều hắn có cái bụng lớn mà thôi, chứ uống cái thứ mà độ cồn chỉ bằng bia này, mười tám bát chẳng là gì.
Rượu nhạt đi rồi, mã vương dù thông minh cũng không hiểu vì sao, vì tìm lại cảm giác mỹ diệu kia, cách duy nhất là uống thật nhiều.
Hồ lão tam là mục nhân tận tâm, lo mặt trời làm hại da mã vương, chuyên môn đắp lên người nó một tấm thảm tẩm dược thủy, thế là trông nó càng khó coi.
Con ngựa quỷ quái này giờ chỉ còn lại mỗi bộ dạng khi uống rượu ra hồn một chút, Thiết Tâm Nguyên đổ rượu gạo vào máng, nó như cá voi hút nước làm một hơi hết nửa máng.
Mỗi lần nhìn mã vương uống rượu như thế, lòng Thiết Tâm Nguyên vô cùng vui vẻ, chứng tỏ phổi của nó còn khỏe lắm, chủ yếu là bệnh tâm lý thôi.
Uống rượu xong mã vương lảo đảo bước đi, chút rượu này căn bản không đủ làm nó say mới đúng, giờ cái cảm giác lâng lâng không phải tới từ hơi men, mà từ cái cầu của nó, dù chỉ uống một ngụm, nó cũng thích đi lảo đảo như vậy.
Mã vương đi rồi, hứng thú của Thiết Tâm Nguyên cũng dần dần lắng xuống, hoàng đế đã ra đòn, mình chỉ có thể bị động ứng đối.
Đi gặp Bao Chửng là chuyện sớm muộn phải làm, nhưng trước khi gặp Bao Chửng, y muốn gặp Âu Dương Tu trước.