Hứa Đông Thăng đã tới Yến Triệu quốc vương phủ, có lẽ là đến quá sớm, cánh cổng sơn đỏ đóng chặt, ngọn đèn lồng làm bằng da dê treo hai bên cửa vẫn có ngọn lửa chập chờn.
Kiếm chỗ khoanh tay ngồi xuống, Cạc Cạc và Úy Trì Văn đứng sau lưng hắn, một mạnh mẽ như báo con, một thư sinh văn nhã còn cầm sách để đọc.
Hai bên đại môn có hai hành lang rất dài, hành lang chen chúc quan viên Khiết Đan, Hứa Đông Thăng vừa mới tới, không ngờ khiến khá nhiều người chú ý, sự kiện hôm qua khiến cả thành xôn xao rồi.
“ Này, đó là Nhất Phiến Vân thủ lĩnh mã tặc hoành hành Tây Vực đó, chưa luận cái khác, riêng công phu trấn định này đã thấy không tầm thường.” Một người nhìn Hứa Đông Thăng khoanh tay khép mắt đứng đó, tặc lưỡi nói:
“ Hừ ghê gớm thế nào cũng chỉ là một tên mã tặc thôi, nếu là trong địa phận của ta, hắn sẽ biết thế nào là quốc uy không thể xâm phạm.” Một trung niên mặt vuông hừ nhạt:
“ Khà khà, hữu ti gián ngài không chịu nổi chuyện chướng tai gai mắt, nhưng Tây Vực bao la vô cùng, ở đó dân là cường đạo, cường đạo là dân.” Một quan viên già vuốt râu:” Ngài mà định giết thì phải giết sạch người Tây Vực, Da Luật Kính vừa binh bại ở Tây Vực, mất quân nhục quốc. Quốc triều xưa nay dùng chính sách ràng buộc với nơi đó, để chúng tự nhiên phát triển, thu được thuế thì tốt, không được cũng không sao, không thể can thiệp sâu, tốn kém vô nghĩa.”
“ Cát Luân huynh chưa biết rồi, Da Luật Kính xuất binh là vì lòng riêng, không phải do triều đình, nhi tử của ông ta nhìn trúng sủng thiếp của vương tử Hồi Hột, giả mạo danh cha mình đòi mỹ nhân. Không ngờ vương tử Hồi Hột là người trọng tình cảm, thà khai chiến chứ không muốn dâng mỹ nhân.”
“ Thế là hắn một mình một ngựa tới Đại vương phủ, nhân lúc đám nhi tử Da Luật Kính đi săn, chém chết chúng, thanh danh ở Tây Vực liền vang dội, ai cũng xưng Sư Tử vương.”
“ Đáng thương cho Da Luật Kính, tóc bạc tiễn người tóc đen, điểm binh vượt sa mạc tử chiến với A Tát Lan ở Cáp Mật. A Tát Lan tuy anh hùng, nhưng sao phải đối thủ hùng sư Đại Liêu, kết quả bị Da Luật Kính chém đầu, Hồi Hột toàn quân tan rã, nhưng ông ta cũng không còn lực tây tiến nữa, Hồi Hột vương thoát kiếp nạn.”
Thiết Tâm Nguyên mà ở đây nghe những lời này ắt hẳn trật khớp hàm, không ngờ lịch sử ghi chép lại trận chiến ở Cáp Mật như thế.
Một quan viên trung niên trông như văn sĩ cảm thán:” Ôi hồng phấn khô lâu, người xưa không lừa ta.”
“ Hừ, chỉ là một ả nữ nhân thôi là khiến đại quân vất vả viễn chinh, coi quốc pháp như trò đùa, nếu Da Luật Kính ở Tây Kinh, lão phu nhất định dâng tấu đàn hặc.”
“ Hà hà, hữu ti gián đúng là nóng tính như lửa, theo ý kiến hạ quan, Da Luật Kính nay đã bị đầy đi tới vùng man hoang là sự sáng suốt quốc Yến Triệu quốc vương, nếu Da Luật Kính biết hổ thẹn mà phấn đấu, Đại Liêu ta không mất một mãnh tướng.”
Hơn trăm năm Hán hóa làm quan viên Khiết Đan đều là chí sĩ bác học, quân sự nước Tống thì xưa nay không ai coi ra gì, nhưng thi văn của Tống thì Tây Hạ, Khiết Đan đều sùng bái học theo.
Một mã tặc trông như con báo nhỏ không có gì ngạc nhiên, nhưng tiểu mã tặc lại không học đao thương đi đọc sách liền có người hứng thú.
Một quan viên tuổi cao vẫy vẫy tay Úy Trì Văn, được Hứa Đông Thăng cho phép, nó đi tới cung kính thi lễ vô cùng chuẩn mực, làm cả đám quan viên có thiện cảm ngay.
“ Tiểu tử, đã đọc sách tới đâu rồi.” Quan viên già hiền hòa hỏi:
“ Phiền trưởng gia hỏi tới tiểu tử đọc xong ( Bách gia tính ) ( Thiên tự văn) và ( Mao thi ), nay đã thăng học, bắt đầu đọc (Thi kinh) và ( Hiếu kinh).
“ Hả, các ngươi mà đọc Hiếu kinh à?” Người xung quanh kinh ngạc quay cả sang, mã tặc đọc sách đủ hoang đường lại còn học Hiếu kinh nữa?
“ Tiên sinh dạy ghi ơn dê biết bú quỳ, trả nghĩa quạ mớm mồi về nuôi cha mẹ, người không hiểu hiếu nghĩa, không bằng súc sinh.” Úy Trì Văn chắp tay một cái, giọng vang vang:
“ Ồ .. Lành thay, chỉ là nay thân phận của ngươi thiếu hiếu nghĩa, vậy thì khát không uống nước Đạo Tuyền, người khí tiết không nhận của bố thí, phải hiểu thế nào.”
“ Trưởng giả không biết rồi, Cáp Mật đâu đâu cũng là người nghèo, người không làm cường đạo bị cường đạo hại, tiểu tử phải uống nước Đạo Tuyền, ăn của bố thí, để giữ thân hữu dụng, mai này dạy cho con cháu đạo nghĩa đó.”
Xung quanh trầm trồ.
“ Chà, là cái giống đọc sách có chí lớn đấy, hậu sinh, mã tặc là chốn ô uế, dù hoa lan ở đó lâu ngày cũng mất mùi thơm, ở trong đống cá tôm sao tránh mùi tanh.”
“ Nếu ngươi có lòng đọc sách, trong nhà lão phu có học đường, cung cấp cơm áo, ngươi có thể chuyên tâm học tập, sau này thành tài hẵng về Cáp Mật thi triển sở học.”
Úy Trì Văn khấu đầu bái tạ:” Trưởng giả nâng đỡ, tiểu tử sao không hiểu, chỉ là gia mẫu, gia tỷ còn ở Cáp Mật, sao có thể yên tâm đi xa đọc sách? Đọc sách là chuyện thiên cổ, còn hai từ hiếu nghĩa là nhà giam.”
Quan viên già thở dài tiếc nuối:” Ài, hiếu nghĩa với mã tặc là trò cười, nhưng với người đọc sách chúng ta là nhà giam, có nhà giam này mới trói buộc được lòng dạ bất trắc. Nhà lao của ngươi, lão phu không thể giúp ngươi thoát ra, phải tự mình phá vỡ, nên ghi nhớ, giữ bản tâm không để ô uế xâm chiếm, ngày sau nếu có nạn, đến Tây Kinh phủ Trương Đình Ngạn cầu cứu.”
Úy Trì Văn cảm động lắm:” Tiểu tử ghi nhớ không dám quên.”
“ Thôi đi đi, đi đi, tiếc thay minh châu chôn vùi trong bùn đất, tiếc lắm thay.”
Cạc Cạc nghe bọn họ lí la li lô mà chả hiểu gì, Úy Trì Văn vừa về tới nơi kéo tay hỏi ngay:” Chuyện gì thế? Ngươi không bị chúng lừa chứ?”
Úy Trì Văn dùng tay áo lau nước mắt:” Ông ấy có ý tốt, ngày sau chúng ta công phá Tây Kinh tha cho cả nhà ông ấy khỏi chết.”
(*) Đạo Tuyền: Truyền thuyết nói có một con suối do đám cường đạo chiếm giữ, nên người ta gọi nó là Đạo Tuyền, người nào uống nước suối này mà sinh lòng đạo tặc.
Khổng Tử đi ngang qua suối này, khát lắm, nhưng nghe tên suối thì không uống nữa, sợ làm vấy bẩn thanh danh của mình, nên có câu khát không uống Đạo Tuyền.
Thực là oan cho con suối lắm vậy, suối vô tri nào có tội gì đâu, mang tiếng tới tận bây giờ.