Thiết Tâm Nguyên muốn có một quốc gia bách nghiệp hưng vượng, thậm chí không cần quan phủ thúc đẩy, chỉ bằng vào nhu cầu tự thân của con người đủ duy trì một thị trường lớn, làm nó phát triển tốt đẹp.
Người nắm quyền chỉ điều phối và dẫn dắt thôi, những việc khác bách tính tự làm, bọn họ có thể làm rất tốt.
"Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền", câu nói của Lý Thế Dân đã rất rõ ràng, cả đời ông ta đều không xâm hại lợi ích của bách tính một cách quá mức, dù ông ta có giam cha, giết huynh đệ, chặt đầu lão bà, nhi nữ, giết cả nữ tế lẫn đại thần, cả trung thành lưu danh sử sách như Ngụy Trưng cũng bị ông ta đào mộ quật xác, làm hết chuyện ác trên đời, vẫn cứ được truyền tụng là thiên cổ đệ nhất đế vương.
Vì sao?
Ông ta rất ít giết bách tính.
Thông qua ví dụ này, Thiết Tâm Nguyên phát hiện, giết huân quý chẳng phải chuyện lớn, chẳng ai quan tâm hết, giết bách tính mới là to chuyện.
Đi một vòng quan sát thế thái nhân tình, quay trở lại thì Hứa Đông Thăng đã về rồi, đám thậm thụt gì đó với Mạnh Nguyên Trực, nếu kiến quốc thành công, hai tên này chính là huân quý, thành phần bị mình chặt đầu.
Mạnh Nguyên Trực rất nhạy cảm, nheo mắt nói:” Ngươi vừa nhìn lướt qua cổ ta.”
“ Ha ha ha, tình cờ thôi, ra ngoài bị tuyết bay vào mắt.” Thiết Tâm Nguyên giải thích rất không liên quan:
Hứa Đông Thăng tự giác bỏ qua ánh mắt đáng ngờ của Thiết Tâm Nguyên, nói:” Da Luật Trọng Nguyên quyết ý rồi, chỉ cho chúng ta làm Cáp Mật thống quân ti, phải làm sao?”
“ Dễ thôi, trong văn thư với Khiết Đan thì dùng Cáp Mật thống quân ti, giống như văn thư với Tống, chúng ta tự xưng là nước Vu Điền, không hề gì. Quan trọng là bản thân chúng ta tự biết mình là gì, không thể lẫn lộn, nếu không phiền đấy.” Thiết Tâm Nguyên giơ ngón tay lên:” Xây tường cao, tích trữ lương, hoãn xưng vương, đó là quốc sách của một bậc kiêu hùng xuất thân chân bùn, rất đáng cho chúng ta tham khảo. Lão Hứa, dựa theo tư tưởng chủ đạo này mặc cả với chúng, tạm thời chúng ta không cần mấy danh phận hão huyền.”
Mạnh Nguyên Trực ghét nghe người ta thương lượng chuyện mình không hiểu, giục:” Lão Hứa, làm cho ta bát thịt đi.”
Hứa Đông Thăng nhìn Mạnh Nguyên Trực ngồi đợi đã ăn mất nửa bát hành mà hắn băm, làu bàu rồi múa đao xẻo thịt.
Sợi mỳ cho vào nồi canh, chẳng mấy chốc trong nồi nổi bập bềnh mỳ trắng cùng thịt dê thái mỏng gặp nước nóng cong lại, cho nắm lá hành vào nổi, thế là có màu xanh bắt mắt, vớt ra ba cái bát lớn.
Không cần biết là xưa hay nay, người Trung Quốc vĩnh viễn thảo luận quanh bàn ăn.
“ Nước Liêu nhiều người, chúng ta lại cần người, phải nghĩ cách đưa những người bọn chúng không cần tới chỗ chúng ta.” Thiết Tâm Nguyên vừa bê bát húp sùm sụp vừa nói:
Mạnh Nguyên Trực nói ngay:” Đễ lắm, chỉ cần Lão Hứa làm một nồi thịt dê, đảm bảo họ theo tới chân trời góc biển, ha ha ha.”
Hứa Đông Thăng trực tiếp loại bỏ lời vô giá trị này:” Chuyện mở quán ăn, Da Luật Trọng Nguyên còn nhiệt tình hơn chúng ta, lão ta muốn cho người quán lý quán ăn, ta từ chối rồi, lý do là tương lai quán ăn làm chuyện bẩn thỉu, nếu lão ta có liên hệ rõ ràng không lợi thanh danh.”
“ Về lưu dân hẳn không quá khó khăn, nhượng bộ chúng ở một số vị trí lão ta sẽ chấp nhận thôi, ví như cho Niết Cổ Lỗ nắm giữ quán ăn, tương tự để lão ta nghĩ rằng Cáp Mật nắm trong tay mình thì không có lý do gì không để chúng ta nuôi lưu dân giúp.”
Mạnh Nguyên Trực đang cúi đầu húp canh chỉ ngước mắt lên:” Trước kia ở Đại Tống ngươi cũng lôi quan viên xuống nước như vậy à?”
Hứa Đông Thăng cười:” Thủ đoạn mưu sinh thôi, khi Niết Cổ Lỗ phát hiện thứ công cụ quán ăn này tiện dụng, hắn sẽ bất giác làm làm chuyện ngoài khuôn khổ, mỗi lần như thế chúng ta mang tới cho hắn nhiều lợi ích, thế là hắn lún vào không cách nào quay đầu.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Sau này ta thành đại tướng quân, thương cổ vào nhà là đánh gãy chân ném ra ngoài ngay.”
Hứa Đông Thăng tiếp tục chuyện của mình:” Nhưng thế thì chuyện đi Đông Kinh tạm hoãn lại, trong thời gian ngắn khó dời nơi này, còn về người mà ngươi cần, tốt nhất chỉ nhận những người có đầy đủ gia đình, nếu không có vương bận gì thì khó mà giáo hóa thành lương dân được.”
“ Mười lăm ngày nữa là ngày Liêu hoàng tế thiên ở Long Thủ sơn, đón nhạn trở về phương bắc, quan viên đi theo ông ta, đấy là lúc hành động tốt.”
Thiết Tâm Nguyên thỏa mãn phun ra hơi trắng, vỗ bụng:” Theo Da Luật Trọng Nguyên mà làm thôi, lão ta là thủ lĩnh của chúng ta.”
“ Vậy mời lão ta hạ lệnh đuổi lưu dân khỏi Tây Kinh để chính đốn trị an?”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày:” Lão Hứa, mạnh tay quá rồi, nếu không đủ lương thực bố trí lưu dân, ngươi sẽ thành ác nhân giết hại vô số người.”
Thiết Tâm Nguyên trấn an:” Tây Kinh đất rộng người thưa, nằm ở vùng bình nguyên, nhiều sông ngòi tiện tưới tiêu, năm ngoái là mùa bội thu, lương thực không thiếu, chỉ là không ở trong tay bách tính thôi. Hôm nay ta đi khắp Tây Kinh dò hỏi, đám thương nhân lương thực nói, chỉ cần có tiền, bao nhiêu lương thực cũng có, nếu là lương thực cũ, giá rẻ rợn người, mà thứ duy nhất chúng ta dư dả lúc này vừa vặn là tiền.”
Tuyết lớn dừng, mặt trời càng thêm rực rỡ, nhưng không làm người ta cảm thấy có chút hơi ấm nào, ánh mặt trời ở Tây Kinh lạnh tới không chấp nhận được, dù chó vàng giỏi chịu rét cũng run run rúc vào góc khuất gió, dùng đuôi quấn người.
Người chết càng nhiều, trên xe trâu có cả thi thể thanh niên trai tráng, có những cái xác ôm chặt lấy nhau không tách ra được, ở giữa thường là đứa bé tím tái.
Sai dịch làm việc này tới trơ lỳ rồi, cứ thế ném lên xe.
Chuyện đuổi lưu dân khỏi thành chỉ là chuyện nhỏ, không cần làm phiền Da Luật Trọng Nguyên, Niết Cổ Lỗ hạ lệnh một tiếng, phủ doãn Tây Kinh phái toàn bộ binh lính và sai dịch đi khắp nơi lùng sục lưu dân trục suất khỏi thành.
Phủ doãn sớm đã mất kiên nhẫn với đám lưu dân này rồi, từ lúc nhập đông tới giờ vụ án trong thành nhảy vọt, tám phần do lưu dân gây ra, đám người bụng đói này chuyện gì cũng dám làm.
Đuổi toàn bộ lưu dân khỏi Tây Kinh chỉ có lợi chứ không có hại.
Liên tục xảy ra sự kiện ám sát, lần trước còn có đám thân binh hộ vệ gánh tội, nếu xảy ra chuyện gì nữa, phủ doãn cho rằng mình chết không liên lụy tới cả nhà đã là nhờ ông trời thương xót rồi.
Ông ta cũng trục xuất lưu dân lắm, nhưng nhân tính chưa mất, biết đuổi họ đi thì những người này giữa đồng không mông quạnh chỉ có đường chết mà thôi.
Giờ Niết Cổ Lỗ ra lệnh thì tốt rồi, dù có gây ra nghiệt chướng gì cũng không phải do mình chịu.