“ Thập Tam, lui đi.”
Vàng có lẽ đã thành sơ hở lớn nhất trong tâm trí của Lão Hứa rồi, cả đời này đừng hòng thay đổi được, vậy chỉ còn cách dùng thật nhiều vàng trấn áp ma chướng đó, lấy độc trị độc mà thôi. Thiết Tâm Nguyên phẩy tay bảo thân vệ Thiết Thập Tam vừa âm thầm tới cạnh Hứa Đông Thăng, mỉm cười: “ Một nửa, chỉ cần mỏ vàng nơi đó còn khai thác được thì sẽ có một nửa của huynh, thế nào?”
Môi Hứa Đông Thăng run run, ôm chầm lấy Thiết Tâm Nguyên, Thiết Tâm Nguyên phải lấy hết sức đẩy cái mặt râu ria của hắn ra, không cho hôn lên mặt mình.
Cười như điên dại một hồi, Hứa Đông Thăng chạy xuống chân thành:” Mai lên đường phải không?”
“ Mai, chuẩn bị sẵn sàng đi.” Thiết Tâm Nguyên phải hét thật to:
Hứa Đông Thăng vẫy vẫy tay ý bảo mình nghe thấy rồi, không phải hắn chạy đi chuẩn bị hành trang, nếu cần hắn xuất phát ngay bây giờ cũng được, hắn phải chạy phát tiết kích động trong lòng, nếu không hắn sợ mình sẽ nổ tung mất.
Lòng như có lửa đốt, nhưng đầu óc Hứa Đông Thăng lại trở nên tỉnh táo, nếu Thiết Tâm Nguyên cho hắn cả mỏ vàng, hắn không dám nhận, vì nhất định đó là cái bẫy, dám lấy là chết chắc.
Nay Thiết Tâm Nguyên cho một nửa, như thế đáng tin hơn nhiều rồi, khả năng lần này vì số vàng đó phải trả giá lớn hơn lần trước, nhưng hắn chấp nhận.
Thiết Nhất nghe hết cuộc nói chuyện vừa rồi, rất hài lòng về cách an bài của Thiết Tâm Nguyên, huynh đệ hắn vũ lực không thua kém ai, cho dù là Mạnh Nguyên Trực, chỉ cần họ mang quyết tâm liều mạng cũng có thể đánh sống mái một trận. Chỉ là dù sao năm xưa bọn họ chỉ rèn luyện võ nghệ cùng quân trận, các mặt khác rất kém, một nơi trọng yếu như mỏ vàng, nếu có Hứa Đông Thăng giúp đỡ sẽ an toàn hơn nhiều.
“ Ta giao mẹ ta cho ngươi, nếu có biến loạn, thà vứt bỏ thành trì, giữ mạng là quan trọng nhất, chỉ cần người còn sống là sẽ có tất cả.” Thiết Tâm Nguyên quay sang Thiết Nhất, đây là người y có thể tin tưởng giao cả mạng sống:
Đã trải qua một phen sinh tử Thiết Nhất cảm thụ điều đó rất sâu, đấm ngực hai cái, tiếp tục tuần thị tường thành.
Thiết Tâm Nguyên lại tới chỗ Lý Xảo, đám Hỏa Nhi đều ở đó, Trác Mã bế hai đứa con thập thò ở gian trong, nàng rất thích người ta khen hai đứa con đẹp đẽ của mình, nhưng không khí ở phòng lớn quá nghiêm túc, nàng không thích.
“ Làm đập nước chặn dòng Cáp Mật, nếu như Đại Tuyết sơn có biến, phá đập đánh chìm hết đồng ruộng, không để lại cho kẻ địch.”
Lý Xảo thấy Thủy Nhi do dự thì lên tiếng:” Chuyện này ta làm.”
“ Ta không tin trong số chúng ta có phản đồ, nhưng cần có dự phòng, nên ta sẽ dẫn toàn bộ tướng lĩnh Tây Vực theo, bao gồm Mạnh Nguyên Trực, khi đó các ngươi hãy tranh thủ củng cố quyền lực của mình.”
Đám Lý Xảo đồng loạt gật đầu biểu thị đã hiểu.
“ Tình thế bắt buộc, ta không thể không thiên vị các ngươi, nhưng nên nhớ hiện giờ chuyện trọng yếu nhất vẫn là dung hợp dân tộc, đừng có chút tâm tư phân biệt nào giữa chủng tộc, màu tóc, khi nào tất cả chỉ coi mình là người Thanh Hương tộc, chúng ta sẽ là vô địch. Vì thế khi xảy ra xung đột vạn vạn lần đừng theo cảm xúc mà bênh vực người Tống, đúng sai không quan trọng, cần thiết ngả về phía kẻ yếu một cách vừa phải, đảm bảo ổn định hòa hợp.”
Gặp đám Lý Xảo xong, Thiết Tâm Nguyên lại tới phòng mẹ, hồ ly rất hiểu chuyện, dùng đuôi lớn của mình quấn lấy chân Vương Nhu Hoa, gần đây nàng cảm thấy hai chân không được thoải mái.
Trương ma ma đang dạy Trạch Mã thêu thùa, thấy y tới liền ra ngoài, Trạch Mã còn vô tình khoe khăn tay không hiểu là thêu cái thứ gì nữa. Trước mặt mẹ, Thiết Tâm Nguyên không dám biểu hiện nhiều, hơi gật đầu bị Trạch Mã bĩu môi một cái.
“ Sao không đi nghỉ đi? Mai đã đi rồi.” Vương Nhu Hoa ngồi dậy mang tới cho nhi tử một đĩa bánh hoa quế, nàng cố ý nói thật thoải mái giống như nhi tử chỉ đi chơi một chuyến:” Hoa quế mang theo từ Đại Tống đấy, không làm được mấy, còn bị hồ ly ăn mất. Con về nhớ mang theo tương hoa quế, nơi này cái gì cũng tốt, chỉ là thiếu thốn quá nhiều.”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Con biết, tương hoa quế của Kim Quế phường ngon nhất, vì hoa quế nhà họ hái từ cổ thụ trăm ngăm, ăn có vận vị lắm.”
Vương Nhu Hoa nhìn nhi tử ăn cánh ngon lành, cười:” Lừa người thôi, nói cho có giá, chứ hoa quế của Kim Quế phường do nhi tử Vu bà bà mang từ phương nam về, có phải cây trăm năm không chẳng ai biết.”
“ Hả con bị người ta lừa mười mấy năm mà mẹ không nói.”
“ Có gì mà nói chứ, để con ăn thêm vài miếng cũng tốt, ài, người vẫn gầy như thế, mẹ thực sự hết hi vọng rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ăn vèo cái hết số bánh hoa quế, cười hì hì:” Lần này thế nào con cũng mua hết những món ăn có tiếng ở Đông Kinh mang về, dù là hỏng cũng được, để mẹ sống ở Tây Vực cũng có cảm giác như ở Đông Kinh.”
“ Ăn uống không sao, quan trọng nhất là mang Uyển Nhi về, nếu chuyện không thành, con trở về nhà được.”
Thiết Tâm Nguyên biết mẹ lo, chỉ là không thể hiện ra tránh làm ảnh hưởng tinh thần của y thôi:” Con sẽ không lộ diện dù ở Khiết Đan hay ở Đại Tống, dù Trạch Mã, Úy Trì Chước Chước cũng sẽ không biết con ở đâu.”
“ Cẩn thận không bao giờ thừa hết, chớ coi thường người Khiết Đan, càng không được xem thường đám Hàn Kỳ, Bàng Tịch.”
“ Hài nhi nghe lời, mẹ cũng bảo trọng sức khỏe, khi có chuyện, Bao Tử sẽ lập tức đưa mẹ và Nữu Nữu rời đi theo đường Hang Sói, con có xây một chỗ bí mật sâu trong Thiên Sơn, mẹ ở đó đợi con về.”
“ Sao thế được, nếu mẹ không ở trong đội ngũ, lòng người hoảng loạn, như vậy không phải càng hỏng việc sao? Nhân tâm mất rồi sẽ không lấy lại được.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Nếu chuyện tới mức đó, hài nhi không bận tâm tới nhân tâm gì nữa, an toàn của mẹ luôn là hàng đầu.”
“ Được, mẹ biết phải làm gì.” Vương Nhu Hoa vuốt ve gò má nhi tử:” Vạn sự cẩn thận.”
Thiết Tâm Nguyên quỳ lạy một cái, bế hồ ly lên hôn chùn chụt lên cái mặt lông lá tới khi nó liên tục lắc đầu phản đối mới cười ha hả bỏ đi.
Vương Nhu Hoa ngồi một lúc vỗ tay, Trương ma ma bê đống đồ khâu vá đi vào.
“ Chuyến này phải làm phiền tỷ tỷ.”
Trương ma ma cười:” Công chúa thành thân, không có một bà tử kinh nghiệm là không tích hợp.”
Vương Nhu Hoa nắm tay Trương ma ma dặn:” Tỷ về Đông Kinh, hiệu bánh tặng cho người cũ trong hiệu, chỉ cần mang tấm biển về đây là được, giúp muội trông chừng Nguyên ca nhi, nó là mạng của muội.”