Con ngựa đó tựa như thiên mã, dưới ánh mặt trời lớp lông đỏ chẳng khác nào ngọn lửa đang cháy, bốn vó không chạm đất, đầu ngẩng cao kiêu ngạo, trước mắt có chướng ngại gì nó vẫn quét qua như gió, đôi mắt thấp thoáng trí tuệ.
“ Quý nhân, đó không phải là mã vương đâu.” Trương Thành rất kinh nghiệm nói:
Mạnh Nguyên Trực chỉ con ngựa chạy đầu đàn, vóc dáng vô cùng thần tuấn đó:” Như vậy mà còn chưa phải mã vương à?”
“ Con ngựa đó chỉ chừng hơn một tuổi, còn rất trẻ, trên người nhìn qua không có bất kỳ thương tích nào, chưa trải qua chiến đấu, chưa phải mã vương thực sự, có lẽ nó chỉ đang thách thức địa vị của mã vương thôi.”
Hồ lão tam mắt đỏ ngầu, thân là người chăn ngựa xuất sắc, nhìn thấy đàn ngựa lớn như thế, sao chẳng phát cuồng, hơn nữa trong đàn ngựa này, lại có không ít ngựa màu tạp, đám ngựa vàng mồm to là ngựa hoang nguyên thủy, giá trị không cao, nhưng ngựa nhiều màu cực kỳ quý.
Đến khi đàn ngựa chạy đi xa rồi, Thiết Tâm Nguyên mới dần bình tĩnh lại, nhổ cát bụi trong miệng, thò đầu sau một tảng đá lớn hỏi Hồ lão tam:” Sao, bắt được chúng không?”
“ Chủ nhân, ngựa già không bắt được, nhưng ngựa con thì có thể, vừa rồi tiểu nhân nhìn kỹ lắm, không thấy ngựa mẹ dẫn theo ngựa con, chứng tỏ chúng còn ở trong sơn cốc.” Hồ lão tam nói chắc chắn:” Nếu đây là sơn cốc kín, chúng ta bắt càng tiện.”
“ Có ngựa con à?” Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:
“ Chủ nhân, phải bắt được ngựa con, lấy làm mồi mới dụ được đàn ngựa, khi đó chúng ta bố trí cạm bẫy là có thể bắt cả đàn.”
Công việc phải giao cho chuyên gia, Thiết Tâm Nguyên không can thiệp, xem bọn họ ngồi ở doanh trại dùng thừng bện lưới.
Ban ngày đàn ngựa rời sơn cốc đi tìm cỏ ăn, có lẽ vì nơi này nhiều thi thể nên đất nhiều dinh dưỡng, cỏ cây mọc tươi tốt, nhiều bụi cỏ khô thậm chí cao tới nửa thân ngựa, trong bụi cỏ là hai cái đầu lâu.
Không rõ là người Tây Hạ hay người Tống, nhưng với Thiết Tâm Nguyên mà nói chẳng khác gì nhau, ở nơi y sống trước kia không có Tây Hạ hay Tống gì cả, mọi người cùng một quốc gia sống rất tốt.
Cạc Cạc kéo tay Thiết Tâm Nguyên bỏ chạy, con ngựa mận chín vừa ngẩng đầu nhìn qua bên này.
Người thì chạy, nhưng ngựa bọn họ vẫn ở nguyên tại chỗ ăn cỏ, đầu xuân là lúc ngựa cái động đực, Thiết Tâm Nguyên cho rằng, con ngựa cái mình cưỡi đã hoàn toàn bị bề ngoài hung mãnh của con ngựa màu mận chín mê hoặc, nếu không đã chẳng đứng ì ra đó, ngựa của Cạc Cạc còn biết chạy.
Con ngựa mận chín ngửi ngửi mông ngựa cái, sau đó cắn lông nó, lượn lờ một chút chạy ra sau lưng nỗ lực công tác. Cạc Cạc rất hứng thú muốn xem, Thiết Tâm Nguyên chịu không nổi bộ dạng khoan khoái đê tiện của con ngựa cái mình cưỡi.
Đến chập tối ngựa cái mới về, yên ngựa không thấy đâu nữa, chắc là vướng víu bọn chúng hành sự nên bị loại bỏ rồi.
Hồ lão tam chạy tới sờ mó nghìn ngó mông ngựa cái một hồi, giơ ngón cái với Thiết Tâm Nguyên, cảm thấy khả năng ngựa cái có thai rất cao.
Mặc dù ngựa cái có thai lại giơ ngón tay với Thiết Tâm Nguyên là rất láo toét, Thiết Tâm Nguyên rộng lượng tha thứ cho hắn, tên này thời gian qua rất tích cực, thậm chí làm người ta không nỡ bán hắn, nhân phẩm không tốt, nhưng bản lĩnh làm người ta mở mắt nhìn.
Nay năm trăm mục nô làm việc đâu ra đó là nhờ nỗ lực của hắn.
Chập tối Thiết Tâm Nguyên gọi Hồ lão tam tới, múc cho hắn một bát canh thịt, hòa nhã hỏi:” Bắt ngựa xong có tính toán gì không?”
Hồ lão tam nhận lấy bát canh cẩn thận đặt xuống đất, quỳ rạp người:” Xin ân điển chủ nhân.”
“ Thời gian qua ta nhìn thấy sự cố gắng của ngươi, cho ngươi chọn mười người đi theo, khôi phục tự do.” Thiết Tâm Nguyên hào phóng nói:
Hồ lão tam kích động:” Tiểu nhân không cần về mục trường Tây Kinh nữa sao?”
“ Nếu ngươi muốn, ta cho ngươi ít tiền, muốn đi đâu cũng được, với bản lĩnh của ngươi, đi tới đâu cũng không lo cái ăn.”
Hồ lão tam nhìn thần sắc Thiết Tâm Nguyên, thấy y có vẻ không lừa dối mình, dập đầu mấy cái, đầu dính toàn cỏ:” Tiểu nhân muốn đi theo chủ nhân.”
“ Vậy ngươi nên hiểu, đi theo ta không có nghĩa được ăn sung mặc sướng, mà còn rất gian khổ, nguy hiểm cũng không thiếu, ta thậm chí không đảm bảo cho sinh mạng của ngươi.” Thiết Tâm Nguyên nghiêm tục nói:” Nhưng ít nhất ta sẽ đối xử với ngươi như con người.”
Hồ lão tam dập đầu một cái, sau đó chạy đi quát tháo mã nô tích cực làm việc, muốn chứng tỏ năng lực của mình.
Sáng hôm sau.
“ Hây hô ....” Hồ lão tam cưỡi trên lưng ngựa oai phong lẫm liệt như đại tướng quân.
“ Hây hô ...” Những mục nô khác cũng đồng thanh hô lớn, vang vọng cả sơn cốc:
Đàn ngựa hoang cảnh giác ngẩng đầu nhìn nơi phát ra tiếng động, ngựa con phóng vèo xuống bụng ngựa mẹ, ngựa đực cao lớn đã phóng ra ngoài đội ngũ.
“ Hây hô …”
Hồ lão tam tiếp tục dẫn đầu mục nô hét lên, đàn ngựa từ từ di chuyển, bọn chúng tạ hồ biết hoàn cảnh sơn cốc rất bất lợi với mình, vì thế chạy ra ngoài.
Cửa sơn cốc, trong một đêm đã xuất hiện năm sáu chục tấm lưới lớn, theo dự tính của Hồ lão tam, số lưới này ít nhất ngăn được hai thành ngựa hoang, con ngựa mậu chín được Mạnh Nguyên Trực nhắm vào, song khả năng bắt được không cao.
Con ngựa màu mận chín có vẻ là tiên phong đàn ngựa, nó né tránh lưới của đám Hồ lão tam giăng ra, đánh vòng lao lên sườn đồi nơi Thiết Tâm Nguyên đứng, sau lưng nó là đàn ngựa ngửa cổ hí liên hồi thị uy.
Cảnh tượng trước mắt làm Thiết Tâm Nguyên ngây ngất, khi một con thiên lý mã chân chính lao về phía ngươi, bốn vó dài, móng thô, bờm dập dờn, vẻ đẹp và sự kiêu ngạo của nó làm người ta choáng ngợp ....
“ Còn không chạy!”
Mạnh Nguyên Trực chạy rồi, phát hiện Thiết Tâm Nguyên ngây ra như thằng ngốc quay lại kéo y đi.
Ngựa cái thấy tình lang cao hứng hí dài chạy tới, không ngờ thứ súc sinh đỏ rực đó hôm qua còn tình chàng ý thiếp, giờ tàn nhẫn dựng vó đá một phát, ngựa cái đau đớn quay đầu đuổi theo Thiết Tâm Nguyên.
Trốn sau một tảng đá lớn, an toàn rồi Thiết Tâm Nguyên ngẩng đầu lên, toát mồ hôi:” Con này khả năng có linh tính rồi.”