Sau khi trống gõ canh ba Thiết Tâm Nguyên mới vặn mình rời phòng, bận rộn sáu canh giờ liên tiếp mới hoàn thành công việc, không có Xảo Nhi và Hỏa Nhi ở đây, nên rất vất vả.
Thật là lạ, tối nay Mạnh Nguyên Trực không đi thanh lâu, đang cùng Trương Thông uống trà dưới ánh trăng.
Thiết Tâm Nguyên đi tới cướp ấm trà uống một ngụm:” Hôm nay không đi chơi à?”
Mạnh Nguyên Trực đấm lưng:” Lại chẳng phải đúc bằng thép, cung phải nghỉ vài ngày chứ.”
“ Vừa vặn tối mai ta cần người giúp, nghỉ ngơi cho tốt tránh mai không có sức.” Thiết Tâm Nguyên dặn dò:
Mạnh Nguyên Trực gật đầu đưa tới một tờ giấy:” Danh sách sính lễ Chước Chước soạn ra, rất phong phú.”
Thiết Tâm Nguyên xem xong nhíu mày:” Không được!”
Mạnh Nguyên Trực ngớ người:” Không phải ngươi một lòng với công chúa à, giờ sao lại tiếc tiền?”
Thiết Tâm Nguyên day huyệt thái dương, y không muốn đem toan tính tiền bạc vào chuyện này, nhưng tình thế ép buộc, muốn thuần khiết một chút cũng chẳng được:” Vấn đề không phải tiền nhiều hay ít, không chỉ kiếm tiền mới cần trí tuệ, tiêu tiền cũng là một thứ học vấn. Bọn họ tính ném ra một cục tiền lớn làm quan viên Đại Tống choáng váng rồi đánh nhanh rút nhanh là không ổn.”
“ Hoàng đế rõ ràng không có tiền, mấy ngày qua ta đi dạo phố phường xem xét tình hình, giờ là mùa xuân vậy mà giá lương thực, vải vóc không cao, giá sắt thậm chí rẻ hơn khi ta còn ở Đông Kinh, tức là sao? Dân gian cũng hết tiền, hàng hóa sản xuất ra đã ứ trệ, không tiêu thụ được.”
“ Nếu chúng ta ném cho hoàng đế một khoản tiền lớn như vậy, thương cổ sẽ đánh hơi ra ngay, biết hoàng đế sắp khao quân phải tiền tiêu như nước, bọn chúng tích hàng đầu cơ, hàng ít thì giá tăng vọt, bách tính Đông Kinh sống thế nào? Số vật tư hồi lễ của chúng ta cũng ít đi nhiều.”
“ Chưa kể khi đó quan viên Đại Tống thấy chúng ta lắm tiền nhiều của sẽ bắt chẹt, ta không sợ tốn tiền, chỉ sợ tiêu nhiều tiền lại thành hỏng việc, đây mới chỉ là giai đoạn đầu đàm phán thôi, nếu lộ bài tẩy của chúng ta sẽ thua thiệt. “
Mạnh Nguyên Trực tựa hiểu tựa không, nhưng giờ hắn biết giả vờ thông minh rồi, tỏ ra mặt mày nghiêm trọng:” Vậy chúng ta phải làm sao?”
“ Không thể ném tiền vào một chỗ, ví như chúng ta giao tiền ở Đông Kinh, đặt hàng ở Kinh Triệu phủ, kiến nghị triều đình dùng tiền này miễn thuế cho Kinh Triệu phủ, phân tán tiền các nơi sẽ không ảnh hưởng tới vật giá ....”
Nhìn cái mặt ba ngơ của Mạnh Nguyên Trực là biết khó nhờ tên này chuyển tải hết ý của mình, quyết định viết thư phân tích chi tiết cho Úy Trì Chước Chước. Nha đầu này hiện giúp mình quản ly chi tiêu, cần bổ xung kiến thức kinh tế cho thích hợp với vai trò mới được.
Mạnh Nguyên Trực hầu hạ Triệu Trinh hơn mười năm trời, chuyện khác ngốc một chút, nhưng hiểu được phần nào tâm tư đế vương, như cái gì hoàng đế sẽ chấp thuận, cái gì dứt khoát không được, cái gì có thể tranh thủ thêm thì hắn đều rõ, cho nên tích cực góp ý với Thiết Tâm Nguyên.
Danh sách được hai người soạn lại, rồi chuyển cho Trạch Mã và Úy Trì Chước Chước, ba ngày sau diện kiến hoàng đế sẽ dâng lên.
Khi đó cuộc mặc cả dằng dai sẽ chính thức bắt đầu.
Triệu Uyển giờ suốt ngày ở Lan hiên không đi đâu cả, áo cưới được nàng lấy ra, tự mình kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất.
Thục phi biết tin này thì mừng lắm, phái người đưa tới những thứ chỉ tốt nhất, kim tuyến tới tận ba cân, bà ta không hiểu nổi tâm tư cổ quái của nữ nhi nữ, chỉ mong nữ nhi có thể mau mau kiếm nhà tốt gả đi.
Trong mắt Thục phi, mấy vị vương tử, thái tử các nước đều là nhân tuyển tốt.
Cữu gia hiện giờ không quyền không thế, thứ duy nhất đáng nhắc tới là chuyện buôn bán với các phiên quốc, nếu nữ nhi gả cho một trong số đó, nhà họ có thể mau chóng khai thông thương đạo mới.
Về phần khuê nữ có thể trụ vững được ở phiên bang không thì khỏi lo, Thục phi quá biết nữ nhi của mình rồi, ai cũng nói Trưởng công chúa dịu dàng hiểu lễ hiếu thuận, có trời làm chứng, tính cách nha đầu đó ương ngạnh hơn bất kỳ ai.
Ngay cả hoàng đế cũng chẳng bức bách được, cách gì cũng làm rồi, càng ép mạnh thì nó càng phản ứng mạnh.
Thục phi rất muốn mình là người đầu tiên báo tin mừng này cho hoàng đế, cả sáng làm hồn đồn, thí nghiệm không dưới mười lần mới chọn ra được mấy cái vừa ý nhất, cho vào bát sứ, đích thân mang tới thư phòng hoàng đế.
Kết quả không khéo, hoàng đế đang cùng đang bàn quốc sự, Vương Tiệm canh gác bên ngoài không cho vào.
“ Đại bạn, số hồn đồn này bản cung bỏ rất nhiều tâm tư, nếu bệ hạ không dùng ngay, để lâu sẽ mất ngon.” Đối diện với Vương Tiệm, cả Thục phi cũng phải nín nhịn:
“ Nay có ngoại thần, nô tài chỉ có thể giúp nương nương đưa vào, nương nương không tiện.”
Thục phi đành chấp thuận, người duy nhất có thể tùy ý vào thư phòng hoàng đế, không cần bận tâm có người ngoài là hoàng hậu.
“ Nói như thế, trẫm nay cả tiền khảo thưởng cho dũng sĩ chiến đấu vì nước cũng không có?”
Vương Tiệm vừa nghe hoàng đế nói câu này là đứng im không nhúc nhích, giờ mà mang thức ăn tới, bị chửi là nhẹ.
Tiếp đó là giọng già nua của Vương Khôn:” Bệ hạ, hai trăm sáu mươi tư quân châu, quá nửa không hề bình an, vốn không tới mức đó, nhưng do Tuyền Châu, Quảng Châu bị phá nát, khiến đồ gốm, tơ lụa, vải vóc, thuốc men chất đống như núi, thợ thuyền, chức nữ kêu khổ không thôi.”
“ Thương lộ không thông, lấy đâu ra tiền? Mười sáu vạn đại quân chinh chiến trời nam, tiền chảy đi như nước, cũng may Địch soái không phụ sự kỳ vọng của mọi người, phương nam vô sự, dù hiện giờ khó khăn, nhưng hai ba năm nữa, cửa càng khôi phục, số vật tư bị ứ đọng sẽ được bán hết, khi đó chúng ta thu lợi càng lớn hơn.”
Triệu Trinh trầm tư:” Thu hoạch từ mỏ đồng, bạc, trì và hòa thị không còn dư sao?”
“ Bệ hạ, thứ gì nên thu đã thu cả rồi, tuy quốc khố còn bảy mươi ba vạn, nhưng bệ hạ, giờ mới là đầu xuân, số tiền này duy trì tới mùa hạ đã khó khăn lắm rồi, không đụng tới được, nếu không quốc khố thực sự thành cái kho trống.”
Triệu Trinh trầm mặc rất lâu nhớ ra:” Vậy khi thường bình còn đầy chứ?”
“ Chỉ ở chuyện này lão thần mới thấy còn mặt mũi nhìn bệ hạ, nhờ phúc bệ hạ, kho bình thương đầy hơn tám thành, Đại Tống ta không lo nạn đói thời gian gần.”
Triệu Trinh thở phào:” Nói cách khác chỉ cần trẫm cắn răng qua hai năm là quốc khố sẽ sung túc.”
“ Thần tin chắc như vậy.”
Có được câu trả lời khẳng định từ Vương Khôn, tâm tình Triệu Trinh thả lỏng hơn nhiều, trước mắt tuy khó khăn, rồi sẽ qua.