Cắm trại xong, Cạc Cạc và Úy Trì Văn ăn mặc sạch sẽ, được Mạnh Nguyên Trực bảo vệ mang thiếp mời tới doanh trại mã tặc khác, mời thủ lĩnh của chúng tới uống rượu nghị sự.
Khi đưa thiếp thì vô cùng khách khí, nhưng nếu đồng ý, lễ nghi của Cạc Cạc và Úy Trì Văn tuyệt đối không bới móc gì được, còn không đồng ý, Mạnh Nguyên Trực và đám võ sĩ sẽ xông tới dùng thừng trói lại, khiêng về doanh trại của mình.
Chỉ làm hai lần thôi liền khiến cho công việc của hai đứa trở nên vô cùng thuận lợi, tất cả thủ lĩnh mã tặc ở thành nam đều nhận lời tới dự tiệc khi trăng lên.
Mã tặc Tây Vực không kết giao lúc có ánh nắng.
Đó là quy củ rất quan trọng.
Nghe nói năm xưa có một tên mã tặc nổi tiếng đi gặp bằng hữu mã tặc của mình vào ban ngày, thế là bị bằng hữu hại chết, lúc đó trời đất tối đen, bão cát nổi lên, ma quỷ thét gào, ai cũng bảo tên mã tặc bị bằng hữu giết hại chết không nhắm mắt.
Từ đó trở đi mã tặc gặp nhau đều vào buổi tối, còn là lúc trăng sáng, có ánh trăng bọn họ mới quang minh chính đại gặp đối phương.
Vì có truyền thuyết nữa nói rằng, mã tặc là con của nguyệt thần.
Khi trăng lên, Thiết Tâm Nguyên giật nảy mình, vì mặt trăng vừa dưới núi bò lên lại có màu đỏ quỷ dị, sắc mặt Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng rất khó coi.
Trăng máu là tương trưng cho điềm dữ, đại biểu có oan khuất hoặc tai họa.
Ở trong Dịch Kinh bát quái càng có cách nói "trăng máu xuất, ác ma hiện", trong tạp ký lịch sử ghi chép rất nhiều lần trăng máu xuất hiện khiến quốc gia suy bại, tiếp đó là tai họa liên tiếp xuất hiện.
Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng đều biết ít chữ nghĩa, bọn họ đọc sách là tin sách, nên cực kỳ lo lắng. Nhất là Hứa Đông Thăng, cái tên thương nhân tham tiền trong máu lại còn có gen mê tín, thiếu chút nữa dập đầu bái lạy.
“ Đợi sương trong không trung tan hết thì trăng sẽ sáng lại, không cần làm ầm lên, một canh giờ là nhiều.”
Hứa Đông Thăng quay sang nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Ngày Mục Tân đồ sát Sa châu cũng có trăng máu, ta nhớ rõ lắm, cho dù chỉ là một thoáng, ta vẫn nhớ, đêm nay ngươi không phải định giết hết đám đầu mục mã tặc chứ? Ngươi mà làm thế, chúng ta sẽ không còn đường sống nào đâu.”
Lời này làm Mạnh Nguyên Trực cũng nghi ngờ, nhất là tên này trước giờ không hề tỏ ra kinh sợ trời đất.
Thiết Tâm Nguyên bực mình, đôi khi cảm giác toàn thiên hạ say mỗi bản thân tỉnh cũng không phải thú vị gì:” Ta chỉ muốn lôi kéo mã tặc lên thuyền, ai giết chúng cho người Khiết Đan truy bắt. Đừng nói những điều ngu xuẩn nữa, đám thủ lĩnh mã tặc đến rồi, đi đón tiếp đi, đừng nhiều lời, không lão tử giết các ngươi luôn cho rảnh.”
Thanh danh của Nhất Phiến Vân cực lớn, trừ hai tên mã tặc bị bắt ra, số còn lại đều mang theo lo lắng trùng trùng tới nơi, thi thoảng còn nhìn lên trời.
Bọn họ chuẩn bị rất chu đáo, không những tự mang theo rượu thị mà mỗi người đều có năm sáu hộ vệ lực lưỡng, thế nên hai mươi mấy người tới nơi, dẫn theo số thủ hạ còn đông hơi người của Nhất Phiến Vân, vì thế chúng yên tâm phần nào.
Một tên mã tặc cao to như gấu, râu tóc bờm xờm có vẻ được đám mã tặc thống nhất đề cử nên bước ra ôm ngực thi lễ:” Đa Y Nhĩ xin bày tỏ tôn kính với thủ lĩnh oai hùng.”
Hứa Đông Thăng cười sang sảng hào khí:” Người tới được đây đều là anh hùng hảo hán của thảo nguyên sa mạc, ta cho rằng nên sáng tạo cơ hội cho các dũng sĩ, chúng ta ngồi xuống, bàn bạc khả năng liên minh hợp tác. Từ xưa tới nay, chúng ta bị người ta bị coi thường là vì chúng ta không đoàn kết, khiến bọn chúng đánh phá từng nhóm một.”
“ Nếu chúng ta kết minh, dù sa mạc hay thảo nguyên, chúng ta đều có tiếng nói của mình, không ai dám tùy tiện xem thường chúng ta nữa.”
Đa Y Nhĩ mắt vẫn nhìn mặt trăng trên trời, dè dặt nói:” Trăng máu xuất hiện là thời gian thuộc về ma quỷ, thủ lĩnh oai hùng, thời gian này luận kết minh không phù hợp lắm. Hay là chúng ta đợi không còn trăng máu nữa rồi bàn luận cũng không muộn.”
Hứa Đông Thăng cũng chẳng biết lời Thiết Tâm Nguyên nói có đúng không, giờ chỉ còn cách không chút để ý phất tay:” Chỉ một canh giờ nữa thôi là trăng máu sẽ kết thúc, lộ ra mặt thật, không cần lo.”
Một tên mã tặc khác mắt tròn đầu báo, cả khuôn mặt chỉ nhìn thấy râu hỏi:” Thủ lĩnh nói trăng máu sắp biến mất?”
Hửa Đông Thăng mắt đảo một vòng, bản tính gian xảo tự phát huy:” Tất nhiên rồi, tháp lợi ban của bọn ta đã tính ra thời gian trăng máu biến mất không sai được, phải biết rằng y theo học trưởng lão trí tuệ Mục Tân.”
Bị Hứa Đông Thăng bán đứng trắng trợn, Thiết Tâm Nguyên đành bước ra ôm ngực thi lễ với đám mã tặc xung quanh, dùng ngôn từ tôn giáo phun ra một tràng dối trá:” Chiến thắng của ma quỷ luôn chỉ ngắn ngủi, mọi người nhìn xem, hôm nay trời quang mây mà có tuyết lác đác rơi, đó chính là nguyệt thần đang tẩy rửa chỗ nhuốm bẩn trên mặt trăng, đợi tuyết hoa rơi hết, mặt trăng sẽ lại là nơi ở thánh khiết của nguyệt thần.”
Mái tóc dài buông xõa bay bay trong gió đêm, Thiết Tâm Nguyên mặt áo da gấu lớn, mắt sáng như sao, khuôn mặt thánh khiết như ánh trăng. Chẳng cần biết y nói có đúng không, ít nhất vẻ ngoài thần thánh đó khiến đám mã tặc tin ba phần.
Hứa Đông Thăng ép được Thiết Tâm Nguyên phải đi ra thì tâm tình cực tốt, sảng khoái nói:” Thịt dê đã nướng xong, cơm tay đã ủ chín, rượu nho thơm thuần trong thời tiết thế này không gì bằng. Nào nào, để Nhất Phiến Vân ta được thấy phong thái anh hùng hảo hán thảo nguyên.”
Đa Y Nhĩ vội nói:” Thủ lĩnh từ xa tới đây, sao có thể để thủ lĩnh phải chiêu đãi, Đa Y Nhĩ đã mang tới đặc sản dãy Hùng Lĩnh, đích thân chiêu đãi mọi người món lạc đà nướng nguyên con trứ danh.”
Một tên thủ lĩnh mã tặc khác xun xoe nói:” Thủ lĩnh, kẻ hèn này gần đây có được danh tửu lê hoa bạch của Khiết Đan, xin phép thay thủ lĩnh chiêu đãi mọi người, người đâu, mang lên.”
Tên này người có phần thấp bé, vậy mà làm thủ lĩnh, chứng tỏ thuộc loại xảo quyệt tàn nhẫn, quả thế, hai tên một nói một phụ họa, chẳng đợi thái độ của Hứa Đông Thăng đã ra lệnh. Thế là bên ngoài láo nháo, bốn tên đại hán mình trần trùng trục khiêng con lạc đà nướng sắp chín, còn có cả xem rượu, mười mấy ca cơ mỹ diễm ôn các loại nhạc khí đi vào, cả huyên náo hơn rất nhiều .