Hạ bộ đầu nhìn thiếu niên áo choàng lông điêu đen ngồi ở xe ngựa, tuổi không cao, tóc hơi hung, lại có vẻ thanh tú thái quá, nhìn thế nào cũng chẳng giống thủ lĩnh.
Nhưng tất cả những người khác vây quanh y, bằng kinh nghiệm duyệt người bao năm, hắn tất nhiên biết ai là người có tiếng nói trong đội ngũ này, Trương Thông hôm qua đi đánh cướp, giờ nhanh chóng thành chó ngoan của người ta, những kẻ này rõ ràng không gây sự là hơn.
Thiết Tâm Nguyên dùng tiếng Đột Quyết nói một tràng.
Úy Trì Văn bước ra cất giọng non nớt phiên dịch:” Chủ nhân nhà ta muốn nghỉ ngơi, đi báo cho đầu tử Bắc Yếu các, chọn mấy nữ nhân không có chấy làm ấm giường.”
Hạ bộ đầu phất tay, lập tức có người lên ngựa phóng đi, hắn mon men tới bên đội ngũ bắt đầu lên đường, nhỏ giọng thăm dò Trương Thông:” Quý chủ nhân ...”
Trương Thông vênh mặt cắt ngang:” Lão Hạ, huynh đệ một hồi, ta nói cho biết đừng hỏi thứ không nên hỏi, lai lịch chủ nhân ta rất lớn, hầu hạ chu đáo vài ngày, ôm tiền phát tài là không nhất.”
Hạ bộ đầu cười hăng hắc, đi trước dẫn đường.
Không đánh nhau nữa, người cứ như ở dưới đất chui lên, đường phố thoáng cái vô cùng đông đúc.
Đi qua thôi Thiết Tâm Nguyên đếm được ba hiệu lương thực, bốn năm cái tửu quán, chục cái quán ăn, nhiều nhất hiệu đồ da, nơi khí phái nhất là kiến trúc tên Kim Câu đổ trường, hơn mười đại hán khoanh tay đứng ngoài cửa ánh mắt bất thiện nhìn bọn họ.
Mạnh Nguyên Trực xoa tay nhìn ngôi nhà hai tầng treo cái xúc xắc lớn ở cửa:” Thanh Hương cốc chúng ta nên có thứ này, nếu không bình thường quá buồn tẻ.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Sẽ có thôi, nói không chừng đã có rồi.”
Mạnh Nguyên Trực thấy cũng phải, Thanh Hương cốc giờ đã mở cửa cho người ngoài vào, hơn nữa nhìn tình hình hồi chuẩn bị Giao Thừa, e không ai cam tâm quay lại cuộc sống tĩnh mịch như xưa nữa, lúc mới lên đường thì chỉ muốn về Đại Tống nhanh, giờ đặt nửa chân vào Đại Tống, không ngờ hoài niệm Thanh Hương cốc:” Không biết khi chúng ta về sẽ thành ra thế nào?”
Chẳng mấy chốc bọn họ tới cái nhà đất lớn, hai bên là tường đất hình vòng cung, tuy không cao, nhưng ít nhất cũng có thứ kháng cự địch, thế là đáng quý lắm rồi.
Trương Thông đã đưa tay ra sờ ngực lão bảo tử tới nghênh đón, bị người ta đánh bạt đi mới nhớ hôm nay còn có hai vị chủ tử.
Lão bảo tử là người Tống, có thể mở thanh lâu trong ổ phỉ, nữ nhân này không đơn giản.
Váy dài chấm đất, áo khoác hờ hững ống tay ngắn, yếm ngực lộ ra ngoài, hai cái đồi thịt nửa ẩn nửa hiện, tóc búi lệch một bên, lông mi mảnh hướng lên trên, miệng thì liên tục ve vãn Trương Thông, trong khi hai mắt đào hoa nhìn Thiết Tâm Nguyên đầy hiếu kỳ.
Cái quạt trong tay đặt rất khéo, che đi ánh mắt hau háu chĩa vào ngực mình của Trương Thông, nhưng chào mời Thiết Tâm Nguyên.
Mạnh Nguyên Trực cười dâm dật:” Lão phụ nhân ngươi không thích, để cho Lão Mạnh này nhé?”
Thiết Tâm Nguyên mặt lạnh tanh:” Trẻ ta cũng không có hứng, lão ca ngươi đang bị thương đấy, nghỉ vài ngày đi.”
“ Thương tích đó đáng kể gì, cho ngươi biết tới chỗ Liêu hoàng, ta còn kiếm được nữ nhân Khiết Đan vui vẻ cả tối ...” Mạnh Nguyên Trực nói xong nhảy xuống đi về phía lão bảo tử:
Toàn bộ đoàn người Thiết Tâm Nguyên vào đại viện, Hồ lão tam thời gian qua có được chút tiền thưởng, bố trí đám mục nô xong cũng dẫn đám nanh vuốt hớn hở chạy tới chỗ nữ nhân mở cửa sổ đánh mắt với mình, làm đám mục nô độc thân chửi ầm ĩ.
Võ sĩ Thanh Hương cốc cũng ngứa ngáy lắm, nhưng bọn họ có nhiệm vụ, đội chính đốc thúc mục nô làm cơm.
Bắc Yếu các có lương thực nhưng võ sĩ không đụng vào, dù là dê sống mang tới thì cũng sẽ nuôi một ngày mới giết, ở nơi thế này không thể không cẩn thận.
Cho dù là nước uống thì Trương Thông sai mục nô lên núi lấy tuyết, nước giếng trong Bắc Yến các dù hắn không dám uống.
Đây là cái ổ cường đạo, dù cẩn thận tới mức náo cũng không coi là quá mức, một đứa bé cũng chẳng thể xem thường, Trương Thông biết những đứa bé bộ mặt ngây thơ kia khi lộ ra bản chất đáng sợ thế nào.
Cô nương có khách ra sức kêu, như heo bị chọc tiết vậy, đó là một loại sách lược của người ta, chào hàng cho đám tỷ muội.
Võ sĩ được lựa chọn đi theo Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không tầm thường, bọn họ chỉ cắm mặt ăn uống, bù đắp sức lực tiêu hao, còn đám mục nô tay bê bát cơm mà mắt nhìn đẩu đâu, cả lão già như Trương Thành cũng giỏng tai lên nghe.
Viện tử Thiết Tâm Nguyên ở trong cùng nên rất yên tĩnh.
Ăn cơm xong Thiết Tâm Nguyên lấy ra ba bức thư của Hứa Đông Thăng, bảo Cạc Cạc giao cho Hạ bộ đầu.
Hạ bộ đầu mở bức thư thuộc về mình, xem xong thở phào nhẹ nhõm.
Người Hứa Đông Thăng giới thiệu thì ít nhất sẽ không gây bất lợi cho Ngưu Tâm Đình, trong thư còn nhờ họ nghĩ cách giúp đoàn người này tránh biên quân và quan phủ âm thầm vào Đại Tống, còn làm văn thư thông quan cho họ.
Tiền tạ ơn là hai trăm lượng vàng.
Trong thư Hứa Đông Thăng căn dặn rõ ràng, thiếu niên tên Thiết Mộc Nhĩ này là nhân vật tai mắt thông thiên ở Tây Vực, không thể thất lễ, quan hệ tốt có lợi làm ăn sau này.
Không lâu sau Hạ bộ đầu dẫn hai đại hán tới cầu kiến Thiết Tâm Nguyên.
Úy Trì Văn vô cùng lễ phép mời ba người vào phòng, ở bên pha trà.
Lần này Thiết Tâm Nguyên tỏ ra vô cùng khách khí dùng tiếng Hán nói:” Tại hạ tới Đại Tống cũng không phải có ý đồ gì khác, mà từ lâu ngưỡng mộ sự phồn hoa ở Tống, muốn đến Đông Kinh một chuyến, mở mang tầm mắt.”
Ba người Hạ bộ đầu nhìn nhau vẻ mặt kỳ quái, cười ha hả nói:” Thiết Mộc Nhĩ công tử chắc chưa biết, không hiểu năm nay làm sao, luôn có quý công tử ngoại vực muốn tới Đông Kinh.”
Thiết Tâm Nguyên thoáng ngạc nhiên rồi hỏi:” Không phải Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ chứ, hắn mang bao nhiêu người tới?”
“ Ra công tử cũng biết, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ đại nhân rất nhiều tùy tùng, tới hơn ba nghìn người, một nửa là võ sĩ, còn lại nữ nhân trẻ nhỏ.”
“ Hơn ba nghìn người mà qua biên ải được à?”
Một tráng hán mặt xẹo cười:” Rải ra hơn hai nghìn lượng hoàng kim, đủ làm lóa mắt bất kỳ ai.”
Từ lúc ba người họ vào, Thiết Mộc Nhĩ kia chuyển sang nói tiếng Đại Tống, người Tây Vực biết nói tiếng Đại Tống cũng có, nhưng mà không chuẩn mực như Thiết Mộc Nhĩ, còn nói tốt hơn người Đại Tống bọn họ.
Chuyện này chỉ có một khả năng, Thiết Mộc Nhĩ phải là quý tộc cao cấp Tây Vực.
Uống trà Úy Trì Văn mang lên, Hạ bộ đầu càng thêm kiên định điều này, trà ngon như vậy bọn họ chưa từng uống qua.
Bốn người nói chuyện rất hợp ý, bất tri bất giác thời gian qua đi, Thiết Mộc Nhĩ vô ý ngáp một cái, ba người biết ý cáo từ.
Khi ra ngoài Cạc Cạc đưa cho họ một cái riêng và ba túi nhỏ, tận tình tiễn ra tận cửa.