Thiết Tâm Nguyên không cần quan tâm Bao Chửng với Âu Dương Tu đi với nhau làm gì, chỉ biết mình không thể ở lại trong thành nữa, khẩn cấp chạy ngay, tới nông trang mà đám Hồ lão tam ở tại Ô Đầu trấn.
Loại nông trang thế này ở Đông Kinh rất nhiều, chuyên môn cung cấp cho nhà giàu trong thành mang gia quyến ra ngoài đổi không khí.
Nông trang Thiết Tâm Nguyên chọn ở ngoài tây thành, cách Xảo Trang không xa, cách một ruộng kê sắp thu hoạch chính là Xảo Trang.
Thiết Tâm Nguyên chỉ nhìn Xảo Trang một cái rồi tới Ô Đầu trấn.
Nông trang vừa phải, chỉ có một dãy nhà chia tiền viện và hậu viện, được cái có sân gạch rộng, có vườn rau, chuồng trại rất đầy đủ, lại có tường bao kín đáo, cách xa ngôi nhà khác, rất phù hợp với yêu cầu của Thiết Tâm Nguyên. Vừa đi vào viện tử liền thấy mã vương run run từ đống cỏ đứng lên, hướng về y kêu như đứa bé. Thiết Tâm Nguyên cười, lấy bầu rượu trong lòng ra, rút nút nhét vào mồm nó.
Con quỷ này có rượu uống là không thèm để ý tới mình nữa, Thiết Tâm Nguyên biết điều ấy.
Mã vương ngày nào không còn vẻ thần tuấn ngày trước, bộ lông bóng mượt giờ xác xơ dính toàn rơm, khóe mắt toàn rỉ mắt, bốn vó từng lao thẳng lên vách núi chỉ miễn cưỡng chống đỡ được thân thể.
Thiết Tâm Nguyên lấy khăn tay ra lâu rỉ mắt cho nó, chưa phủi hết rơm rạ thì nó đã uống hết rượu trong bầu, có vẻ say rồi, ngả người đổ uỳnh xuống đống cỏ.
Hồ lão tam bê cái mẹt thức ăn cho ngự tới, nói:” Chủ nhân, cứ tiếp tục thế này nó thực sự phế mất.”
“ Nó từng là vương, giờ thành ra thế này tự sa ngã cũng phải, nếu ta không nghĩ ra cách giúp nó khôi phục hùng phong xưa, để nó say chết cũng tốt, không thể bắt nó làm con ngựa tầm thường.” Thiết Tâm Nguyên vốc nắm đậu chín ở mẹt cho vào mồm:” Con ngựa của ta có thai rồi à?”
Hồ lão tam gật đầu:” Chắc chắn ạ, nô tài chỉ mong sinh được đứa con thần tuấn như mã vương.”
Thiết Tâm Nguyên đi vào căn phòng chuẩn bị sẵn cho mình, trong đó có rất nhiều thư tín, toàn là của Úy Trì Chước Chước.
Mở từng lá thư ra đọc, đều là tổng kết những điều Úy Trì Chước Chước thấy ở Đông Kinh, đọc tới đoạn miêu tả gặp Triệu Uyển thì y bật cười, lời lẽ chua lè, nhưng vẫn rất chi tiết, đúng là thư ký rất tốt.
Hôn nhân một khi gắn với lợi ích quốc gia thì yêu ghét cá nhân đã chẳng còn đáng nhắc tới nữa.
Thiết Tâm Nguyên có thể dụ dỗ Triệu Uyển tư bôn, nhưng y không làm thế, trái tim của hoàng đế làm bằng sắt, không tổn thương được. Nhưng trái tim Triệu Uyển bằng thịt, không chịu nổi cảnh vung đao cắt bừa như thế.
Vì thế y không ngại vung tiền.
Đối với cái quốc khố như sa mạc khô cạn của Đại Tống, ba mươi lăm vạn ngân tiền của Vu Điền như dòng suối mát.
Không ai đem ba mươi lăm vạn lượng bạc chạy khắp thế giới được, nhưng Triệu Trinh lại yêu cầu chỉ có vàng bạc, không cho dùng mã não, bạch ngọc thay thế.
Trạch Mã cận kiến Triệu Trinh, hiến lễ vật lên, biểu đạt tình cảm quấn quít với Đại Tống, hi vọng Đại Tống mở biên thị với Vu Điền, cho phép thương cổ Vu Điền dùng thân phận nước phụ thuộc tiến vào Đại Tống mua bán.
Triệu Trinh không đồng ý mở biên thị, hai nước không có biên giới tiếp giáp thì mở làm gì, còn yêu cầu cho thương cổ Vu Điền vào Tống mua bán thì đồng ý, nhưng địa điểm là Kinh Triệu phủ, chỉ được phép giao dịch với quan phủ, không được tự ý mua bán trong dân gian.
Đồng thời vật tư mua được chỉ được phép dùng ở trong nước, không được đem bán cho nơi khác, nếu không sẽ cấm tuyệt thương cổ Vu Điền tới Đại Tống.
Trạch Mã trịnh trọng hứa với hoàng đế, sản vật Vu Điền cũng không bán cho Tây Hạ, Liêu, Thanh Đường.
Thế là long nhan vui vẻ, thưởng cho Vu Điền nghìn thếp lụa trắng, bông gai ba nghìn, đồ gốm năm trăm bộ, một đại ấn, sắc phong Úy Trì Văn làm quốc vương Vu Điền, thống lĩnh ba mươi sáu họ Tây Vực. Coi tiến cống của Vu Điền là quốc lễ, đưa vào thái miếu, dâng lên tổ tiên các đời hoàng đế.
Trên đại điện Úy Trì Lôi cảm động tới rơi lệ, liên tục bái lạy, đồng thời hi vọng hoàng đế cho ông ta dùng bút mực vẽ lại cảnh tượng này, đem thờ vĩnh viễn trong tổ miếu.
Hoàng đế cảm động trước lòng thành của Vu Điền, lại ban thưởng cho rất nhiều sản vật.
Tới đây chỉ đợi giờ lành tháng tốt tới thái miếu bái tế, nối tiếp lại quốc phổ, sứ mệnh quốc sự của Trạch Mã đã hoàn thành.
Trong ánh mắt chờ đợi của bao người, Trạch Mã chính thức đề xuất mong muốn hoàng đế Đại Tống gả Trưởng công chúa cho Vu Điền.
“ Cầu thân sao có thể thiếu mai mối.” Triệu Trinh nói xong cười lới rời hoàng tọa, tuyên bố thoái triều:
Hoàng đế đi rồi, các vị đại thần đều đổ tới chúc mừng Vu Điền cưới được viên minh châu Đại Tống, nhưng khi Trạch Mã muốn mời một vị đại lão làm mai thì ai nấy lảng đi.
Làm mai cho phiên bang chẳng vẻ vang gì.
“ Tình hình là như vậy đấy, tam ti sứ nói với ta, muốn cưới công chúa thì vàng bạc phải chiếm hơn bảy thành trong ba mươi vạn quan sính lễ, chúng ta lấy đâu ra nhiều vàng bạc như thế, còn nếu đem mã não và bạch ngọc ra chợ bán lấy bạc, thế nào cũng bị chúng ép giá.”
“ Cuối cùng chúng ta gom không đủ bạc làm sính lễ, cũng không có dư tiền để mua sắm vật tư, đám người Tống này kỳ chuẩn bị bẫy chúng ta.”
Thiết Tâm Nguyên đưa hai tay kéo cổ áo Trạch Mã vào giữa, đỡ phải nhìn bầu ngực lấp ló của nàng, khiến y không sao tập trung suy nghĩ mạch lạc được, miệng nói:” Ta có một bằng hữu cũ, cô bảo Thiết Tam Bách mang mã não đi tìm để đổi vàng bạc, hắn hẳn là không dám hại chúng ta.”
Trong phòng chỉ có hai người, thế nên Trạch Mã rất tùy ý, bĩu môi nhìn Thiết Tâm Nguyên chu đáo cài cổ áo cho mình:” Thực sự người bằng hữu này của ngươi tin nổi sao?”
Thiết Tâm Nguyên đính chính:” Nói đúng ra là bằng hữu của chúng ta, cô còn nhớ Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ không? Tên này đang sống cách ngõ Trúc Can không xa, trạch viện xa hoa nhất là của hắn. Ài, cuộc sống ta theo đuổi cả đời, không ngờ hắn được hưởng thụ trước.”
“ Nhi tử của Nhất Phiến Vân, đúng rồi hắn cũng ở Đông Kinh, chỉ là hắn thù chúng ta không hết, đời nào chịu giúp.” Trạch Mã rất nghi ngờ khả năng đó, mím chặt môi nói:” Hay là …”
Thiết Tâm Nguyên đoán được nàng muốn nói gì:” Thôi, thêm việc không bằng bớt một việc, nay chúng ta đành ngoan ngoãn giao dịch với chúng, tránh Tống hoàng cho rằng chúng ta cướp tiền của con dân ông ta mang đi cưới nữ nhi ông ta. Một khi chuyện bại lộ thì không hi vọng cầu thân nữa.”
Thương lượng công việc xong, Trạch Mã đứng dậy cáo từ, trước khi đi còn tháo vòng tay của mình đeo lên cái tai còn lại của mã vương:” Đây là đá cầu phúc, mong rằng nó có thể đem lại vận may.”
Thiết Tâm Nguyên thi lễ:” Ta thay nó cám ơn cô.”
“ Khách khí thế làm cái gì? Càng ngày càng vô vị, ta lại thích lúc ngươi đóng giả mã tặc.” Trạch Mã hứ một tiếng, xoay lưng đi luôn, để lại bóng lưng khiến người ta tơ tưởng vô hạn:
Mã vương nằm dưới chân Thiết Tâm Nguyên, để Thiết Tâm Nguyên chải lông cho mình, chỉ là mỗi lần chải là có đống lông rụng xuống, nhiều chỗ đã không có lông nữa rồi.
Người nó lở loét khắp nơi, còn chảy nước vàng, nằm đó tới xương sườn cũng đã dần hiện rõ.
Theo như lời Hồ lão tam thì nó hết cứu rồi.
Nhưng Thiết Tâm Nguyên chưa buông tay, vết thương trên người nó chỉ là di chứng của vết thương nặng trước kia, chỉ cần nó muốn sống, nhất định sẽ bình phục.
“ Cho ngựa uống rượu không phải chuyện tốt, hại phổi, khiến hô hấp của nó ngắn, không chạy được, cuối cùng thành thứ phế vật.” Mạnh Nguyên Trực thấy Trạch Mã đã đi liền vào phòng Thiết Tâm Nguyên, là hắn đưa Trạch Mã tới đây, nếu không không thể qua mắt được mật điệp:
Thiết Tâm Nguyên muốn lấy bầu rượu ra, nhưng con ngựa cắn rất chặt không nhả, vuốt ve cái đầu xương xẩu của nó:” Thôi thì để nó thống thoái thêm một hồi, cưỡng cầu không được, tới đâu hay tới đó.”