Thiết Tâm Nguyên không cần đoán cũng biết, thời gian nữa lại có vị hoàng tử chết yểu, tiếp đó Liễu hiền phi bi thương quá độ mà chết, Trường công chúa từ nay thực sự phải thanh tu trong Tử Thần quan, cuối cùng cũng bị xử lý lặng lẽ. Tất cả những điều ấy Thiết Tâm Nguyên thấy chẳng có điều gì liên quan tới mình.
Triệu Trinh có người nối dõi hay không thì sao nào? Khi ở Nhũ Sơn, y từng lo nghĩ chuyện này, nhưng thời đó qua rồi.
“ Lão Mạnh, thu tâm tư lại đi, cuộc chiến của Hồi Hột và Khách Lạt Hãn sắp có kết quả rõ ràng rồi, ở Cáp Mật còn vô số chuyện khiến chúng ta lo lắng.” Thiết Tâm Nguyên nghiêm mặt nói:
“ Ta chỉ là nhất thời ...” Mạnh Nguyên Trực nói tới đó xua tay:” Mà thôi, đợi về Cáp Mật rồi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nay không nhà để về, đành ở trên thuyền, Mạnh Nguyên Trực không về thanh lâu nữa, thuyền cứ thả trôi là được.
Đêm hôm đó Mạnh Nguyên Trực uống rất nhiều rượu, nhưng càng uống càng tỉnh, Thiết Tâm Nguyên say rượu ngủ mất rồi, còn một mình hắn ngội tựa mạn thuyền, thất thần nhìn Đông Kinh.
“ Lão Tử đời này ở lại Tây Vực cũng đành, nhưng chẳng lẽ con cháu cũng phải đời đời ăn cát hay sao?”
Mạnh Nguyên Trực không sái thoát giống Thiết Tâm Nguyên, vần thơ " Dương quan ra khỏi ai người cố tri." Đã ăn sâu vào tư tưởng hắn nhiều năm.
Bị hoàng đế ném tới Tây Vực cả đời không được về, với hắn là sự trừng phạt lớn, thế nên chết đi được chôn trong mộ tổ đã thành theo đuổi cả đời hắn.
Nhi tử của Liễu hiền phi không phải của hoàng đế.
Tin tức này khiến Mạnh Nguyên Trực có hi vọng mong manh, hoàng đế không có con kế thừa, vậy phải nhận nhi tử người khác ăn thừa tự. Nếu như nhi tử của Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển có cơ hội này, Mạnh Nguyên Trực thấy mọi việc mình làm là đúng đắn là có ý nghĩa.
Nếu không dù lập nên cơ nghiệp lớn ở Tây Vực, hồn phách cũng phải tha hương thì hắn điên mất.
Thế nên hắn ngầm quyết định, bất luận tương lai hoàng đế lựa chọn đứa chất tử nào làm trữ quân, hắn sẽ không để cho kẻ đó sống quá hai mươi tuổi, cho dù giết hết con cháu Triệu gia cũng được.
Mạnh Nguyên Trực tin, đề nghị của mình sẽ được tất cả tướng lĩnh Thanh Hương cốc ủng hộ, còn về phần Vương Nhu Hoa biết cháu mình có khả năng thành hoàng đế Đại Tống, có khi lại thành người thúc đẩy nhiệt tình nhất.
Dù Thiết Tâm Nguyên phản đối cũng vô ích, khi tất cả mọi người cùng đồng lòng, y phải đồng ý thôi.
Càng nghĩ Mạnh Nguyên Trực càng phấn khích, càng nghĩ hắn càng thấy đây là kế hoạch tuyệt với nhất hoàn mỹ nhất. Hắn biết mình ngốc, mình làm sai nhiều lần, nhưng lần này hắn tin, mình làm đúng, đây thực sự là kết cục tốt nhất cho mọi người.
Thiết Tâm Nguyên ngủ say suốt một đêm không hề hay biết gì, Mạnh Nguyên Trực thì uống rượu suốt đêm, Đông Kinh sơ xuân hơi lạnh khiếp người, nhưng dù bị sương lạnh làm ướt người, lòng Mạnh Nguyên Trực vẫn như có ngọn lửa đang bốc cháy.
Hôm nay hắn sẽ đi tìm Đơn Viễn Hành thương lượng một việc, nếu lão già đó có chút xíu do dự thôi, hắn sẽ giết ngay.
Đây là chuyện lớn, chỉ được phép thành công, không được phép thất bại.
Buổi sáng, khi Thiết Tâm Nguyên từ thuyền xuống đã biến thành sĩ tử phong độ ngời ngời, phe phẩy quạt đi trong gió xuân, khiến thi thoảng có chiếc xe bích du đi ngang qua vén rèm lên, đưa tới ánh mắt tha thiết.
Với những sĩ tử thế này, bộ khoái phủ Khai Phong thường sẽ tránh xa, vì đây là quần thể khó chơi nhất kinh thành, quang minh chính đại đi trên phố chính là sự yểm hộ tốt nhất, mặc dù bề ngoài y có chút thay đổi, vẫn xuất sắc hơn người.
Thiết Tâm Nguyên tính đi bái phỏng Âu Dương Tu, tên này nhận mười con ngựa của mình lại chẳng làm gì cả, trên đời làm gì có chuyện ngon lành thế.
Đi qua Đông Hoa Môn, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy một cái xe trâu rách nát cắm cờ quan viên, ở Đông Kinh quý quan ngồi xe trâu thế này chỉ có Bao Chửng thôi.
Quả nhiên là Bao Chửng và Âu Dương Tu ngồi trên xe trâu, đàm tiếu vui vẻ, nhìn cảnh này Thiết Tâm Nguyên không chút suy nghĩ, xoay người đi luôn.
Gặp Âu Dương Tu sẽ không có bất kỳ nguy hiểm gì, đòi nợ cũng không sao, mặt dày một chút có khi còn kiếm được bữa ăn, nói vài câu thương cảm, vị tiên sinh cũ này sẽ che dấu thân phận cho y.
Gặp Lão Bao thì nói gì cũng vô ích thế nào cũng bị ông ta chỉ mặt mắng cho một trận, sau đó đưa thẳng tới chỗ hoàng đế chờ xử tội.
Chơi với loại người đó cực kỳ vô vị, ông ta là cuốn ( Tống hình thống) di động, nếp nhăn trên khuôn mặt đen xì như từng điều luật trong sách, thẳng thắn vô tư tới mức làm người ta ghét.
Lúc này trùng hợp trên xe trâu, Bao Chửng và Âu Dương Tu cũng đang nhắc tới Thiết Tâm Nguyên.
“ Nói như vậy bây giờ y là tên mã tặc lớn nhất Tây Vực rồi?”
Âu Dương Tu cảm khái không thôi:” Y thay đổi nhiều lắm, tới mức khiến người ta không nhận ra được, không chỉ ngoại hình, mà còn cả con người, thành kẻ thực sự vì mục đích không từ thủ đoạn rồi. Thậm chí vì sinh tồn còn ôm chân hoàng thái đệ Khiết Đan.”
Bao Chửng mỉm cười:” Với người trẻ tuổi này, lão phu hiểu rất sâu, với bản tính kiêu ngạo của y sẽ không chịu khuất mình nghe người khác chỉ huy đâu, Da Luật Trọng Nguyên sớm muộn cũng gặp họa mà thôi.”
“ Phủ tôn quả thực nhìn người rất chuẩn, y mượn năm trăm mục nô của người ta, giờ sang tay cho nha môn tiết độ sự Thái Nguyên rồi, không biết sau này sẽ giải thích cho Da Luật Trọng Nguyên thế nào?”
“ Ha ha ha, xem ra Vĩnh Thúc vẫn luyến tiếc đứa học sĩnh cũ này, khỏi lo, y đã dám làm ắt có chuẩn bị trước.”
Bao Chửng thấy khoan khoái lắm, Thiết Tâm Nguyên ở Đông Kinh là cơn đau đầu của ông ta, đẩy y đi làm người khác đau đầu là rất chính xác:” Tiểu tử này không bận tâm quy củ, không sợ lễ pháp, nếu ai ai mà cũng thích gì làm nấy như y thì thiên hạ này đại loạn. Lão phu từng thử gò y vào quy củ, thành bậc lương tài cho Đại Tống ta, kết quả không ích gì, có lẽ khi y còn quấn tã, suýt chết vì lão phu cho nên vẫn còn oán thù tới bây giờ. Dù lão phu có thiện chí tới mấy cũng không được y tiếp nhận. “
“ Đưa y tới nơi vô pháp vô thiên như Tây Vực mới là tận dụng hết tài, dù y mở rộng cương thổ cho quốc gia cũng được, tự lập làm cũng được, đều chỉ lợi không hại gì cho Đại Tống.”
Âu Dương Tu không bình luận, hạ giọng xuống hỏi:” Hôm nay bệ hạ nhờ bình chương sự bảo chúng ta thương lượng chuyện hôn nhân của Trưởng công chúa, không biết phủ tôn thấy sao?”
Bao Chửng buông một tiếng thở dài:” Đứng ở lập trường quan gia, lão phu tán thành, giai nhân tuấn kiệt, đúng là đôi trời sinh, huống hồ từ thời Nhũ Sơn lão phu đã phát hiện hai người đã thầm nảy sinh tình cảm. Tới giờ bao năm không đổi, nếu gây khó dễ quá mức, e sẽ trở mặt thành thù, lúc đó chuyện tốt thành chuyện xấu.”
“ Huống hồ nếu xảy ra chuyện tư bôn, cả Đại tống mất mặt.”
Âu Dương Tu hơi giật mình, nhưng thoáng thấy bình thường, một tên mã tặc làm ra loại chuyện đó có gì đâu mà lạ.
Bao Chửng cuối cùng cảm khái kết luận:” Một kè thù như tiểu tử đó chắc chắn không phải điều lão phu muốn chuốc lấy.”
(*) Lão Mạnh lại có kế mới rồi =))