Đám Thiết Tâm Nguyên đang tính chuyện rút lui thì nhìn thấy một con ngựa phóng qua vách núi nhanh như chớp, chỉ để lại một ánh đỏ mờ.
Tiếp ngay đó là bóng tím nhạt cũng xẹt qua, Mạnh Nguyên Trực há hốc mồm, Thiết Tâm Nguyên càng không tin, hai con ngựa đó không phải chạy trên đất bằng mà là chạy trên vách núi, vượt qua được trọng lực chỉ có thể là lực quán tính cường đại.
Tốc độ chúng thực sự quá nhanh.
Tốc độ này có lẽ không thua gì cung tiễn.
Nhìn thấy ngựa tím đạp vó vào mặt ngựa mận chín, mặt Thiết Tâm Nguyên cũng co giật, con mận chín không vừa quay lại cắn bờm ngựa tím giật cả mảng lông.
Hai con đầu đàn đánh nhau, đàn ngựa hoang hỗn loạn, cứ đứng nhìn.
Cạc Cạc kệ đám người ngựa há mồm nhìn như lũ ngốc, nó len lén thò cái cán ra, thòng vào cổ một con ngựa đen kéo từ từ, con ngựa đó không biết phản kháng, cứ vậy đi theo nó.
Cửa doanh trại mở ra một khe hẹp, con ngựa đi vào, Cạc Cạc đắc ý cười càng cạc, nó nhìn trúng con ngựa đen này lâu rồi.
Nhưng mục nô khác sực tình, lần lượt thò cán ra móc vào những con ngựa mình thích, đều thành công, con nào con nấy rất ngoan.
Hai con mã vương vẫn chiến đấu tưng bừng, ngựa tím đầm đìa máu, con mận chín càng tệ, một cái tai thiếu quá nửa, một con mắt lòng thòng bên ngoài.
“ Huynh thấy thắng bại ra sao?” Thiết Tâm Nguyên thấy cảnh tượng này không khác gì cao thủ quyết chiến, hồi hộp hỏi:
“ Con mận chín sẽ thua, nó còn non, không biết làm sao để giảm thiểu thương tích, khi nào khí thế hết thì nó cũng chết.” Mạnh Nguyên Trực tin tin phán đoán, ở lĩnh vực chiến đấu, hắn thấy tiếng nói mình có quyền uy:
Thiết Tâm Nguyên nhớ không rõ con mận chín bị trúng bao nhiêu vó vào đầu nữa, chỉ thấy nó hết lần này tới lần khác bị đạp ngã, sau đó bò dậy, tiếp tục ăn đạp, đến khi đầu be bét máu thấm xuống đất.
“ Chuẩn bị chiến đấu thôi!” Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Mạnh Nguyên Trực đang hết sức đau lòng:
“ Tiếc cho một con ngựa tốt.” Mạnh Nguyên Trực thở mạnh một hơi, rút đoản mâu sau lưng, cạch mấy tiếng nối thành trường thương:
Mã vương hí dài đạp thêm một cái vào con mận chín, thấy nó không động đậy nửa, dựng vó lên đạp trên không trung tuyên bố chiến thắng.
Đàn ngựa hí theo.
“ Nhìn kia, chúng lao vào lửa.” Úy Trì Văn hét lên:
Mã vương bỏ đi, không chút do dự.
Bờm bị cắn xơ xác vẫn bay theo gió, lần này nó dẫn đàn ngựa xông thẳng vào đám cháy.
Vó mã vương dẫm xuống, tàn lửa bắn tú tung, mỗi lần chạm đất nó lại vọt mình lên rất cao, đàn ngựa liều mình chạy theo, có con toàn thân bốc cháy ngã xuống, bị đồng bạn dẫm lên, chúng đi theo mã vương vô cùng kiên định.
Khói đen che tầm mắt, nghe thấy tiếng hí dài phấn khích của mã vương là biết nó thoát được khỏi đám cháy rồi, đàn ngựa phía sau càng thêm quyết tâm, lao đi rầm rập.
Không lâu sau đàn ngựa đi mất, chỉ để lại những con bị chết cháy hoặc là bị dẫm chết.
Không biết năm sau chúng còn tới không.
Lửa cháy suốt một đêm mới tắt, chỉ còn lại khói xanh lác đác, bốc lên cao một chút là nhanh chóng bị gió tây bắc thổi tan.
Đã có hàng đàn sói hoang, chó hoang loanh quanh ngoài đám cháy, đợi khói tan hết là bọn chúng xông vào cắn xé xác ngựa.
Đó là bữa tiệc của chúng.
Đây là kết quả Thiết Tâm Nguyên không ngờ tới, mã vương quá cương liệt, thà bị thương, bị chết chứ không chịu để bị bắt.
Mục nô đơn giản hơn nhiều, bọn họ bắt được rất nhiều ngựa, trong còn có mấy chục con ngựa giống hiếm có, bạc thưởng của Thiết Tâm Nguyên làm bọn họ quên đi xác ngựa ngoài kia, quên đi thần linh trừng phạt.
Con mã vương màu mận chín không ngờ lại chưa chết, song thương thế của nó vô cùng nghiêm trọng, xương đầu vỡ, xương ngực gãy, một con mắt đã mất, nửa cái tai nham nhở, còn đâu oai hùng ngày nào, cái đầu thi thoảng vẫn cất lên hí những tiếng khe khẽ đầy bất cam.
Thiết Tâm Nguyên đứng nhìn mã vương rất lâu, bất ngờ sai dọn một cái xe ngựa chất cỏ khỏ dày, rồi bảo mục nô cẩn thận khiêng mã vương lên, đắp cho nó áo choàng lông dày, Hồ lão tam cho rằng đây là chuyện vô ích nhưng vẫn làm theo.
Bọn họ rời Hoành Sơn ngay trong hôm đó.
Đám cháy lớn vừa rồi chắc chắn kinh động biên quân hai nước, nếu không đi, đoán chứng chẳng đi nổi nữa.
Dẫn theo một đàn ngựa hoang không nghe lời, đoàn người Thiết Tâm Nguyên không đi nhanh được, cũng may đây là biên cảnh, khi không đánh trận, ai giữ trận doanh người nấy, không tiến quân quá xa.
Lửa cháy ở Hoành Sơn kinh động tới Phú Bật, một trận hỏa hoạn lớn như vậy gần trong gang tấc, ông ta không thể không quan tâm.
Văn thư của Mật điệp ti đã tới, vì thế mà giữa mùa đông ông ta mới cưỡi ngựa chạy năm trăm dặm đi gặp người thần bí tên Thiết Mộc Nhĩ.
Ba nghìn thớt ngựa?
Đây là đại sự, Phú Bật tọa trấn Kinh Triệu phủ, trong Tây qhân có bốn thành do ông ta tiết chế, thêm vào tám châu mười hai quân trại Phượng Tường phủ, Nghĩa tòng quân Thổ Phồn ở Lũng Tây, trong tay ông ta chưa bao giờ thiếu nhân mã.
Khiến cho vị phủ doãn Kinh Triệu phủ này ra ngoài thôi cũng dẫn theo sáu trăm thị tòng.
Ông ta thực sự là viên quan lớn nhất phía tây của Đại Tống.
Tây bắc hiểm ác trùng trùng, vốn là nơi trọng binh trấn giữ, nhưng Nông Trí Cao làm loạn ở phương nam, thế rất lớn, triều đình không thể không phái đội quân tinh nhuệ nhất đi dẹp loạn.
Người đi chẳng sao, đề bạt ở dân gian lên là được, hán tử tây bắc rất thích tòng quân, nơi này đất đai cằn cỗi, không tòng quân chẳng có mấy đường sống.
Nhưng mà mang đi tới bảy thành chiến mã thì chết người rồi, không có kỵ binh, quân Tống chỉ có thể rụt đầu vào thành, nhìn hồ lỗ phóng ngựa hoành hành bên ngoài.
Đoàn sứ tiết nước Vu Điền mấy ngày trước tới Kinh Triệu phủ, trong ba ngày ngắn ngủi bọn họ đút lót hết quan viên lớn nhỏ một lượt, riêng phủ doãn lại không đả động gì.
Khi trao đổi văn thư thông quan, không ngờ chỉ thưởng cho môn khách của mình một đĩnh bạc, vương nữ Vu Điền kia tỏ ra vô cùng kiêu ngạo, cho rằng làm chuyện hết sức bình thường.
Phú Bật lọc lõi, sóng gió gì ông ta chưa thấy qua, vương nữ Vũ Điền nếu không bị điên thì lễ vật người Vu Điền chuẩn bị cho mình sẽ cực lớn.
Vì thế không làm khó họ, sau khi nhận được tin báo của Mật điệp ti, nhanh chóng ký văn thư tiễn người Vu Điền đi.