Triệu Uyển đột nhiên thấy lòng trống rỗng, tình thân gì trước mặt hai mươi vạn quan này cũng không có sức đề kháng.
Nàng thậm chí có thể tưởng tượng, một khi mai sứ giả Vu Điền đem danh sách lễ vật này tới Hồng lư tự, chuyển tới các tể chấp, cho dù phụ hoàng không muốn, mẫu phi ai oán, dưới sự đồng lòng của văn võ khắp triều, mình gả cho Vu Điền vương là chuyện không cần bàn cãi.
Trương ma ma từ ngoài đi vào thấy Triệu Uyển đang nhìn danh sách lễ vật tới ngây người, ôm vai nàng cười:” Chẳng qua là tài vật thôi, công chúa có gì phải tiếc? Khi lão thân lên đường, phu nhân căn dặn, cưới được công chúa về, khuynh gia bại sản cũng đáng.”
Triệu Uyển day dứt:” Nhưng mà tận hai mươi vạn quan ... Ma ma, nói ta thực sự xứng với số tiền này sao? Đáng được Nguyên ca nhi yêu thương thế sao? Vì cưới ta mà hai phí tích góp mười năm của quốc gia, ta thành yêu nữ hại nước mất rồi.”
Trương ma ma thấy Triệu Uyển thương tâm tự trách, cười nói:” Cái gì mà mười năm tích góp, Thanh Hương cốc mới dựng lên chưa tròn hai năm, bản lĩnh kiếm tiền Nguyên ca nhi ra sao, công chúa phải biết chứ.”
“ Huống hồ số tiền này đổi lại vật tư cao như núi của Đại Tống, công chúa không biết, tiền ở Tây Vực chẳng mua được cái gì, chỉ có đồ vật mới đáng quý, thị tập Thanh Hương cốc bây giờ mới tập dùng tiền đồng giao dịch.”
“ Thật sao?” Triểu Uyển ngước mắt hỏi:
“ Lão thân dám lừa công chúa sao?”
Lời của Trương ma ma làm Triệu Uyển đỡ hơn, nhưng nàng chưa yên tâm, truy hỏi rất nhiều việc, đến khi xác nhận được Thiết Tâm Nguyên không dùng phép công mưu lợi tư, tổn hại gốc quốc gia mới dần ổn định lại.
Nhưng nàng vẫn không hiểu, vì sao lấy vật đổi vật? Sao không dùng tiền cho thuận tiện?
Nàng quyết định khi tới Thanh Hương cốc, nhất định dạy con dân của mình không làm chuyện ngốc nghếch này nữa.
Khi cửa cung sắp đóng lại, Trương ma ma trở về dịch trạm Hồng lư tự.
Trạch Mã như mọi khi không có mặt, thời gian qua nàng thường xuyên tham gia các loại tửu hội quý nhân, dùng phong thái hào phóng, tửu lượng không đáy, và vẻ đẹp điên đảo thiên hạ làm các quý nhân vừa yêu vừa kính.
Chỉ là có Thiết Tam Bách mặt mày hung tợn và Lạp Hách Mạn như tượng băng, dù là vương tử Khiết Đan vốn cực kỳ thèm khát vẻ đẹp của nàng cũng không dám lỗ mãng.
Trương ma ma đi rồi, Úy Trì Lôi nhìn chất nữ ngồi đó bần thần, tất nhiên hiểu tâm sự của chất nữ, vỗ vỗ vai:” Đừng lo, đợi khi quốc gia lớn mạnh, vấn đề cưới gả con cái sẽ không còn là chuyện cá nhân của y nữa. Gia tộc Úy Trì chúng ta tuy đã đi xuống, vương quyền đã không còn liên quan tới chúng ta nữa, nhưng chúng ta vẫn là gia tộc lớn nhất Thanh Hương cốc lúc này, huống hồ luận tới nuôi dạy con cháu, những bộ tộc trong cốc có ai so được với chúng ta.”
“ Chỉ cần trải qua hai đời nữa, con cháu Úy Trì sẽ là trụ cột của quốc gia, cháu tuy vô duyên với chính thê, nhưng thứ phi vẫn là vương phi đường đường chính chính, khi đó dù là công chúa Đại Tống cũng không có quyền bính bằng cháu.”
Úy Trì Chước Chước lắc đầu:” Gia gia, đừng thấy thủ lĩnh lúc nào cũng ung dung xử lý mọi việc đâu ra đó, kỳ thực là người rất ngại việc, rất ghét phiền toái.”
“ Hậu trạch đế vương đã phức tạp, nếu để y bị vướng vào thị phi rắc rối đó, chẳng hiểu sẽ ra sao. Cháu biết y sẽ không làm khó cháu và Triệu Uyển, như thế đành hành hạ bản thân, cháu thà không gả còn hơn nhìn y làm khổ mình.”
Úy Trì Lôi cười khổ nhìn ngoài trời:” Tiểu tử đó không biết có phúc vận cỡ nào mà được cháu ta hết lòng suy nghĩ cho như thế.”
“ Thôi, con cháu có phúc của con cháu, gia tộc ta có thể đứng dậy từ tro tàn đã là quá may mắn, tương lai đi tới đấu nghe thiên mệnh, giờ chỉ cần sống vui vẻ là được.”
Úy Trì Chước Chước gật đầu, dựa theo ý kiến Triệu Uyển chỉnh lại danh sách sính lễ, cho phù hợp với Đại Tống.
Người tha hương chẳng đáng tiền, vật tha hương mới thành quý, mã não bảo thạch ở Thanh Hương cốc chẳng khác gì đá cuội, nhưng ở Đông Kinh là bảo bối, ngược lại vải vóc, đồ gốm chất đầy đường ở Đông Kinh với Thanh Hương cốc quý giá vô cùng.
Nếu có thể được Úy Trì Chước Chước muốn toàn bộ sính lễ thay bằng bạch ngọc.
Cầu thân hoàng gia, dùng bạch ngọc không phải vừa vặn à?
Lúc này Trạch Mã đang ở Phàn Lâu cười vô cùng vui vẻ, chiếc bát sứ trắng muốn chứa rượu nho Tây Vực đỏ rực, bên trong mấy phiến đá nổi bập bềnh va chạm với thành bát leng keng vui tai. Nàng cầm cả bát mà uống, nữ nhân khác làm ra hành động này thì thô tục, nhưng Trạch Mã lại biến nó thành phong vị khác.
Đám đông reo hò, mọi người nâng ly phụ họa, không khí nhiệt liệt vô cùng.
Hồng lư tự thiếu khanh Lôi An Quốc đã uống tới ngà ngà say, tay ôm ca cơ mà mắt mơ màng nhìn Trạch Mã, ánh mắt như muốn xuyên qua chiếc váy sa trắng tinh của nàng để thấy đường đường cong hoàn mỹ phía dưới, khuôn mặt đã hổng rực vì rượu, đôi mắt ướt át đong đưa, vòng eo yểu điệu khiến người ta hận không thể ôm siết vào lòng, nuốt nước bọt, hắng giọng hỏi:” Quý sứ từ vạn dặm xa xôi tới cận kiến hoàng đế ta, không biết có yêu cầu gì?”
Quan viên lễ bộ rất ít khi đi chủ động hỏi sứ giả ngoại quốc lời này, đây không phải là lời nên hỏi, nhưng mà những ngày qua bồi tiếp Trạch Mã đi khắp Đông Kinh thưởng thức món ăn trân mỹ, càng nhận của người ta vô số lễ vật. Ngay cả tay phải ông ta đang không ngừng vuốt ve thân thể ca cơ tươi trẻ non tơ, tay trái vẫn không buông được viên mã não đẹp đẽ do người Vu Điền tặng cho.
Dưới tình hình đó không làm gì giúp sứ giả Vu Điền, bản thân ông ta cũng thấy hổ thẹn.
Trạch Mã có khả năng thích ứng rất nhanh, chẳng mấy chốc nàng đã quen cách nói chuyện hoa mỹ của người Tống, cười duyên:” Hảo ý của Lôi thiếu khanh, Vu Điền xin tâm lĩnh, bản sứ có thể tới Đại Tống, được thỏa ngưỡng mộ đã là kiêu ngạo và vinh hạnh rồi.”
Thái phó tự thiếu khanh Hà Minh vỗ tay tán thưởng:” Lòng nhớ cố quốc của Vu Điền làm người ta thán phục không thôi.”
“ Quý quốc đã mang hậu lễ tới triều ta, Đại Tống tất nhiên không bạc đãi Vu Điền, chỉ là hai nước cách trở xa xôi, không thường thăm hỏi được, thật là đáng tiếc.”
Trạch Mã nâng bát rượu mời Hà Minh:” Nếu như Vu Điền Đại Tống có thể kết thông gia, đưa Trưởng công chúa về Vu Điền, dù xa cách chẳng phải vẫn như một nhà sao?”
Lôi An Quốc ồ lên:” Không ngờ Trưởng công chúa Đại Tống ta, cách vạn dặm vẫn có dư âm?”