Tắm sạch sẽ xong, tóc buộc vòng vàng, đội tử kim quan, khống chế mái tóc ương ngạnh của Thiết Tâm Nguyên bằng chiếc kim châm, tức thì gọn gàng đâu vào đó.
Y sam làm bằng tơ vừa mỏng lại thoáng khí, mặc lên người nhẹ bẫng như không mặc gì.
Bên ngoài khoác áo choàng màu thiên thanh Thiết Tâm Nguyên thích nhất, trừ một cái ngọc bội, y phục không hề có thêm vật trang sức thừa thãi nào, chỉ riêng loại chất liệu mặc lên người cực kỳ nâng giá trị con người rồi.
Mấy thiếu nữ hầu hạ Thiết Tâm Nguyên xong liền thi lễ lui ra.
Mạnh Nguyên Trực không biết xuất hiện bên cửa sổ từ bao giờ, nhìn Thiết Tâm Nguyên từ trên xuống dưới:” Mắt hoàng đế có vấn đề rồi, thiếu niên tài tuấn thế này chạy tới cưới công chúa, nên vui mừng mới phải.”
Được nghe Lão Mạnh nịnh bợ rất hiếm có, Thiết Tâm Nguyên cũng cảm thấy lời này cực đúng, chắp tay một cái coi như tiếp nhận.
Lúc này một chiếc xe ngựa dừng ở dưới lầu, Mạnh Nguyên Trực chỉ vào nó, Thiết Tâm Nguyên liền xuống lầu chui vào, rèm xe vừa buông xuống, xe ngựa lao đi khiến người đi đường muốn chửi bới, khi nhìn rõ hình dáng xe ngựa liều ngậm miệng lại.
Hôm nay sinh nhật Triệu Uyển.
Hoàng đế tặng một đôi hoa mẫu đơn khắc từ ngọc hoàng long, chất ngọc mịn màng kỹ thuật tinh xảo vô song, là tinh phẩm không nhiều trong kho nội phủ.
Thục phi cũng tặng một bộ trang sức, trong đó có một cái sai làm bằng chu sa, đỏ rực mang hoa văn bách điểu triều phụng.
Phàm là hoàng gia gả khuê nữ đều có một cái sai chu sa, thứ này chỉ vào ngày gả đi đeo một chút, còn thời gian khác đều bị chủ nhân cất trong rương. Chu sa mà nung nóng sẽ biến thành thứ khác rất độc, nếu công chúa ngứa mắt với nữ nhân khác trong phủ, có thể hơ sai, lấy một chút cho nữ nhân kia dùng.
Công chúa làm thế không có tội, đó là quyền lực hoàng gia ban cho.
Trưởng công chúa sinh nhật, lễ vật thu được rất nhiều, lễ vật của Tào hoàng hậu lại đơn giản, hai cái nong trứng tằm, trưởng công chúa đời trước tặng một bức ngọc quan âm ... Tất cả Triệu Uyển đều không để trong lòng, từ hoàng hôn tới giờ nàng đều tỏ ra thấp thỏm, dựa vào cửa sổ nhìn không chớp vào tường cung, nàng thật hi vọng một cái đầu nhô lên cười với mình.
Đó là một đoạn trong ( Oanh Oanh truyện), chỉ tiếc là tường hoàng cung không phải là tường bao nhà người ta, Thiết Tâm Nguyên chẳng leo lên được.
“ Thục phi tăng cho công chúa một cái sai thật lớn ...” Tiểu Châu Nhi cứ cầm cái sai chu sa cảm thán không thôi:” Chẳng lẽ nương nương nghĩ công chúa phải giết nhiều người lắm sao?”
Triệu Uyển ôm gối nhìn mặt trời lặn dần, lòng càng thêm sốt ruột, nghe Tiểu Châu Nhi nói vậy, bảo:” Đừng lấy mấy trò trong cung mang tới Cáp Mật, nơi đó không ai hại ngươi.”
“ Không nên có ý hại người, không thể thiếu đề phòng bị người hại.” Tiểu Châu Nhi cãi lại:
Triệu Uyển không rảnh để ý tới nha đầu đã tẩu hỏa nhập ma này, nhìn hoàng hôn buông xuống, chống cằm lên đầu gối có chút xuất thần.
Đêm nay trời trong gió lặng, một vầng bán nguyệt lơ lửng chân trời, điểm xuyết xung quanh vài ngồi sao lấp lánh.
Triệu Trinh ở hoa viên nướng một cái đùi dê, nướng gần được rồi, mỡ nhỏ tí tách vào chậu lửa, thi thoảng bùng lên bông hoa lửa sớm, nói là Triệu Trinh nướng, kỳ thực mọi công việc do Vương Tiệm làm cả, hắn chỉ tùy tiện xoay xoay vài cái, thế là thành thịt hắn nướng.
“ Đại bạn, Duyệt Quốc thực sự không sợ tới sa mạc hoang vu sao, đứa bé này từ nhỏ còn chưa rời Đông Kinh quá trăm dặm, nay đi xa như thế, trẫm có chút không yên lòng ...”
Khi chỉ có hai chủ phó với nhau, Vương Tiệm nói chuyện khá tùy tiện, vừa phết một lớp mỡ lên đùi dê, vừa nói:” Hết cứu rồi, bệ hạ, trái tim của Trưởng công chúa hoàn toàn buộc vào người Thiết Tâm Nguyên, giờ suốt ngày ăn cát cũng chấp nhận.”
Triệu Trinh dùng chiếc dao bạc cứa đùi dê vài cái, Vương Tiệm rất ăn ý quét gia vị vào đó, thịt đã mềm, xoay thêm hai lượt nữa thôi là ăn được rồi.
“ Ngươi hoài nghi Thiết tiểu tử đang ở Đông Kinh à, tìm ra manh mối gì chưa?”
Vương Tiệm lắc đầu:” Nô tài cho người truy tung Trương ma ma, kết quả bà tử đó rời cung là về đoàn sứ tiết Vu Điền, không lâu sau trong đoàn có nhiều người rời đi, người của nô tài không đủ, tốn thời gian mới truy ra được ngõ Cán Trúc là nơi đáng nghi nhất, nhưng cho người tới đó lùng sục cả ngày không thấy dấu vết gì.”
Triệu Trinh nghĩ một lúc rồi nói:” Không cần tìm nữa, bao năm qua Đại Tống ta một mình kháng cự tất cả dị tộc tiến công, bốn xung quanh đều là kẻ địch, khiến chúng ta bị cô lập. Nếu Thiết tiểu tử thực sự đứng vững được ở Tây Vực, chúng ta sẽ có minh hữu trời sinh.”
“ Đây vốn là ý định ban đầu khi đưa Thiết tiểu tử tới Tây Vực, có sự tồn Vu Điền, dù Tây Hạ hay Khiết Đan đều phải chia một phần tinh lực đề phòng. Một Vu Điền lớn mạnh phù hợp với lợi ích của Đại Tống, bởi thế nếu y có thể đả thông được con đường tơ lụa, trẫm cũng không ngại làm ăn với y.”
Vương Tiệm không đánh giá cao khả năng này:” Bệ hạ, con đường tơ lụa phải đi qua Tây Hạ, y chẳng làm được đâu.”
“ Không nhất thiết, qua Thanh Đường cũng được.” Triệu Trinh cười:
“ Thanh Đường?” Vương Tiệm thất kinh, chẳng lẽ bệ hạ có ý kinh lược Thanh Đường, Giác Tư La vừa mới năm ngoái thôi được phong làm Bảo Thuận quân tiết độ sứ kiêm Hà Tây tiết độ sứ:
“ Được rồi, chỉ là suy nghĩ thôi, chuyện này tên nô tài ngươi không hiểu.”
Vương Tiệm lập tức ngậm miệng.
Thấy dê đã nướng chín, Triệu Trinh sai người mang một phần tới cho nữ nhi, coi như chúc mừng sinh nhật.
Cách hoàng cung không xa, Phàn lâu hôm nay kém náo nhiệt hơn thường ngày, nghe nói một hào khách đã thuê nguyên cả tầng ba rồi, làm không ít khách khứa bất mãn. Nghe ngóng một hồi mới biết là sứ tiết Vu Điền thuê, nhiều người tặc lưỡi bỏ qua, thời gian qua sứ tiết Vu Điền trải tiền khắp kinh thành, quan viên lớn nhỏ đều hưởng lợi.
Thứ nổi danh nhất Phàn lâu chính là đệm lông thú, nằm xuống một cái là bị đệm bao phủ, dễ chịu vô cùng.
Đầu tiên là một quả nho lạnh đã bóc vỏ bỏ hạt, tiếp đó là hũ nước quả, tinh thần vừa được nho lạnh khơi lên lập tức thành uể oải.
Kỹ thuật múa ống tay áo của Phan đại gia rất cao siêu, mỗi lần ống tay áo phất ra, đều vừa vặn liếc qua mũi Thiết Tâm Nguyên, xuyên qua ống tay áo rộng của nàng thấy hết được cánh tay trắng nõn, còn xa hơn nữa thì bị cái yếm xanh lục đáng ghét che kín rồi.