Trong quán cực kỳ ồn ào.
Hứa Đông Thăng vẫn ngồi yên tại chỗ ôm ca cơ sờ trên mó dưới, Mạnh Nguyên Trực ở lan can tầng ba ngó xuống cười rất đê tiện.
Đám võ sĩ sau khi bị Thiết Tâm Nguyên ra hiệu không cần cũng xem náo nhiệt, hai đứa tiểu hỗn đản ngồi dưới mặt đất cầm đinh gỗ và búa của hỏa kế chơi.
Thế nên chỉ có một mình Thiết Tâm Nguyên mỏng manh đứng trước mặt chưởng quầy to lớn, trông càng thêm nhỏ bé, ai cũng cho rằng y chịu thiệt là cái chắc rồi.
Trước tiên thở dài đặt hai vò rượu xuống, sau đó móc một nắm ngân tệ đặt vào túi vải, chủ quán núi thịt khinh bỉ liếc qua, không hài lòng.
Thiết Tâm Nguyên lại móc một nắm kim tệ, núi thịt nuốt nước bọt, kiên nhẫn đợi, hắn cho rằng thế nào cũng còn nữa.
Tiếp tục là một túi nhỏ hơn, nhưng mở ra một cái toàn lục bảo thạch lấp lánh, bốn xung quanh ồ lên kinh hãi, núi thịt mặt xanh lét rồi, ánh mắt tham lam không còn nữa, hắn rất muốn co chân chạy.
Rồi đến khi Thiết Tâm Nguyên lấy ngọc lưu ly ra, người xem náo nhiệt rụt đầu lại không ít, ba tầng lầu giờ chỉ còn tiếng cười dâm ô của Hứa Đông Thăng.
Có ngân tệ là bình dân giàu có, tùy ý bắt nạt được, lấy ra kim tệ thì hẳn là thương nhân, với loại này có chỗ dựa cũng có thể ức hiếp. Nhưng người sở hữu bảo thạch là quý nhân rồi, một chủ tửu lâu như núi thịt làm sao trêu chọc vào nổi, ai ngu dại bênh hắn mà đắc tội với quý nhân?
Cuối cùng là thứ chưa từng nhìn thấy mà ai cũng nhận ra là bảo bối, loại người này Núi thịt mới được nghe khách khứa bốc phét nhắc tới.
Chưa từng gặp thiếu niên Tây Vực đẹp đẽ quá mức thế này, nhưng dám một mình dẫn hai sai vặt đi trên đường phố Tây Kinh, lại còn mang theo bao nhiều tiền tài, Núi thịt không tin đây là tên ngốc, thế chỉ có thể là quý tộc vì bệ hạ cử hành xuân nại bát mới tới Tây Kinh.
“ Thế này đã đủ chưa?” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười hỏi Núi thịt, còn nhìn quanh một vòng:
Tên hán tử vừa nãy lên tiếng như trúng một roi, rụt ngay đầu lại, run run rót rượu mong thiếu niên kia đừng có nhớ mặt mình, cả quán bắt đầu ồn ào trở lại, người ăn uống người rót rượu, chỉ là nhìn cũng biết không khí rất giả tạo.
Núi thịt hành động rất nhanh, kéo nữ nhân lả lơi hoàn toàn không tương xứng với thân hình của hắn ra, đẩy tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, lắp bắp:” Ngài, ngài thích ... Ả là của ngài.”
Nữ nhân kia không ngờ cởi ngay áo ngoài, người chỉ còn yếm ngực đỏ che không hết bầu ngực nảy nở, thỏ thẻ:” Tiểu nữ tử biết hầu hạ người lắm, công tử có muốn ở lại tiểu điếm nghỉ chân, uống chút rượu ấm không?”
Cạc Cạc thô bạo bóp ngực nữ tử đó xong rồi co chân đá một cái:” Thứ như ngươi mà đòi hầu hạ chủ nhân ta, cút đi!”
Úy Trì Văn không thèm để ý tới nữ tử, cầm cái búa gỗ nhè ngón cái Núi thịt đập một phát, Núi thịt kêu lên như lợn chọc tiết ôm chân lăn lộn dưới mặt đất, xô vào một cái bàn, thế là rượu thịt đổ hết lên người, vô cùng thê thảm.
Nó từ lúc chơi với Cạc Cạc, xấu bụng không ít.
Thiết Tâm Nguyên sao không nhận ra Núi thịt cố ý diễn trò cho mình xem, phất tay, Cạc Cạc và Úy Trì Văn mỗi đứa bê một vò Lê hoa bạch theo y ra đường.
Mạnh Nguyên Trực quay đầu nhìn Hứa Đông Thăng đang nhai nuốt nhồm nhoàm:” Y mua rượu mang đi đâu thế?”
“ Ha ha ha, y không thích mấy cái tửu quán lớn, chỉ thích ngồi quán nhỏ ven đường, nhưng cái miệng lại kén, sở thích quái như thế đáng đợi chịu khổ.”
Mạnh Nguyên Trực thấy huynh đệ Thập Tam và Thập Thất đã bám theo Thiết Tâm Nguyên nên không để ý nữa, quơ tay một cái kéo ca cơ vào lòng, thuần thục nhét vào trong áo choàng, cầm cốc rượu lên chạm cốc với Hứa Đông Thăng cười ăn ý.
Âu Dương Tu đã thay quần áo, dẫn theo hai tên tiểu động đi dạo phố, thi thoảng cầm chén rượu nhấp một ngụm, thịt dê trước mặt lạnh ngắt rồi mà hắn chưa đụng đũa.
Cái chết của quan viên Khiết Đan làm hắn cực kỳ khó chịu, thậm chí cho rằng hoàng đế hoặc người khác phái mật thám tới ám hại mình, nên ra phố giải khuây, tránh nổi giận trong đoàn sứ tiết, chẳng may bị mật thám nghe được thì mình lại thêm một tội danh.
Nhớ tới nỗi oan không cách nào biện giải ở Đông Kinh, Âu Dương Tu càng thêm uất ức, bao năm giữ mình, tuy không dám nói là chính nhân quân tử, nhưng vẫn giữ được bản tâm.
Nếu là oan khuất khác, dù bãi quan, Âu Dương Tu cười cho qua, nhưng lại nói mình gian díu với ngoại sinh nữ, làm hắn muốn phát cuồng. Chậu nước bẩn này hất lên người, dù dốc hết nước tam giang tứ hải cũng chẳng rửa sạch được, bị người thân phản bội càng làm hắn thương tâm.
Nếu không được phái đi làm sứ giả tạm lánh sóng gió thì càng khó sống hơn.
Sầu dâng lên lòng, chỉ có uống say mới giải được.
“ Mây đen giăng giăng, gió lạnh se se, không lâu nữa có tuyết lớn rơi, chim chóc cũng về rừng, sao tiên sinh lại ngồi ở đầu đường thế này?”
Giọng Tống quen thuộc bên cạnh truyền tới, Âu Dương Tu ngạc nhiên quay sang thấy thiếu niên người Hồ mười bảy mười tám tóc xoăn hung hung, mặt đẹp như ngọc, khoác áo lông đen đắt tiền, đứng trong hoa tuyết lất phất chắp tay với mình.
Chắp tay lại:” Xin thứ cho tại hạ mắt kém, không biết quen biết công tử ở đâu.”
Đây là cái quán nhỏ dựng tạm, bốn cái cột chống, ba tấm liếp và tấm bạt da dê giăng bên trên, đơn sơ hết mức, nhưng Thiết Tâm Nguyên lại cảm thấy thân thuộc. Năm năm trời hai mẹ con y dựa vào quán nhỏ như vậy mà kiếm sống, đó là nguyên do y thích mấy quán nhỏ.
Cạc Cạc đưa chủ quán một nắm ngân tệ nhỏ giọng nói vài câu, chủ quán ân cần đặt chậu lửa giữa quán, hoan hỉ đi luôn, cái quán nát này của hắn chẳng đáng chừng đó tiền.
Thiết Tâm Nguyên cởi áo lông, Úy Trì Văn đón lấy, kiếm chỗ sạch treo lên, Cạc Cạc bê nguyên đĩa thịt dê của Âu Dương Tu ném đi, dùng tấm khăn sạch lau dọn bàn, Úy Trì Văn lại xếp bộ đồ ăn bạc tinh xảo rồi lui sang bên, tránh làm phiền chủ nhân.