Một số lưu dân mặc quần áo tương đối ấm áp khiếp đảm nhìn sai dịch cầm gậy gộc xua đuổi lưu dân bất chấp họ năn nỉ gào khóc, quay đầu nhìn tên hán tử hung dữ, thấy hắn còn hiền từ hơn Di Lặc trong chùa gấp chục lần.
Nếu như hôm qua không phải hán tử này cùng một thiếu niên công tử hiền hòa phú quý chiêu mộ họ làm việc, cho họ quần áo ấm áp, cho họ lương thực nấu cháo vượt qua đêm giá lạnh, hôm nay bọn họ không bị đám sai dịch chết bằm nhìn quần áo không nhìn người đuổi ra khỏi thành thì cũng chết cóng.
Mỗi lưu dân được thuê làm việc khi đi qua thiếu niên công tử đều bất giác cúi mình xuống.
Trong thành mừng nhất là thương nhân lương thực và chưởng quầy cửa hiệu, chẳng những trong một ngày bán hết lương thực cũ tồn kho, còn thanh lý được toàn bộ quần áo cũ, lại còn nhận đơn đặt hàng lớn, người ta muốn lều bạt và muối ăn, trâu ngựa, lương thực càng cần nhiều hơn nữa.
Thế là đám nha nhân chen lấn chật kín Phúc Thọ cư.
Nghe nói là một vị môn khách của Yến Triệu quốc vương phủ muốn tiêu tán gia tài chẩn tế nạn dân, cầu phúc cho bệ hạ và Yến Triệu quốc vương phúc thọ vạn năm.
Nếu không có cái phần Yến Triệu quốc vương ở phía sau Da Luật Hồng Cơ sẽ triệu kiến thiếu niên kia, khen thưởng một phen, nhưng vì có cái phần thừa kia mà hắn bỏ đi quyết định này, lệnh đám thuộc hạ không can thiệp bừa bãi là được, tùy y, dù sao cứu tế bách tính là chuyện tốt.
Thương cổ trong thành giơ hai tay tán thành, ai cũng tán tụng lòng từ bi của thiếu niên đó.
Thiếu niên đó còn tuấn tú hơn không ít khuê nữ, hai cành tay mịn như ngọc, nhìn là biết chim non được tổ tiên trưởng bối che chở, chưa biết khổ cực là gì.
Lại nhìn tràng hạt ngọc quý giá trên tay y, giọng nói nhẹ nhàng, đám nha nhân và thương cổ quyết định, một khi còn cháu mình có dấu hiệu biến thành thế này là loạn côn đánh chết chứ không giữ làm gì để hại tổ tông.
Nhìn từng phiến lá vàng biến thành quần áo cũ, thành lương thực sắp mốc, lều bạt rách rưới và trâu ngựa gầy còm, mật thám nước Liêu chẳng còn hứng thú theo dõi nữa.
Những thứ này trừ cho lưu dân ra thì không có ích lợi gì cả, không thể làm quân lương vì chẳng giữ được lâu, dù dùng làm thức ăn cho ngựa cũng chẳng phải là thứ thức ăn tốt.
Cho dù giá lương thực rẻ, Thiết Tâm Nguyên vẫn bị lửa giận bốc lên đầu, vì lương thực rẻ không phải do phủ doãn muốn giúp lưu dân, mà vì Hứa Đông Thăng phải mang tới phủ ông ta một rương bạc.
Đến khi chẩn tế nạn dân còn phải nói là phủ doãn đại nhân không nỡ nhìn thảm cảnh của họ cố tình ép giá lương thực xuống, vì chuyện này mà phủ doãn đại nhân chịu nguy hiểm rất lớn.
Tên phủ doãn này lại còn là người Hán.
Thiết Tâm Nguyên về phòng, đấm ngực rất lâu mới bình tĩnh lại, thở dài:” Nước Liêu không diệt vong thì lẽ trời không tha.”
Mạnh Nguyên Trực đang ngồi ăn đậu rang, tròn mắt hỏi:” Vì sao?”
“ Đám người Khiết Đan này không học được sự mềm dẻo của người Hán, lại mất võ dũng của tổ tiên, giống như sư tử và hổ tạp giao sinh ra sư hổ thú không có khả năng sinh ra đời sau.” Thiết Tâm Nguyên hậm hực nói:
Mạnh Nguyên Trực hỏi rõ đầu đuôi cười dài:” Đừng giận hại người, đợi khi chúng ta rời Tây Kinh, ta lén quay lại lấy đầu phủ doãn là được.”
Cơn giận chưa nguôi, Thiết Tâm Nguyên mở cửa sổ ra, chỉ thấy băng nhọn treo đầy bên ngoài, gió thổi tuyết lên trên không, làm giữa trời quan tuyết lại rơi lả tả:” Thôi vậy, ta không giận nữa, cứ dựng nồi cháo ngoài thành lên đã, sớm chút nào hay chút đó, cứu thêm vài người cũng tốt.”
Mạnh Nguyên Trực đứng dậy:” Ta cũng phải đi đây, hôm nay Niết Cổ Lỗ mời huân quý Khiết Đan diễn võ, ta phải giúp hắn đoạt ngôi đầu.”
Thiết Tâm Nguyên dặn:” Đừng thể hiện quá mức, cẩn thận hắn giữ lại.”
“ Người ta sớm chiêu lãm ta cả chục lần rồi, ai chẳng nhìn ra lão tử là mãnh tướng vô địch, tiền bạc mỹ nữ ném ra như rác, chỉ có tên khốn kiếp nhà ngươi tùy tiện cho ta ít tiền, bị sai bảo như chó. Lão tử đường đường là tông sư võ học, giờ còn đi biểu diễn cho đám hoàn khố xem.” Mạnh Nguyên Trực đeo mặt nạ sắt lên:” May có thứ này, không lão tử tự vẫn lâu rồi.”
Nói tới tế chẩn thì người Thanh Hương cốc cực kỳ chuyên nghiệp rồi, nhất là những người theo Thiết Tâm Nguyên lần này đều có số hiệu thấp, có nghĩa đa phần là người đầu tiên quy thuận y, càng không ít lần làm qua chuyện tương tự. Bọn họ nhanh chóng kiếm một hẻm núi khuất gió, dựng một hàng nồi hành quân cực lớn, mạch chẳng kịp rửa sạch đã đổ vào nồi, đốt bếp nấu cháo.
Lưu dân đổ tới liên tục quỳ bái, lẩm bẩm "được cứu rồi", sau đó ra sức dọn tuyết trong hẻm núi, chuẩn bị dựng lều.
Một số đói tới phát điên cứ ngồi nhìn mạch trong nồi cười tới rợn cả người.
Hứa Đông Thăng dùng sức ngấy nồi cháo, thi thoảng dùng xẻng sắt múc ra một ít, để đám trẻ con cực kỳ đói thử xem mạch đã nhừ chưa. Đám trẻ con lần nào cũng nói nhừ lắm rồi, nhưng thất vọng nhìn Hứa Đông Thăng tiếp tục nguấy nồi.
Mạch còn nguyên hạt thế kia, ăn vào bụng trống sẽ sinh bệnh, chẳng hi vọng gì đám người đói khát kia biết nhai kỹ ăn chậm.
Đến khi Hứa Đông Thăng gõ nồi hô cháo chín, cảnh tượng hẻm núi cực kỳ quỷ dị.
Hơn vạn người im phăng phắc xếp hàng trước những nồi cháo đang bốc hơi nghi ngút, không ai phát ra chút tiếng động nào, dù đứa bé trong ra cũng nậm đầu vú teo tóp của mẹ không khóc nữa, tựa hồ biết sắp có cái ăn rồi.
Cháo mạch rất đặc, mặc dù trông khó coi một chút, nhưng lúc này một thìa cháo thôi cũng đủ cứu mạng người rồi.
Một phụ nhân gầy gò ùng ánh mắt cầu xin Hứa Đông Thăng trong im lặng, muốn cái bát của mình có thêm chút cháo nữa, nàng không chỉ có một mình, còn một đứa bé vừa tới tuổi chập chững biết đi ôm chặt lấy chân, trong lòng bế một đứa bé nữa gầy tới mức chỉ còn cái đầu.
Hứa Đông Thăng lấy cái bát to bằng đầu người múc đầy cháo đưa cho phụ nhân.
Phụ nhân mừng quá nỗi, rơi nước mắt tạ ơn mang cái bát gỗ sang một bên nhường chỗ nho người khác, không dám đi xa, kệ cháo nóng thế nào, ngậm vào miệng, đợi nguội một chút cúi đầu mớm đứa bé trong lòng.
Không biết hôm nay cái dây thần kinh nào của Hứa Đông Thăng không ổn, thấy ba mẹ con họ y phục mỏng mảnh lại còn lấy áo choàng treo trên móc ném tới.
Đến mức khiến phụ nhân kinh hoàng, hết nhìn bát cháo chúc lớn, lại nhìn cái áo ấm áp, không biết suy tưởng linh tinh gì.
Thiết Tâm Nguyên cũng nghi ngờ, chỉ là dung mạo phụ nhân đó cũng chẳng có gì xuất sắc, còn gày tới hóp má trông không ra dạng người, rồi rất nhanh y phát hiện ra phàm là nữ tử đơn thân có con nhỏ là Hứa Đông Thăng cho thêm ít cháo, hẳn là có câu chuyện cũ xúc động nào đó.