Chập tối Thiết Tâm Nguyên dẫn Cạc Cạc và Úy Trì Văn đi tản bộ, kiểm tra tình hình mục nô.
Tình hình không tệ, phòng trong đại viện rộng rãi, hai mươi người chung một cái giường dài, vẫn còn tốt hơn ngủ ngoài lều trăm lần, tối có chăn đệm sưởi ấm.
Trương Thành thấy Thiết Tâm Nguyên, nhiều lần muốn nói chuyện nhưng không dám, đầu cúi gằm, mặt có vết roi da, xem ra sống không hề tốt.
Thiết Tâm Nguyên kệ ông ta, đây không lúc ban phát thương hại, bốn mươi người khống chế năm trăm người, trừ dùng người họ quản bọn họ, không còn cách nào.
Nếu Trương Thành làm thủ lĩnh mục nô thì đám mục nô sống tốt hơn nhiều, nhưng như thế phần thiệt sẽ thuộc về Thiết Tâm Nguyên, mười kẻ bỏ trốn đầu tiên là rõ ràng nhất, ông ta không thành giai cấp thống trị được.
Hồ lão tam tuy đối xử với mục nô vô cùng hung dữ, đó là vì hắn đoạn tuyệt con đường mình đứng cùng chiến hào với mục nô, hoàn toàn phục vụ cho lợi ích của Thiết Tâm Nguyên.
Loại người này chỉ cần chủ đủ lợi ích sẽ một lòng trung thành làm việc cho ngươi, đó là thành phần chó săn rất tốt.
Nhìn thấy Hồ lão tam trải chăn ngủ dưới mái hiên ngoài phòng, Thiết Tâm Nguyên thấy rất hài lòng vì con chó này. Gọi hỏa kế Bắc Yến các tới, mang thêm cho Hồ lão tam chăn đệm dày, một vò rượu, không để hắn bị lạnh
Khí hậu Ngưu Tâm Đình và khí hậu Tây Kinh không giống nhau, Tây Kinh sông ngòi chằng chịt, hơi nước đầy đủ, còn Ngưu Tâm Đình khô hạn, nhiều gió cát, khi tối gió đã bắt đầu thổi.
Vùng tây bắc này chỉ cần gió nổi lên là cát tới, cát là thứ luôn lách mọi nơi.
Thiết Tâm Nguyên đổ cát lắng đáy cốc trà đi, quay đầu sang thì Úy Trì Văn và Cạc Cạc đã ngủ say, Cạc Cạc đá chăn rồi, ngủ rất hỗn, kéo lên cho nó, lấy gối dày chặn lại không cho nó đá lung tung.
Hai đứa bé này mới chính là người Thiết Tâm Nguyên gửi gắm hi vọng nhiều nhất, không quá xuất sắc, nhưng chúng như hai tờ giấy trắng, Thiết Tâm Nguyên đem tư tưởng của mình vẽ lên đó.
Không như đám người Mạnh Nguyên Trực, A Nhị, Hứa Đông Thăng, đã không thể thay đổi bản tính cố hữu nữa.
Khơi lửa cho cháy to hơn, tiếp tục cầm sách đọc.
Giờ Thiết Tâm Nguyên sắp không xem nổi sách của Đại Tống nữa rồi, đạo lý trong sách không rõ ràng, tư tưởng vặn vẹo, hơn nữa mỗi nơi một phách.
Bách gia tranh tiếng nghe thì hay đấy, nhưng cũng có nghĩa là người thời đại này còn chưa hình thành được quan điểm thống nhất về giá trị quan và thị phi.
Đây là điều vô cùng bất lợi cho nền thống trị, năm xưa vì sao Lữ Bất Vi tập hợp danh sĩ thiên hạ, soạn ra ( Lữ thị xuân thu), chính là vì thống nhất tư tưởng thiên hạ, kết quả là người chết đạo cũng tàn.
Tần Thủy Hoàng còn làm mạnh tay hơn, đốt sách chôn nho toàn thiên hạ đều biết, Tần triều chỉ duy trì được hai đời.
Thế giới bọn họ đối diện cũng tương tự tình hình Thiết Tâm Nguyên, chỉ cần nghĩ tới các loại chủng tộc, văn hóa, tôn giáo dưới cái trại của mình là đau đầu.
Thiết Tâm Nguyên đặt Lữ thị xuân thu trong tay xuống, tư tưởng kỳ thực là con chó, chỉ thức ăn mới bịt được mồm nó, thức ăn rồi sẽ hết, chó thì sẽ sủa mãi.
Học Lữ Bất Vi không được, y đang đi theo Tần Thủy Hoàng, cai trị dựa vào võ lực hùng mạnh và quyền uy tuyệt đối, nhưng y biết con đường này chỉ hiệu quả lúc đầu, không thể lâu dài, nên luôn tìm biện pháp tốt.
Khi mới ý tưởng lập quốc, Thiết Tâm Nguyên giống như lời nói với Trạch Mã, y muốn làm vương của người hạnh phúc, muốn làm quân vương nhân từ, muốn có hoàng hậu rộng lượng, có đại thần hiền lương, văn sĩ phong lưu, bách tính no đủ, quân đội dũng mãnh ...
Nhưng càng phát triển lên, y càng nhìn ra, tương lai mình sẽ chẳng khác gì những hoàng đế khác.
Phải chơi trò cân bằng quyền lực, cần khẩu thị tâm phi, càng phải tô vẽ hình tượng, quan trọng nhất cần lòng dạ độc ác. Cuối cùng quốc gia hình thành là phiên bản khác của Đại Tống, mà có thể là phiên bản lỗi.
Nếu muốn khác biệt mà cố tình làm cho khác biệt, sẽ thành trò cười ngàn năm.
Thiết Tâm Nguyên biết cái miệng của đám sử gia đời sau ác độc thế nào, ngay cả chút chuyện giường chiếu của Tống thái tông bị chúng suy ra vô số thứ, biên ra đống phiên bản, mình không khá hơn gì.
Đến lúc trở về Cáp Mật, nơi đó đã có mấy vạn người, hình thái sơ bộ quốc gia dần hình thành.
Vì thế không có thời gian cho Thiết Tâm Nguyên lơ là, cầm Lữ thị xuân thu lên, không tìm ra con đường đúng ít nhất hiểu được cái sai, tránh sau này bị đặt cùng danh sách những quân vương đáng thương nhất lịch sử.
…… …..
Hoa hạnh trên đồi hạnh ở Đông Kinh đã sắp nở, cành cây đã mọc đầy nụ hoa trắng.
Hôm nay Tiểu Châu Nhi hái rất nhiều cành hoa hạnh, số hoa này cắm vào bình nước ấm là sẽ mau chóng nở thành hoa, nàng tíu tít chăm chỉ cắt tỉa cho thật đẹp.
Bên cạnh công chúa đang nói chuyện với bác học sĩ, nàng chẳng hiểu một chữ.
Vương Trọng là quan kinh diên, là bác học sĩ trứ danh, chẳng những tinh thông tiếng Đột Quyết, còn tinh tiếng Thổ Hỏa La. Bình thường quan viên như ông ta không được trọng dụng, nhưng năm nay Trưởng công chúa đột nhiên hứng thú với tiếng Đột Quyết, thế là vị quan kinh diên thường ngày chẳng ai biết tới thường ra vào nơi Trưởng công chúa ở, trở thành tiên sinh.
“ Vu Điền nay không còn huy hoàng như xưa nữa, bốn phía toàn đám sài lang, như Hồi Hột, Khách Lạt Hãn hay nước Tắc Nhĩ Trụ mới quật khởi, dù Thổ Hoa La di tộc cũng thèm thuồng Vu Điền. Công chúa, đó là vùng bách chiến.” Vương Trọng thở dài:” Những lời vi thần nói là tình hình mười lăm năm trước rồi, dựa vào ghi chép cuối cùng của sứ tiết Vu Điền tới tiến công. Khi đó bọn họ nguy trong sớm tối, cầu cứu vô hiệu, từ đó bặt vô âm tín, e là lành ít dữ nhiều.”
Triệu Uyển ngồi thẳng người đôi mắt sáng tỏ ra chăm chú:” Tiên sinh, ta lại vừa nghe nói sứ tiết Vu Điền đi qua đất đai thuộc Thanh Đường tiến vào Đại Tống, lần này mang theo lễ vật phong phú, đứng đầu sứ tiết còn là công chúa Vu Điền.”
Vương Trọng thốt ra một tiếng bất ngờ:” Lại có chuyện này sao, chẳng lẽ mười lăm năm qua Vu Điền nằm gai nếm mật đánh bại người Khách Lạt Hãn sao? Vi thần thấy chuyện này không đáng tin lắm, Vu Điền đã là mặt trời sắp lặn rồi, muốn phục hưng còn khó hơn lên trời.”
Triệu Uyển mỉm cười:” Có trí ắt sẽ thành, bản cung đánh giá cao Vu Điền, chỉ là chúng ta phải làm sao thông qua sứ giả để đánh giá quốc gia họ có cường đại không?”
Vương Trọng vuốt tròm râu bạc nhìn công chúa còn ít tuổi hơn tiểu tôn nữ của mình, công chúa hoàng gia được bao người hiếu học như vậy? Không có ai hết: “ Một quốc gia có cường thịnh hay không dựa vào tài lực, vật lực và quân lực. Tài lực nói lên phồn vinh thương mại, bách tính sung túc, vật lực chứng tỏ bách nghiệp hưng thịnh, quân lực thể hiện hùng tâm tráng chí. Những thứ khác không luận cũng được.”
Triệu Uyển ngẫm nghĩ:” Vậy là chúng ta xem họ có nhiều tiền không, vật phẩm phong phú không, võ sĩ có hùng tráng không là có thể nhìn ra phần nào hiện trạng của Vu Điền.”
“ Cơ bản là vậy, nhưng một quốc gia muốn làm giả thì rất nhiều cách, gom góp tài phú và tinh nhuệ cả nước lại cũng là một trong số biện pháp ấy. Công chúa muốn hiểu Vu Điền, nên quan sát hành động, nghe ngôn từ, biện luận thần thái của họ sẽ thích hợp hơn.” Vương Trọng rất thích công chúa thông tuệ này:
Triệu Uyển lắc đầu:” Đó là vấn đề phụ hoàng ta và các tể chấp phải suy nghĩ, bản cung chỉ tò mò, muốn gặp công chúa Vu Điền, nghe chuyện mới mẻ ngoại vực thôi.”
“ Vậy đâu có gì khó, Trưởng công chúa là kiều nữ tôn quý vô song của Đại Tống, gặp sứ thần phiên bang là hạ mình, đợi sứ giả Vu Điền tới Đông Kinh, công chúa đưa ra lời mời là họ vội vàng mà tới.”
Triệu Uyển ngây thơ nắm ống tay áo Vương Trọng làm nũng:” Giao hẹn thế nhé, tới khi đó tiên sinh nhất định làm sứ giả thay ta.”
Vương Trọng cười ha hả:” Được được, vi thần sẽ đi thay công chúa một chuyến.”
“ Tiên sinh thật tốt ...”