Khi Phú Bật nhìn thấy mấy nghìn thớt ngựa xuất hiện trước mặt mình không kìm được thốt lên tiếng kinh hãi, nhưng mã giám bên cạnh nhanh chóng nói, đó là ngựa hoang.
Thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa tới trước mặt Phú Bật, chỉ đàn ngựa phía sau, hiên ngang nói:” Đưa ta tiền, số ngựa này là của ngươi.”
Phú Bật cố nén giận nhìn quý công tử Tây Vực này, lạnh lùng nói:” Ngựa hoang?”
“ Nước Tống không có ngựa, cho nên ta mang một số tới, giá tiền có thể thương lượng, nửa mua nửa tặng.” Thiết Tâm Nguyên hào phóng tuyên bố:
Phú Bật nhìn đội kỵ binh nhỏ phía sau Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” Lang quân có vẻ tự tin với bộ hạ của mình quá nhỉ?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ ngực tự tin:” Bọn họ là thuộc hạ của ta rất trung thành.”
“ Hoành Sơn có ngựa hoang, không phải là lão phu không biết.”
“ Biết ? Vì sao không bắt?”
Phú Bật muốn kết thúc cuộc hội diện vô nghĩa này:” Ngựa hoang vô dụng.”
“ Người Tống các ngươi không hiểu chăn thả, ngươi nghĩ thế không lạ, nếu ngươi không cần, vậy ta mang tới Tây Hạ, bọn họ quanh năm cưỡi ngựa, ít nhiều hiểu tác dụng của ngựa hoang.” Thiết Tâm Nguyên cười giễu cợt:
“ Không có thủ lệnh của lão phu, ngươi không đi đâu được hết.” Phú Bật mặt âm trầm:
Thiết Tâm Nguyên quay đầu lại, dùng tiếng Đột Quyết nói:” Giết!”
Thập Thất vung trảm mã đao lên, một cái đầu ngựa rụng ngay xuống, con ngựa co giật trong vũng máu.
Phú Bật quét ánh mắt sắc lạnh lên mặt Thiết Tâm Nguyên, thấy y không chút nao núng, chuẩn bị rời đi, hôm nay không tiện ra tay với đám người Hồ này, nhất là quân số hai bên không chênh lệch là bao.
Phất tay một cái, đội ngũ quay đầu phóng đi, để lại đống bụi mù.
Cuộc tiếp xúc chóng vánh không ngờ, một lúc sau Mạnh Nguyên Trực ngây người:” Cứ thế mà đi sao?”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, y biết chuyện này sẽ không đơn giản, song thái độ Phú Bật cứng rắn dứt khoát quá mức, nên nhớ rằng bọn họ không chỉ có ba nghìn ngựa hoang được lựa chọn cẩn thận, còn có năm trăm mục nô và năm trăm chiến mã thượng hạng nữa.
Việc này quá quái dị.
“ Xem ra Phú Bật không có tầm nhìn về lâu dài, càng không có đủ lòng dạ, chẳng khác quan viên Đại Tống khác.” Mạnh Nguyên Trực nhíu mày, bực bội nói:” Thế chẳng phải hỏng rồi à, chúng ta tốn không biết bao nhiêu công sức.”
“ Cứ cắm trại đi đã.” Thiết Tâm Nguyên phất tay ra lệnh:” Dù sao Phú Bật không tầm thường đâu, cho ông ta một ngày suy nghĩ. Làm quan viên Đại Tống bao năm mà không hiểu sao, loại người như Phú Bật làm sao không hiểu tác dụng của ngựa hoang, có lẽ ông ta biết nuôi ngựa là chuyện tốn thời gian, mà ông ta lại chẳng biết mình làm phủ doãn Kinh Triệu phủ bao lâu, nên không coi trọng, còn số chiến mã kia kia … à, phải rồi ông ta định làm ăn không vốn đây mà, ha ha ha, có khí phách lắm.”
“ Cướp à? Vậy chúng ta làm sao? Chạy thôi, cắm trại gì nữa.” Mạnh Nguyên Trực thực ra rất sợ quan văn, đó là thói quen bao năm, lời ra khỏi miệng bản thân cũng đỏ mặt:
Thiết Tâm Nguyên cười âm hiểm:” Để ông ta cướp, chỉ cần bắt một viên tướng, sau đó lấy lời khai, giao cho Chước Chước, để bọn họ kêu oan ngoài hoàng thành, nói Phú Bật cướp lễ vật bọn họ tặng hoàng đế.”
Lần đầu tiên Mạnh Nguyên Trực thấy thích sự nham hiểm của Thiết Tâm Nguyên, kích động tới muốn nhảy múa:” Tới khi đó ngựa hoang cũng thành chiến mã, Phú Bật tới lúc đó muốn cãi cũng chẳng được.”
Không khác dự liệu của Vân Sơ, phương pháp hành sự của viên quan lớn nhất tây bắc của Đại Tống cũng không khác gì mã tặc.
Ở Tây Vực, người không tham dự cướp bóc là vô dụng, bộ tộc không tham dự cướp bóc thì nhược tiểu, quốc gia không cướp bóc thì bị cướp.
Tây bắc nhiễu nhương này không khác Tây Vực quá nhiều.
Thập Tam phụ trách giám thị chạy về báo, có một đội biên quân đã rời khỏi doanh trại, đang hành quân gấp về phía này, đoán chừng tới nơi vào canh ba, hắn sở dĩ có thể về sớm hơn là nhờ ba con chiến mã tốt.
Canh ba, đám quân tốt tới nơi, thậm chí chẳng nghỉ ngơi đã xông vào tấn công.
Doanh trại trống không, chỉ có mấy nghìn con ngựa hoang bị trói vào cùng nhau.
Đám quan binh lập tức mừng rỡ, số lượng ngựa trước mắt nhiều tới mức làm mắt chúng đỏ ngầu, không cần biết là ngựa hay ngựa hoang, chuyện đầu tiên nghĩ tới là bắt lấy đem đổi tiền.
Thiết Tâm Nguyên cách doanh trại không xa, dưới ánh trăng sáng, cùng một nhóm người đứng trên con dốc cao nhìn doanh trại phía dưới.
“ Đám quân binh này thật ngu xuẩn, chưa gì đã xông vào cướp bóc rồi ...” Cạc Cạc cười lớn chỉ một tên Tống quân bị ngựa đá ngã:
Trương Thông hơi đỏ mặt, thấy cần giải thích cho huynh đệ cũ một câu:” Quân sĩ không giỏi cướp bóc.”
“ Đám người đó ngay cả tướng quân nhà mình biến mất cũng không biết, ngươi cầm quân kiểu gì vậy?” Thiết Tâm Nguyên không có hứng thú nhìn đám cướp nghiệp dư phía dưới, thở dài hỏi người mặc khải giáp dưới chân mình:
“ Tiểu nhân sẽ bảo chúng dừng ngay, chỉ xin đại vương tha mạng.”
Tên thống chế nằm dưới đất bị Mạnh Nguyên Trực âm thầm bắt được, dễ dàng tới mức hắn trở về không buồn kể lại mình làm sao.
Trương Thông tập tễnh đi tới, nhìn tên thống chế, có vẻ nhẹ nhõm, nhổ phẹt một bãi nước bọt:” Sương quân.”
Mạnh Nguyên Trực sững người cười lớn:” Chúng ta bị sương quân cướp rồi, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.”
Thiết Tâm Nguyên thoáng nghĩ hiểu ngay, Phú Bật tính mang đám sương quân vô dụng này tới gây chuyện với mình, chỉ cần hai bên động thủ, ông ta có trăm ngàn lý do quang minh chính đại cướp của họ.
Trương Thông tức giận cầm trảm mã đao lên hỏi:” Hay chúng ta cướp về, chỉ cần cho tiểu nhân mười người thôi là đánh tan đếm phế vật đó.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ núi đồi tối om om đằng xa:” Ngươi có phái hơn nghìn sương quân đi đánh nhau với năm trăm người Hồ có chiến mã thượng hạng không? Ngu xuẩn, nhất định tinh nhuệ Phú Bật an bài ở đó, ngươi mà xuống đó chém giết khiến Tây quân hung hãn tới thì phiền to.”
“ Chủ nhân, chẳng lẽ cứ thế mà cho chúng?” Cạc Cạc tức lắm, từ khi nó đi theo Thiết Tâm Nguyên, toàn là cướp của người khác, chưa bao giờ bị cướp.
“ Vậy cho ngươi ở lại nuôi ngựa nhé?” Thiết Tâm Nguyên quay sang trêu:
Cạc Cạc lè lưỡi chạy ngay, từ khi chứng kiến cuộc chiến của mã vương, nó không dám tùy tiện tới gần ngựa hoang nữa.