Hai bên bàn giao người, bàn giao chiến mã, bận bận bịu bịu, không ai để ý trong khách sạn trừ đám mục nô chạy lộn xộn, chỉ còn lại mỗi Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực, những người khác không biết đi đâu cả rồi.
Tiễn Lão Tào đi, Thiết Tâm Nguyên thay y phục, nhìn sắc trời tối dần, lúc này không chạy, đợi Lão Tào kịp hiểu ra thì phiền.
Nếu như tên này nhất định mời mình đi Đông Kinh gặp hoàng đế, Thiết Tâm Nguyên không dám tưởng tượng Triệu Trinh mà nhìn thấy mình sẽ nổi giận tới mức nào.
Giết thì không tới mức, nhưng mà đưa tới chỗ Bao Chửng chịu tội thì chắc chắn, đến khi mình không chịu nổi mới dùng một đạo ý chỉ cứu vớt, dùng tư thái kẻ ban ơn thương thảo với mình.
Nghiêm trọng nhất là khi đó Triệu Trinh sẽ thản nhiên coi Cáp Mật là quốc thổ Đại Tống, mọi người ngồi xuống bàn bạc chuyện quản hạt quốc thổ.
Thái Nguyên là đại ấp phương bắc, lượng hàng hóa qua lại nơi này lớn, sớm quen giao dịch bằng phi tiền.
Năm vạn quan mua được năm trăm thớt chiến mã, hơn bốn trăm mục nô, thêm vào hơn ba nghìn ngựa giống, tổng thể mà nói, vụ làm ăn này Lão Tào kiếm lớn.
Không hiểu vì sao Tào Túc không vui được.
Trong lòng thấp thỏm, ngay trong đêm gửi một văn thư tới Đông Kinh.
Ngày hôm sau khi ông ta muốn tìm Thiết Tâm Nguyên xác định chuyện mục trường, phát hiện người Vu Điền đã không thấy đâu nữa, những người phụ trách giám sát bị người ta trói một đống trong phòng chứa củi.
Thiết Tâm Nguyên để lại một bức thư giải thích.
Nói cuộc chiến Khách Lạt Hãn và Hồi Hột đã tới mức quyết liệt, y phải về tọa trấn, ứng phó với biến hóa sắp tới.
Tào Túc tất nhiên không tin.
Thám mã cờ lam ùa ra tìm kiếm khắp bốn phương thành Thái Nguyên, Tào Túc giờ mới nhớ ra, không hề biết người này tới Thái Nguyên thế nào, đội ngũ năm sáu trăm người mà như ở dưới đất chui lên, đột ngột vào thành.
Biên quan không giống châu phủ, giao thông qua lại là cần ( Thông hành chứng), năm sáu trăm người mang vũ khí, chiến mã làm sao qua được bao nhiêu quan ải?
Nghĩ tới đó Tào Túc toát mồ hôi lạnh, nơi khác không cần biết, chứ binh doanh Hà Đông tiết độ sứ phải chỉnh đốn lại, nếu không chẳng may có sự cố gì, không đơn giản là bị đàn hặc.
Những năm qua chẳng làm gì hết vậy mà còn bị đàn hặc liên miên.
Tuyết ngừng trời trạnh, thời tiết càng lạnh, trên cao truyền tới từng tiếng nhạn kêu, chim nhạn sắp vượt qua Nhạn Môn Quan rồi, Tào Túc thấy mình cũng nên cùng gió xuân đi tới biên cương một chuyến, hẳn là có thể đi hết một lượt trước Thanh Minh.
Thiết Tâm Nguyên được Mạnh Nguyên Trực cõng từ trên tường thành xuống, Lão Mạnh cố chấp không dùng thừng, hắn cho rằng dùng thừng vượt thành là trộm, đường đường quốc vương và đại tướng quân không làm chuyện đó.
Tường thành tuy dốc, nhưng tổng thể mà nói vẫn có mặt đủ thoải để Mạnh Nguyên Trực có thể leo xuống.
Mục nô chỉ giữ lại mười hai người Hồ lão tam, hắn cảm kích vô cùng, một khi không có Thiết Tâm Nguyên chống lưng, hắn không dám tưởng tượng đám mục nô kia sẽ đối đãi với mình ra sao.
Vì thế dù trong đêm tối lạnh buốt, vẫn cùng đám huynh đệ đứng đợi Thiết Tâm Nguyên.
Dưới ánh trăng, nhìn hai bóng người từ phía thành đi tới, Hồ lão tam động tác rất nhanh, cầm áo choàng chạy lên đón.
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy áo mặc lên người, vỗ vỗ vai hắn tỏ ý hài lòng, câu đầu tiên là:” Mã vương của ta sao rồi?”
“ Mã vương đã thử đứng lên, tuy chưa được, nhưng nguy hiểm đã quá có thể sống được, chỉ không biết phần đầu có trở lại được như xưa không?”
“ Nó đã sống được thì chắc chắn là khỏe thôi.”
Trong bóng tối mọi người lặng lẽ lên ngựa, Hồ lão tam xung phong đi đầu, đoàn người hướng về phía nam.
Trương Thông và con ngựa bị thương cùng Cạc Cạc và Úy Trì Văn đã đi trước, nay đợi họ ở quan đạo cách đó mấy chục dặm.
Cưỡi ngựa ban đêm rất nguy hiểm, trong số mọi người Thiết Tâm Nguyên kỵ thuật kém nhất nên được mọi người vây ở giữa.
Hành trình dự định của họ là Truân Lưu.
Từ Thái Nguyên tới Truân Lưu những năm trăm dặm, phải vượt qua Lộ An phủ, rặng núi Thái Hành Sơn, đường xá cực kỳ khó đi.
Khi trời tờ mờ sáng, bọn họ tới được tiểu trấn Thanh Nguyên dưới Liễu Miên sơn.
Cạc Cạc và Úy Trì Văn đã chuẩn bị xe ngựa đợi bên đường, không ngờ trên xe có cả mã vương màu mận chín kia, mùi trên người nó làm Thiết Tâm Nguyên suýt chết ngạt.
Thò đầu ra nhìn thấy Mạnh Nguyên Trực liếm mép hâm mộ, Cạc Cạc thì như đứng canh không cho hắn tới gần, liền hiểu tâm tư thằng tiểu tử này.
Dù Mạnh Nguyên Trực ngay từ đầu đã thèm muốn mã vương, nhưng thứ tốt nhất tất nhiên phải của chủ nhân.
Thiết Tâm Nguyên quay trở lại xe ngựa, dần dần thích ứng với mùi ngựa kiếm chỗ thích hợp nằm xuống.
Bụng con ngựa phập phồng, làm đầu Thiết Tâm Nguyên cũng nhấp nhô theo, mã vương cực kỳ không thích bị người ta đè lên bụng, nhưng bây giờ toàn thân yếu ớt đành chấp nhận có người mượn bụng mình làm gối.
Thiết Tâm Nguyên vốn muốn giao lưu một chút với con ngựa, tránh lãng phí lòng tốt của Cạc Cạc, ai ngờ thân thể mệt mỏi, vừa vào chỗ ấm áp là ngủ bất tỉnh nhân sự.
Khi tỉnh lại thì trời tối, không phải đã tối mà là mây đen bao phủ, tựa hồ sắp có tuyết.
Thiết Tâm Nguyên vén rèm nhìn ra ngoài, thấy thế giới trở nên xa lạ, đoàn người bọn họ đi trên sơn lộ, hai bên là những bụi cây thấp.
Thái Nguyên nhiều núi, đây chỉ là ngọn núi nhỏ vô danh nào đó, núi nơi này như đống bánh bao trong lồng hấp vậy, chẳng có gì đáng xem, vì thế Thiết Tâm Nguyên lại nằm xuống, nhìn con mã vương ngoan cường này.
Nó thực sự bị đánh rất thảm.
Đầu nó tới giờ vẫn được đám Hồ dùng đai sắt cố định, bên trong lót vải bông dày, vẫn nhìn thấy máu khô, mắt trái nó giờ chỉ còn cái hốc đen ngòm.
Con ngựa cảnh giác nhìn Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên lấy củ cà rốt rửa sạch cắn một miếng ngồi ăn ngon lành, y nhai rất lớn, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ, đến khi ăn sắp hết mới đưa cho con ngựa tội nghiệp thèm thuồng nãy giờ.
Mã vương kiêu ngạo không ăn, dịch đầu sang bên, Thiết Tâm Nguyên cũng kệ, lấy củ cà rốt khác tiếp tục màn khiêu khích của mình.
Đoán chừng bị Cạc Cạc bỏ đói rồi, thấy Thiết Tâm Nguyên không để ý tới mình, một lúc sau con ngựa cố lấy mõm với củ cà rốt ăn dở lúc nãy, chỉ là nó cử động không linh hoạt, càng với càng đẩy củ cà rốt xa, làm nó sốt ruột vô cùng, nên khi củ cà rốt đột nhiên đưa tới tận miệng là ăn luôn.
Miếng ăn là thứ tồn tàn, há mồm ra rồi là không còn sĩ diện nữa, tiếp đó nó ăn liền ba củ cà rốt, yếu ớt hạ đầu xuống cỏ khô.