Quả nhiên danh bất hư truyền, Thiết Tâm Nguyên vui vẻ cầm bút chép lại thơ của Tô Thức, đưa hắn xem qua, xác nhận viết không sai chữ nào, treo lên thừng bên bàn, lát nữa có người qua lấy.
“ Bài thơ này hay lắm.”
Tô Thức chả coi vào đâu:” Thơ à, chả là gì, nếu ta thích ngày làm trăm bài chẳng khó.”
Nếu người khác nghe thấy câu này, nhất định cho rằng tên này cuồng ngạo quá mức, Thiết Tâm Nguyên biết đó là lời nói thật, thi từ với tên này mà nói dễ như ăn cơm uống nước, chẳng có gì hắn không làm thành thơ được. Nghìn năm sau vẫn còn lưu giữ hơn hai nghìn bài thơ của hắn, đó là chưa tính số bị thất truyền.
“ Ta cũng biết ngươi làm thơ rất dễ dàng, nên vừa rồi ta viết tên ta vào.”
Tô Thức phun rượu ra ngoài nhìn Thiết Tâm Nguyên không chớp:” Trước kia chỉ thấy ngụy quân tử, nay được thấy chân tiểu nhân, cho Tô Thức này lạy một cái.”
“ Thực ra ta cũng viết một bài Đào hoa khúc, mới Tô huynh đánh giá xem, nguỵ đế cung nhân vũ phụng lâu, tuỳ gia thiên tử phiếm long chu. Quân vương dạ tuý xuân miên yến, bất giác đào hoa trục thuỷ lưu."
Tô Thức thu lại vẻ mặt giễu cợt, chắp tay một cái:” Tưởng rằng Cố Huống làm Nhạc phủ thi đã chết rồi, không ngờ Cố huynh sống từ thời Đường tới tận bây giờ. Thất lễ! Thất lễ!”
Thiết Tâm Nguyên tủm tỉm cười thi lễ: “ Tại hạ Úy Trì Văn, quá khen rồi.”
“ Họ Úy Trì à? Vậy huynh có quen với họa sư cụt tay Úy Trì Lôi của Tây Vực không?”
“ Ông ấy là cửu thúc của ta.”
Tô Thức lần nữa há mồm:” Làm sao ông ấy có người cháu như vậy được? Cướp thơ của ta đã đành, còn lấy thơ của Cố thượng thư thời Đường tô vẽ bản thân, huynh biết hai chữ vô sỉ viết thế nào không?”
Thiết Tâm Nguyên nhìn hoa đào thưa thớt trên cành, xúc cảm nói:” Thực ra có nguyên cớ của nó.”
“ Xin được nghe kỹ.” Chẳng lẽ còn nỗi niềm gì khó nói? Đầu óc hết sức bay nhảy của Tô Thức nghĩ ra chục lý do, như gia thúc quá tài năng, áp lực gia đình quá lớn, nén giận hỏi:
“ Kỳ thực ta là tên mã tặc.” Thiết Tâm Nguyên nhìn Tô Thức loạng choạng ngã xuống ghế, tỉnh bơ nói:” Ta là mã tặc thì có thứ gì không cướp được? Mà thứ gì ta đã cướp là của ta.”
Tô Thức chưa bao giờ nghe tới lý luận hoang đường này:” Đâu ra, đâu ra cái lý đó, chỉ cần ta hét một tiếng, từ nay về sau ngươi sẽ thành văn tặc bị người người phỉ nhổ.”
“ Nếu ngươi nói bài Đào hoa thi này do ngươi viết, thì Trương Kinh, Phạm Thuần Nhân sẽ lập tức nối gót Văn Đồng, ngươi tin không?”
Tô Thức giật mình quay đầu nhìn, chỉ thấy Văn Đồng đang lăn lộn kêu gào không thôi, tay không ngừng vươn ra sau lưng muốn gãi, vội vàng chạy tới vén áo hắn lên, thấy sưng lên như quả trứng gà.
Cái mụn đó vẫn đang không ngừng to lên, chớp mắt thành quả trững ngỗng rồi.
Xuyên qua thân ảnh đám sĩ tử vây quanh, Tô Thức nhìn thấy Úy Trì Văn đang nhàn nhã ăn bánh, hai ánh mắt chạm nhau, thấy tên đó chỉ tờ giấy chép bài thơ lay động theo gió.
Giao biểu huynh Văn Đồng cho Trương Kinh, tự mình quay lại chỗ cũ, khuôn mặt béo tròn hiền hòa của Tô Thức trở nên hung dữ:” Bài thơ đó thuộc về ngươi, giờ mau cứu người, nếu không ta dù liều mạng cũng không tha cho ngươi.”
“ Nể mặt ngươi đã chịu thua, ta nói cho ngươi, tên đó kỳ thực không sao, vết sưng đó sẽ to như cái nắm tay rồi xẹp dần, không chết được. Nhưng nhớ, giữ cái mồm của ngươi, dám nói ra, trời mới biết ta dám làm chuyện gì.”
Tô Thức nghiến răng ken két, tay nắm chặt, cuối cùng không dám đấm Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên vuốt mái tóc hơi xoăn của mình, cười khùng khục:” Đây chính là bản chất của người Tống, đồ tốt thì nhiều, người lại quá hèn nhát, ta ngứa ngáy muốn cướp hết lắm rồi.”
Tô Thức rốt cuộc không nhịn nổi:” Xéo, xéo ngay khỏi Đại Tống, ngươi ở đây thêm chút nào là làm vấy bẩn mảnh đất này.”
Thiết Tâm Nguyên nghiêng tai lắng nghe tiếng đàn ca du dương, vẻ mặt ngây ngất nhìn khung cảnh đào viên rực rỡ náo nhiệt xung quanh, tặc lưỡi:” Không ngờ Đại Tống toàn loại sức trói gà không chặt, tiếc là lần này ta mang theo ít người quá, lần sau ta mang theo thiên quân vạn mã, muốn cái gì là lấy cái đó.”
Thế là có ngay một nắm đấm hướng tới mặt.
Chỉ là tên béo chân tay ngắn ngủn, hành động chậm chạp thì làm gì nổi Thiết Tâm Nguyên, còn bị y siết cổ kéo vào rừng đào.
Một đám người hồ đồ cho rằng Văn Đồng bị côn trùng cắn, khiêng hắn đi tìm hòa thượng có y thuật cao thâm chữa trị, quên mất bên kia có tên béo bị người ta cưỡi lên người đấm đá.
Chướng tai với cái mồm thối của tên này thật, nhưng bảo Thiết Tâm Nguyên đấm vỡ mồm hắn thì không ra tay được, chỉ cần người bình thường là không thể ra tay đánh gấu mèo dù nó có phạm lỗi.
Tên này còn quý hơn cả gấu mèo.
“ Con mẹ *^@@%”
Vừa mới dừng tay thì tên béo dám phun một tràng lời chửi bới ô uế độc địa, Thiết Tâm lửa giận bốc lên, liên tục đấm bảy tám cú vào bụng, cho hắn sùi bọt mép, mắt trắng dã mới thôi.
“ @%*#$%”
Đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê Tô Thức vẫn chửi bới luôn mồm, lúc này mồm hắn và cái đầu đã không liên hệ với nhau nữa.
Không đánh được nữa, nếu không hắn chết mất, cái bụng lúc nãy còn tròn xoe giờ xẹp không ít, thức ăn nôn vương vãi khắp nơi.
Thiết Tâm Nguyên cũng mệt rồi, cầm bình rượu dựa lưng vào gốc cây thong thả uống, lòng thỏa mãn hết sức, y vừa đánh Tô Thức thừa sống thiếu chết, đây chính là thành tựu lớn trong đời.
“ Trận đòn hôm nay ta nhớ rồi, nếu ta không đòi lại được, ta làm con cháu ngươi.” Tô Thức khôi phục lại được chút sức lực, định mở miệng chửi nhưng không dám nữa, gầm gừ hăm dọa:
“ Đừng mạnh miệng, ngươi chẳng bao giờ trả thù nổi đâu, thế giới này lớn lắm, ngươi cho rằng Đại Tống này chính là cả thiên hạ chắc, nhầm rồi Đại Liêu ở phương bắc còn lớn gấp đôi Đại Tống.”
Thiết Tâm Nguyên nhàn nhã thưởng thức rượu, y là người thắng cuộc nên có quyền coi lời nói của kẻ thua như chó sủa:” Ta thấy người Tống nói Bắc Hải là chân trời, không biết sau đó còn có hoang nguyên bao la, cuối hoang nuyên mới là Bắc Hải thật sự, nơi đó một năm có nửa số ngày là ban ngày, nửa số ngày là ban đêm.”
“ Khặc khặc khặc, đúng là thứ man di ngu dốt, ở đâu chẳng nửa ban ngày nửa ban đêm, đồ vô tri, phí cái vẻ ngoài ...” Tô Thức tóm được sai lầm là xỉ vả luôn: