Thiết Sư Tử nằm trong cái cống bên đường, hắn chớp mắt nỗ lực không để mình ngất xỉu, đầu dù rướn cao hết cổ thì bùn rác vẫn ngập tới cổ, nếu như hắn thả lỏng, sẽ bị nước bẩn chảy vào mồm.
Rốt cuộc hai người che mặt kia là ai? Nhất là tên trẻ tuổi, năm xưa võ cử mình từng bị ám toán thế này, khi đó cũng không rõ ai ra tay.
Nhưng hắn thua không phải vì bị ám toán mà vì người thanh bào, thua tâm phục khẩu phục. Người đó võ thuật quái lạ, ra đòn không biết đâu mà lần, chiêu thức mang hơi hướng võ công ngoại vực, nhưng lại vô cùng quen thuộc võ công của mình, mỗi lần mình ra đòn đối phương như biết trước.
Quyền kình đánh xuyên da thịt, phá tan sức lực mình vừa tụ tập được, khiến một khi trúng đòn không cách nào đỡ được đòn tiếp theo.
Người đó đã nương tay, Thiết Sư Tử biết điều ấy, nhìn bản thân bây giờ toàn thân thương tích, thê thảm hết mức, nhưng chỉ toàn là vết thương khiến mình tạm thời mất sức, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe lại.
Một cánh tay chắc khỏe kéo hắn ra khỏi bùn bẩn.
Thiết Sư Tử thở phào, chút nữa thôi là hắn không cầm cự được nữa:” Lão Bùi, cẩn thận người thanh bào, đó là cao thủ thực sự, cũng phải đề phòng người trẻ, độc châm của y cực kỳ khó phòng.”
Bùi Tam Sinh lắc đầu:” Bệ hạ muốn ta tìm ngươi về, không truy kích hai người đó nữa.”
Thiết Sư Tử thở phào, gục xuống tay Bùi Tam Sinh.
Đới ngự khí giới bị người ta đánh thành ra thế này còn thể diện gì nữa, Bùi Tam Sinh lấy làm lạ sao hoàng đế lại ngừng truy bắt.
Nếu sáu bọn họ ra tay, không tin thiên hạ còn ai thoát được, võ công tới cấp độ bọn họ, dù chênh lệch cũng không nhiều. Bùi Tam Sinh cho rằng nếu Thiết Sư Tử không bị trúng độc châm, bất kể thế nào cũng không thảm bại thế này.
Thiết Sư Tử bại, song hắn rất muốn tìm người kia giao thủ ...
Xe ngựa đã hỏng, Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực nhảy lên một cái thuyền, những cái thuyền như thế này ở Đông Kinh có vô vàn, cho dù đêm khuya, vẫn treo đèn lồng bơi trên sông đồng nghìn nghịt.
Gió thổi qua mang theo mùi hoa quế rất đậm, thuyền nhỏ, sông lớn, gió đêm làm chòng chành, Mạnh Nguyên Trực có vẻ thích cảnh tượng này lắm, cứ đi qua một cái thuyền nào là lại ném con cá sống vẫn giãy đành đạch vào khoang thuyền, sau đó cười lớn bỏ đi trong tiếng cười của đôi nam nữ.
Thiết Tâm Nguyên khoanh chân ngồi yên tĩnh trong khoang thuyền, kệ lão già không biết thẹn đó làm bậy, từ khi về Đông Kinh, Mạnh Nguyên Trực thay đổi nhiều, sống như không còn ngày mai vậy.
Những việc trước kia chưa làm đều làm qua, những món trước kia chưa ăn đều ăn thử.
Hắn đang ra sức ghi nhớ thật nhiều, thật nhiều, sau này vĩnh viễn không về nữa, tất cả ôn nhu, ngọt ngào, cay đắng phát sinh ở thành phố phồn hoa này sẽ chỉ còn là giấc mộng.
Vươn cành trúc ra vỗ đét vào mông một phụ nhân, tức thì phụ nhân đó thò đầu khỏi khoang, tuôn cho một tràng những thứ ố uế nhất trên đời, nam tử gày gò mấy lần kéo trở lại không ăn thua.
Mạnh Nguyên Trực thương hại nam tử, nói:” Huynh đài khẩu vị thật nặng, không ngờ lại thích loại lợn nái này, bội phụ, bội phục.”
Nam tử gầy gò xấu hổ chắp tay:” Chê cười, chê cười rồi.”
Thuyền đi thêm một đoạn, chọc phá vài đôi dã uyên ương, Mạnh Nguyên Trực thấy Thiết Tâm Nguyên nhìn mình, nhe răng nói:” Huynh đài ở thuyền bên cạnh cao thủ lắm, muốn xem không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Cửa hiệu nhà ta ở bên sông, mẹ ta không bao giờ cho ta ra sông chơi, còn nói với ta, nữ tử kiếm sống nơi này rất đáng thương, đừng họa hại chuyện làm ăn của người ta.”
“ Ngươi thực sự chưa bao giờ đi à?”
“ Chưa bao giờ, không nghe lời mẹ ta sẽ bị đánh rất đau.”
Mạnh Nguyên Trực nhớ tới khuôn mặt Vương Nhu Hoa khi nổi giận là không ai dám tới gần:” Mẹ nghiêm sinh con hư, thật không sai, thời gian qua ta chơi bời thỏa thích, vung tay quá trán cũng chẳng tiêu hết một nghìn quan tiền, ngươi vì một nữ nhân mà tốn mấy chục vạn ...”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Rốt cuộc huynh muốn nói gì? Ta tin huynh thế nào hẳn huynh biết, huynh làm bao nhiêu chuyện ngu xuẩn như thế, ta có nói gì không, nên huynh cũng phải tin ta mới đúng. Lão Mạnh, có chuyện gì ta không biết à?”
Mạnh Nguyên Trực há mồm, còn không nói gì à? Chuyện không hay mình làm, chắc bị y mỉa mai tới cuối đời, vậy mà dám bảo không nói gì, há miệng một lúc, cuối cùng không phản bác, bảo người chèo thuyền cập bờ, cho ít tiền đuổi hắn đi, tự mình chống thuyền.
Đi được một lúc mới nói:” Bốn ngày trước ta vô tình nhìn thấy một đồng liêu, hành tung quỷ dị, còn tưởng hắn theo dõi chúng ta, ngầm bám theo, hóa ra hắn làm việc khác, đang theo dõi Liễu hiền phi.”
Liều hiền phi? Chẳng phải Liễu Như Ý à, năm xưa phạm lỗi nên bị đưa tới Tử Thần quan, về sau nghe nói nàng hoài thai thành công ở cung điện mình xây tại Nhũ Sơn, sinh cho hoàng đế một nhi tử, nên thăng làm hiền phi, còn mẹ của Triệu Uyển vốn là hiền phi thăng lên Thục phi, cũng là người quen:” Ta từng có duyên gặp nàng ấy một lần ở Nhũ Sơn, làm sao?”
“ Vậy ngươi có biết nữ nhân đó khi ở Nhũ Sơn từng dính líu với bao nhiêu nam nhân không?”
Thiết Tâm Nguyên nhướng mày, Liễu Như Ý từng quyến rũ mình, nếu mẹ không đi tìm mình thì chẳng biết thế nào, chẳng lẽ ...
Mạnh Nguyên Trực thấy Thiết Tâm Nguyên như lĩnh ngộ được cái gì, cười nhạt:” Ngươi nghĩ không sai đâu, nữ nhân đó điên rồi, vì thụ thai mà điên cuồng tư thông với người khác, theo điều tra của đồng liêu ta, không dưới mười lăm người có dính líu.”
Thiết Tâm Nguyên thất kinh, nói thế thì hoàng tử kia không chắc là của hoàng đế.
“ Hoàng đế nhiều nữ nhân tới chiếu cố không xuể ...” Nói tới đó bất giác nghĩ tới Trác Mã, hai người thực sự có đoạn tình cảm đẹp, về sau Mạnh Nguyên Trực buông thả phóng túng như vậy, không thể phủ nhận do bị Trác Mã làm tổn thương, giờ ngoại trừ lão bà, nữ nhân khác chỉ là công cụ phát tiết:” Làm lẫn lộn huyết mạch hoàng gia, tội nhẹ nhất cũng tru di cửu tộc. Nhưng mà một nữ đạo sĩ, làm sao kiếm được nhiều diện thủ như thế?”
“ Còn ai vào đây nữa?” Thiết Tâm Nguyên thở dài, chợt thấy thương hại cho Triệu Trinh:
“ Không thể nào, nàng ta là tỷ tỷ của hoàng đế, sao làm cái chuyện này được.” Mạnh Nguyên Trực thực ra có phần tin rồi:
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Tử Thần quan là tử địa, sự tịch mịch nơi đó có thể khiến người ta phát điên, người điên thì làm gì còn dùng lẽ thường suy diễn được.”
Mạnh Nguyên Trực chống thuyền một cái, nó lướt đi mấy trượng, nhìn tường thành cao lớn lẩm bẩm:” Trưởng công chúa muốn dựa vào con của hoàng đế, khống chế triều cục?”
Thiết Tâm Nguyên gạt đi:” Đó là chuyện của Đại Tống, không liên quan gì tới chúng ta, đồng liêu huynh tra ra sự thực rồi, hoàng đế người ta sẽ có cách xử lý, huynh quan tâm làm gì.”