Mạnh Nguyên Trực lấy chăn chùm đầu Trương Từ Dân, mới cho tay vào chăn cắt đầu, kệ trong chăn vẫn có tiếng xì xì do máu gây ra, đặt thi thể ông ta lên giường, đắp mấy lớp chăn dầy lên, ôm cái đầu về rừng bách.
Quan sát cẩn thận một hồi Mạnh Nguyên Trực nhảy từ cây bách cổ thụ xuống, điều chỉnh hô hấp, cho dù là hắn, nhảy từ cây nọ sang cây kia liên tục như thế, khí tức cũng rối loạn.
Chỉ thời gian ngắn đầu Trương Từ Dân biến thành băng, máu đông cứng không bốc mùi tanh nữa.
Nghiêng tai lắng nghe, rừng núi chỉ có tiếng gió rít, không hề có tiếng truy binh, xem ra phải tới ngày mai mới có người phát hiện cái chết của Trương Từ Dân.
Trước mắt là vách núi dựng đứng, nếu nhìn từ xa sẽ giống như cái đầu rồng ngẩng cao.
Đó là nguồn gốc cái tên Long Thủ sơn.
Đang chuẩn bị tiếp tục bỏ trốn, Mạnh Nguyên Trực đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn vách núi.
Dưới chân vách núi là những cây thông ngổn ngang, do bị ném từ trên cao xuống, chính mắt hắn nhìn quân sĩ chặt cây, do Da Luật Trọng Nguyên đích thân giám sát, như vậy khả năng cao doanh trại Liêu hoàng được dựng ở ngay trên vách núi này.
Một ý nghĩ táo bạo thoáng qua, Mạnh Nguyên Trực bị thôi thúc mạnh mẽ, mấy lần đã muốn bỏ đi hội họp với Thiết Tâm Nguyên nhưng chân không chịu nhúc nhích. Cuối cùng hắn cắn răng quyết tâm, ngồi xuống kiểm tra vũ khí mình mang theo, chà chà hai tay, cất kỹ thủ cấp Trương Từ Dân và một số vật dụng vô ích, lấy ra sợi dây thừng quấn vào người, dùng chùy thủ vót hơn mười chông gỗ gài vào hông, cuối cùng lấy ra đôi thiết tráo, nương ánh sáng yếu ớt, leo lên vách núi.
Vách núi rất cao, không tới trăm trượng cũng tới năm sáu chục, đá toàn là hàn băng trơn bóng, thiết trảo bám vào vô cùng gian nan, Mạnh Nguyên Trực phải dùng trâm gỗ cắm vào khe hở để làm bệ đỡ nghỉ ngơi lấy sức.
Leo một nửa thôi mà toàn thân đã ướt đẫm, chẳng trách người Liêu không cảnh giới nơi này, thực sự là không cần thiết.
Nếu không phải là mình, e không ai lên được, suy nghĩ đó kích thích Mạnh Nguyên Trực một cách dữ dội ...
Bốn canh giờ liền chạy hơn một trăm hai mươi dặm với Thiết Tâm Nguyên mà nói là gành nặng lớn, hai vế đùi chưa tới mức bị cọ rách nhưng cũng đỏ rát, đứng thôi cũng đau, đầu gối còn run rẩy.
Úy Trì Văn càng khuỳnh chân mà đi, nào phải hết, Cạc Cạc cứ ở bên quấy nhiễu, làm nó càng đau khổ.
Trong quân doanh có ba bọn họ nhàn nhã, nhưng võ sĩ khác không cả cởi gáp, tay cầm trường cung giám thị mục nô.
Một dây thừng da dài buộc mười người vào nhau, bọn chúng nhìn mục nô khác ăn uống, mình thì bỏ trên đất lạnh.
Mới một ngày mà có mười một người bỏ trốn, bắt lại được mười tên, một tên trúng hai mũi tên vào lưng vẫn chạy vào rừng rậm.
Trương Thành cẩn thận đi tới chỗ Thiết Tâm Nguyên, cẩn thận nói:” Chủ nhân, bắt ngựa hoang rất khó, cần nhiều người bao vây bốn phương tám hướng, chúng ta không đủ nhân thủ, lão hán cảnh cáo mười người kia rồi, chúng không dám trốn nữa.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Được, nếu ông đã đảm bảo, ta không muốn làm kẻ ác, người đâu, thả họ ra, nếu kẻ nào chạy trốn chặt đầu nhi tử Trương Thành ...”
Trương Thành hết hồn, vội nói:” Tiểu nhân không đảm bảo cho chúng ..”
“ Ông xem, đến ông cũng không dám đảm bảo, sao ta yên tâm được, ta biết, các ngươi thấy ta cho các ngươi ăn no, cho các ngươi mặc ấm, các ngươi cho rằng ta dễ bắt nạt, nên muốn chạy trốn thử vận may.” Thiết Tâm Nguyên thoáng cái trở nên lạnh lùng:” Thương hại các ngươi, các ngươi lại không biết điều, hôm nay chỉ cho ăn một nửa, tối sẽ không có, nếu còn có kẻ bỏ chạy, tiếp tục giảm thức ăn đến khi không còn sức mà chạy nữa.”
Trương Thành nghe nói tối nay không được ăn nữa hét lớn:” Bất công, chúng tôi không bỏ ... á ....”
Cạc Cạc xông tới đạp thẳng vào mặt ông ta:” Dám lớn tiếng với chủ nhân, chán sống rồi.”
“ Trương Thành, nghĩ thấy ta giảm thức ăn là bất công, còn các ngươi chạy mất thì không bất công với ta à? Về đi, thương lượng với bọn chúng, nếu ta không khống chế được các ngươi, ta sẽ giết hết, năm trăm tên mục nô thôi, ở Liêu nhiều lắm.”
Trương Thành run run thi lễ rồi về chỗ đám mục nô, gọi mấy tên cường tráng tới thì thầm nói chuyện.
Dùng liễu đỏ xiên thịt dê nướng tới vàng ruộm, ăn cực ngon, Thiết Tâm Nguyên rất thích kẹp vào trong bánh nướng xốp xốp ăn, kệ đám mục nô đói khát thèm thuồng.
Úy Trì Văn cũng ăn bánh nướng, nhưng mắt lại nhìn mục nô chằm chằm:” Tộc trưởng, chúng tụ tập vào một chỗ rồi, liệu chúng có tạo phản không?”
“ Không đâu, nếu chúng có gan thì đã tạo phản trăm lần ở mục trường rồi.”
“ Nhưng chúng ta ít người.”
Đối với câu hỏi của đứa bé này, Thiết Tâm Nguyên luôn kiên nhẫn trả lời:” Có lẽ một vài tên muốn tạo phản, nhưng đa phần thì không, thế nên khả năng chuyện đại nghịch bất đạo sẽ khiến đám đồng bạn sợ hậu quả trói lại đưa tới trước mặt chúng ta, nếu ít kẻ tạo phản thì chúng không dám. Trước đó ta đối đãi tốt với chúng không phải nhân từ hay mua lòng người, mà ta biết sớm muộn cũng có kẻ bỏ trốn, lúc đó chúng sẽ hiểu chênh lệch đãi ngộ là gì.”
Thấy Úy Trì Văn vẫn còn có vẻ chưa bị thuyết phục hẳn, Thiết Tâm Nguyên xoa đầu nó: “ Bọn họ làm nô lệ lâu, khao khát lớn nhất là được chủ nhân đối xử tốt thôi, ta làm rồi, giờ có kẻ muốn phá hỏng ưu đãi đó, tất nhiên là thành kẻ địch của những người khác.”
“ Chúng ta có bốn mươi người, bất kể thế nào cũng không trông coi hết năm trăm người, đợi đi, sẽ có kẻ gặp họa sớm thôi.”
Võ sĩ cũng đã luân phiên ăn no, nhưng không có phần của mục nô, quả nhiên không lâu sau có tiếng kêu cứu thê thảm, Úy Trì Văn quay đầu nhìn, thấy mấy tên mục nô xông vào đánh đập đám bỏ chạy vô cùng tàn nhẫn, làm nó không nỡ nhìn.
Thiết Tâm Nguyên cầm đĩa bánh có thịt nướng của mình, nói với Cạc Cạc:” Đưa cho những kẻ vừa đánh người, nói rằng nếu chúng cai quản được kẻ khác, chúng sẽ thành thủ lĩnh, đãi ngộ ăn mặc giống chúng ta, biểu hiện xuất sắc còn được giải trừ thân phận mục nô, có tiền công.”
Cạc Cạc thích nhất chuyện cáo mượn oai hùm, nghênh ngang mang cái đĩa tới chỗ bảy tên mục nô hung tợn:” Làm rất tốt, giữ trật tự đội ngũ, các ngươi sẽ thành phú ông, trước tiên ăn đi rồi nghe gia gia nói ...”
Đám đại hán dập đầu tạ ơn, ngấu nghiến bánh thịt, nghe Cạc Cạc nói, gật đầu liên hồi, sau đó hiên ngang đi về phía đám mục nô.
Đến đêm đám bỏ trốn bị ném ra khỏi lều, khóc lóc van xin không ăn thua, còn bị chính đồng bọn của mình thêm một sợi dây thừng, khúm núm tới báo cáo với Thiết Tâm Nguyên, thế là có thêm ít rượu.
Tối hôm đó Cạc Cạc rất nhiệt tình bóp chân cho Thiết Tâm Nguyên, ánh mắt đầy sùng bái.