Da Luật Hồng Cơ quay sang nhìn Da Luật Trọng Nguyên cùng đại xa mật Da Luật Ất Tân:” Chuyện này phải xử lý ra sao?”
Thấy Da Luật Trọng Nguyên im lìm, Da Luật Ất Tiên khom người nói:” Khởi bẩm thái tử, chuyện này vi thần đã cho người điều tra tới cùng, hẳn không lâu nữa sẽ có kết quả.”
“ Điện tiền đốc kiểm điểm đại tướng quân Tiêu Thống tự trói tay quỳ bên ngoài đợi bệ hạ giáng tội, các quân tướng khác của điềm ti cũng ở ngoài.”
“ Cung vệ tướng quân Na Hốt Nhĩ đã vào ngục, mười hai thiết giáp không khống chế được ngựa cùng ba mươi sáu cấp trên trực tiếp đang bị hoàng kim lực sĩ thẩm vấn xem có liên quan không? Tin rằng sáng mai sẽ có quyền tông chi tiết đặt trên bàn thái tử.”
Da Luật Hồng Cơ nhíu mày:” Tiêu Thống là hậu tộc, Na Hốt Nhĩ càng là ái tướng của phụ hoàng ta, bọn chúng mà có lòng dạ bất lương thì nhiều biện pháp hơn, bởi thế, bản vương không tin bọn chúng mưu phản làm loạn.”
Da Luật Trọng Nguyên tuy là đệ đệ của Liêu hoàng, nhưng tuổi tác ít hơn nhiều, tóc vẫn đen bóng, râu ba chỏm, có phần tiên phong đạo cốt, trước đó vì giọng điệu trịnh thượng của đứa cháu mới không thèm trả lời, giờ nghe thế cười âm hiểm:” Đúng, bọn chúng không làm đâu, trước khi bệ hạ gặp bạn, bản vương cũng bị người ta dùng thủ đoạn khó tin mưu hại, may có tổ tiên phù hộ, nếu không giờ chỉ còn là cái xác rồi. Hai lần mưu sát tiến hành trong quân, nếu nói không có nội ứng ai tin, chắc chắn là cùng một người gây ra.”
Lưu thủ Tây Kinh Lý Nguyên Cảnh rời hàng bẩm báo:” Bẩm điện hạ, chuyện này cực kỳ có vấn đề, trước khi xe ngựa Quách Tướng đi qua đã có hai nghìn cung vệ mở đường, hơn tám nghìn vó ngựa dẫm qua, vậy mà mặt đất đột nhiên phát nổ, làm người ta khó hiểu.”
“ Khi ti chức tới hiện trường phát hiện trừ mùi khói thuốc nổ chưa tan thì không có phát hiện gì, dưới đất không có hầm ngầm, xung quanh càng không có chỗ cho hung thủ ẩn thân, huống hồ khi đó trên đường sứ giá truyền lệnh, thám tử qua lại không ngớt, ti chức vô dụng, không hiểu chuyện này sao có thể xảy ra.”
Da Luật Hồng Cơ biết điều này, thậm chí từng cho rằng Da Luật Trọng Nguyên giở trò, còn mục đích? Rõ ràng để phủi sạch hiềm nghi sau này, ví như ở sự kiện vừa rồi, liếc mắt hỏi:” Hoàng thúc có phát hiện gì không?”
“ Khi đó bản vương đang nghỉ ngơi thì bị hất lên trời mất đi tri giác, tỉnh lại đã ở trong vương phủ, tới giờ hai tai vẫn ù, đầu đau như muốn nứt.” Da Luật Trọng Nguyên lắc đầu:
Da Luật Hồng Cơ cười nhạt:” Hoàng thúc phúc trạch lớn, tự có bách thần phù hộ gặp dữ hóa lành, chất nghi nghe nói hoàng thúc thu nạp Nhất Phiến Vân, có hãn tặc gian hoạt đó, hẳn là dễ dàng tìm ra hung thủ thôi.”
Da Luật Trọng Nguyên làm như không nghe ra sự mỉa mai trong đó, than thở:” Không dùng đại đạo dị tộc thì ta còn ai để dùng, mong thái tử thấy ta tuổi cao sức yếu cho đường sống để đi, đừng lấy tiền thuế trong vùng Yến Triệu vốn thuộc về ta nữa.”
Thấy hai người càng nói càng cương, Da Luật Ất Tân chỉ chỉ hoàng đế đang hôn mê, cả hai mới hậm hực im miệng.
Rèm lớn buông xuống, lều liền chia thành hai phần đó là dấu hiệu báo hoàng hậu tới.
Quả nhiên không lâu sau trong màn chuyền ra tiếng khóc rấm rứt, một cự hán lớn gấp đôi bình thường từ ngoài lều đi vào, thể hình cao lớn khôi vĩ tới mức phải cúi đầu xuống, thấy các vị trọng thần ngồi đầy bên trong, ngồi ở cửa đợi thái tử hỏi.
Da Luật Hồng Cơ hỏi:” Hổ Nô, có phát hiện gì không?”
Hổ Nô bỏ mũ lộ ra cái đầu trọc lóc bóng loáng, giọng vô cùng chắc chắn, như lời hắn nói ra chính là sự thật:” Na Hốt Nhĩ, Tiêu Thống không hay biết gì, ba sáu quan viên thiết giáp cũng không liên quan, Hổ Nô thấy dù là những kẻ bị chết cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.”
Lạ cái là ngay cả Da Luật Trọng Nguyên luôn đối đầu với Da Luật Hồng Cơ cũng không nghi ngờ lời hắn.
“ Nhưng chiến mã có vấn đề?” Có quan viên vặn hỏi:
Hổ Nô dùng đôi mắt vàng như mắt rắn nhìn quan viên đó:” Trên người chiến mã trừ trúng đao thương ra thì không có ngoại thương?”
“ Còn trúng độc thì sao?”
“ Ta ăn sống tim chiến mã rồi, tới nay chưa sao.” Hổ Nô nhíu mày phát hiện duy nhất là tim ngựa đó có vẻ ngon hơn những con khác, có điều hắn không cho là có gì quan trọng, nên không nói ra:
Lời hắn vừa dứt mọi người quay sang thì thầm với nhau, Hổ Nô là hoàng kim lực sĩ xuất sắc nhất, kẻ này thùa nhỏ được nuôi bằng sữa hổ, về sau hoàng tộc chiêu lãm, nghe đâu nói được tiếng thú, trên thảo nguyên sai bảo được cả lang sói.
Kẻ này không những võ nghệ cao tuyệt, còn có sự nhạy bén của dã thú, nếu Hổ Nô cũng không tìm ra manh mối, sự kiện này khả năng thành vụ án không lời giải rồi.
Da Luật Hồng Cơ lại hỏi:” Liệu không phải thuốc độc mà là thuốc kích thích khiến ngựa nhất thời mất khống chế?”
Hồ Nô trầm tư hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu:” Hổ Nô không biết, bụng chiến mã không có thứ giống sáp nến, họng chiến mã không có dấu hiệu thực vật xâm thực, yên ngựa không có ngân châm, kiểm tra phân ngựa cũng không có gì hết. Muốn bắt hung thủ phải đợi hắn ra tay tiếp, như thế mới có thể đối chiếu tìm ra thứ thực sự hữu dụng.”
“ Ngươi cho rằng hung thủ vẫn tiếp tục ra tay?” Da Luật Hồng Cơ truy hỏi:
“ Kẻ nghĩ cách tuyệt diệu thế này, thấy không ai phát hiện, ắt sẽ không chỉ dùng một lần, mà dùng lần nữa thì thế nào cũng có manh mối.”
Hổ Nô suy luận rất có lý, tiếc rằng hắn gặp phải hành động vô cùng cảm tính của Thiết Tâm Nguyên, mà y sau khi vào Phúc Thọ cư thì không ra ngoài nữa, cũng không có ý định hại ai.
Tuyết chẳng thấy có dấu hiệu gì là sẽ dừng, ngược lại càng rơi càng dày, diện tích bao phủ lớn, Tây Kinh tuyết đã tích tới hơn thước, chắc ngoài thảo nguyên còn nhiều hơn.
Cơ sở sản xuất của thảo nguyên rất yếu, tuyết rơi ít, năm sau cỏ mọc không tốt, không thể mở rộng đàn, gia súc non sẽ bị vứt bỏ, gia súc mẹ bị đem giết. Tuyết rơi nhiều thì thành bạch tai, không thể chăn thả.
Nếu tuyết xốp, ngựa dê khả năng không bới được tuyết ăn cỏ, nếu tuyết tích dày do ấm lên lại hạ nhiệt, bề ngoài kết băng vụn, gia súc ăn không được cỏ mà còn bị thương.
Gia súc cho dù có sống được thì tới mùa thu cũng sụt cân mạnh, chỉ còn da với xương thì không ý nghĩa gì, người cũng chết.
Thế nên một khi có bạch tai là mục dân sẽ chuẩn bị vũ khí và chiến mã, đợi tộc trưởng triệu tập, sau đó kết bầy kết đội đi nơi khác cướp bóc, nếu tụ tập đủ đông thì sẽ tràn xuống phía nam, kiếm ăn ở hàng xóm giàu có.