Nằm trong chăn ấm áp, Thiết Tâm Nguyên trằn trọc một lúc rồi thiếp đi, khi tỉnh lại thì trăng lạnh lấp lánh đầy trời.
Ra khỏi lều hít thật sâu không khí lạnh làm lồng ngực người ta đau tức, đi về phía đống lửa lớn cháy bập bùng.
Trong hẻm núi đã dựng lên hơn nghìn cái lều đủ loại bằng vải, bằng da, xiêu vẹo chẳng ra hàng lối gì, bên trong đều có ánh sáng nhập nhèm hắt ra.
Phụ nhân trẻ nhỏ ở trong lều, còn nam nhân đa phần tụ tập bên đống lửa, thảo luận chuyện đi Cáp Mật, chỉ là nhiều người như thế, họ lo không đủ đất.
Võ sĩ Thanh Hương cốc trà trộn trong đó, bọn họ không biết chữ, tiếng Hán chỉ học qua loa, chỉ biết cố gắng giang thật rộng tay miêu tả sự rộng lớn của Cáp Mật.
Mạnh Nguyên Trực đã về, đang cùng Hứa Đông Thăng ngồi bên đống lửa tán gẫu, vẫy tay gọi Thiết Tâm Nguyên tham gia.
“ Âu Dương Tu hôm nay đem vành mắt đen xì đi tham gia tụ hội, người ta hỏi vì sao bị thương, hắn nói va phải cây. Bộ dạng hơi thảm nhưng tâm tình tốt lắm, uống rất nhiều rượu, còn làm thơ được mọi người tán thưởng.” Mạnh Nguyên Trực kể chuyện bữa tiệc hôm nay:” Thậm chí khi ta đánh thắng còn gọi ta tới mời uống rượu.”
Thiết Tâm Nguyên bĩu môi không nói.
Hứa Đông Thăng huých vai y hỏi:” Thế là thế nào?”
“ Chẳng có gì, đại khái về nhà tỉnh táo lại đoán ra chúng ta làm gì rồi, nhưng không bỏ thể diện xuống được thế nên bày tỏ thiện chí với Lão Mạnh.” Thiết Tâm Nguyên nhún vai, y chẳng bận tâm bị hiểu lầm, mình làm cần gì quan tâm người khác nghĩ gì:
Mạnh Nguyên Trực không hiểu rõ lắm:” Còn nói với ta mấy câu khó hiểu, gì mà phải kiên trì dăm ba chục năm mới thấy hiệu quả được”
“ Dăm ba chục năm, quá xem thường chúng ta rồi.” Hứa Đông Thăng cười nhạt: “ Nguyên ca nhi, tình hình thế này, ta thấy mình ở lại Tây Kinh, như vậy mọi chuyện sẽ lợi hơn, Niết Cổ Lỗ cũng muốn ta ở lại, một là tăng cường thực lực, hai là cũng muốn ta làm con tin, như thế bọn chúng mới toàn lực ủng hộ Cáp Mật được.”
“ Chuyện tương tự như lần này tất nhiên chỉ có thể làm một lần, nếu không khiến Khiết Đan cảnh giác, sau này tốt nhất là để lưu dân tự động tới Cáp Mật, đó là kế lâu dài.”
Mạnh Nguyên Trực lại nói:” Hôm nay ta cũng có một tin, một khi Liêu hoàng bất đầu tế thiên là chu vị trăm dặm sẽ giới nghiêm không cho ai ra vào. Ngoài ra tế thiên xong sẽ về Lâm Hoàng phủ, không ở lại Tây Kinh mà tới Lâm Hoàng phủ, tranh thủ khi quan viên Tây Kinh theo hoàng đế, không ai để ý dẫn lưu dân đi.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm:” Không dễ, Niết Cổ Lỗ dù sao là người Khiết Đan, không trơ mắt nhìn chúng ta khoét tường nhà mình, Lão Hứa có chắc thuyết phục được hắn không?”
“ Năm năm thôi, tên này có chút trí tuệ, có chút thủ đoạn, vì thế mà mắt cao hơn trời, lúc nào cũng muốn lập kỳ công bất thế.” Hứa Đông Thăng ve cằm:” Nếu có đường giúp hắn lập công, hắn sẽ cho chúng ta thủ lệnh.”
…
Trong mắt Niết Cổ Lỗ, Thiết Tâm Nguyên là quân sư đầu chó của Nhất Phiến Vân, thậm chí hắn còn đoán, y có thể là con tư sinh của Nhất Phiến Vân nên mới nuông chiều vô độ như thế.
Khi một bản văn thư lời lẽ hoa gấm đặt lên bàn, Niết Cổ Lỗ đồng ý gặp Thiết Tâm Nguyên.
Cái tên đó qua cửa không dùng đại lễ như Nhất Phiến Vân, nho nhã chắp tay một cái, nếu không phải y có thể nói tiếng Ba Tư, Đột Quyết lưu loát, tóc còn hơi quăn hung hung, Niết Cổ Lỗ còn nghĩ đây là sĩ tử người Tống.
Học sinh của Mục Tân thì ít nhiều phải cho chút thể diện, năm xưa Mục Tân du lịch ba nước phương đông là thượng khách của hoàng đế, vì thế không dùng lễ tôn ti là có thể hiểu.
Đàn ngựa xuất hiện ở nước Tống là chuyện lạ, nhưng với người Khiết Đan chiếm cứ thảo nguyên bao la mà nói thì chẳng là gì.
Nhưng chiến mã và ngựa hoang khác nhau.
Ngựa hoang mõm khá rộng, do chúng quen ăn thực vật đồng hoang mà ra, còn chiến mã thì ăn thức ăn chuyên môn, nên mõm dài, đó là khác biệt lớn.
Lông bờm ngắn mà cứng, đầu to, cổ thô, mũi nhọn, răng lớn, tai thì nhỏ và nhọn, lông trán cũng ngắn thô ... Niết Cổ Lỗ nhắm mắt cũng chỉ ra được hàng trăm điểm khác nhau giữa ngựa hoang và chiến mã, làm sao có thể lừa được quan viên nước Tống?
Trừ khi quan viên nước Tống là đứa ngốc.
Chỉ là Thiết Tâm Nguyên không chịu tiết lộ biện pháp lừa gạt của mình, Niết Cổ Lỗ không hài lòng lắm:” Vậy ngươi cần bản vương hỗ trợ gì?”
“ Thế tử chỉ cần cho tại hạ mượn năm trăm mục nhân giỏi là đủ.”
“ Vậy bản vương được gì?”
“ Một nửa số hàng hóa thu được nhờ bán ngựa.”
Nghe cái kế hoạch sơ hở lỗ chỗ của Thiết Tâm Nguyên, Niết Cổ Lỗ sở dĩ chịu gặp mặt hoàn toàn là do nể mặt Mục Tân mà thôi, nếu không thứ cuồng đồ này bị hắn cho gia nhân loạn côn đánh chết.
“ Dưới thịnh danh không có hư sĩ, ta gặp lão sư của ngươi, đó là vị đại trí giả, ngươi đừng để lão sư của ngươi hổ thẹn.”
Thiết Tâm Nguyên ôm ngực thì lễ sau đó đi luôn.
Niết Cổ Lỗ bất mãn quay sang hỏi Hứa Đông Thăng:” Kẻ này thực sự là học sinh của Mục Tân sao?”
“ Đúng vậy, nếu không phải vì cơn bão đen kia làm y thất tán với lão sư thì cũng không ở lại Cáp Mật, có chút ỷ tài mà kiêu, thế tử đừng chấp, y rất hữu dụng.” Hứa Đông Thăng đưa ra lời giải thích hợp lý
Niết Cổ Lỗ cũng hiểu, giống đám sĩ tử cứng đầu, không muốn nhắc tới chủ đề khó chịu này:” Ngươi thu nạp nhiều lưu dân như vậy làm gì?”
Hứa Đông Thăng đường đường nói:” Cáp Mật tuy vài năm lại có bão đen, nhưng sau khi bão đen qua đi để lại cho Cáp Mật lượng lớn đất đai màu mỡ, đó là cơ hội tốt để truân điền, chỉ tiếc là không có ai để trồng trọt, người Cáp Mật lần trước chết hết sau cuộc chiến giữa A Tát Lan và Tổ Phổ đại vương rồi ...”
Niết Cổ Lỗ gật gù, cho rằng mình đã hiểu vì sao Nhất Phiến Vân chọn cơ hội này lập quốc, chính là muốn tận dụng lớp đất đen quý giá đó:” Ngươi tính toán hay lắm, được, đám tiện dân đó sớm muộn cũng chết đói, ngươi đưa đi cũng coi như bản vương làm phúc. Nhưng một nửa lương thực sản xuất ở Cáp Mật phải thuộc về bản vương.”
Tên này thực sự là tham lam vô độ, không chỗ nào không muốn chọc vào, Hứa Đông Thăng gặp khó:” Thế tử, chuyện mua bán đã ...”
“ Hừ, quan viên Đại Tống mà dễ lừa như thế thì Đại Liêu sớm xuống tận Trường Giang. Tiểu tử nghé non không biết sợ cọp, muốn lừa cả Phú Bật, ta không thấy chút khả năng thành công nào hết.”
“ Nhất Phiến Vân, nếu ngươi muốn quy thuận phụ vương ta thì phải thành tâm thành y, một khi phụ vương ta thừa nhận, ngươi mới có hi vọng làm Cáp Mật vương, nếu cứ giở trò thông minh vặt thì không có cơ hội nào đâu.”
Hứa Đông Thăng vội đứng dậy, chuyện đi tới mức này rồi, không thể để hỏng như thế, cúi người xuống:” Tiểu nhân không dám.”