“ Trẫm mới biết rằng Vu Điền đã bị diệt vong bốn năm trước, nay bỗng dưng lại xuất hiện một Vu Điền tài lực hùng cường như vậy, nếu trẫm đoán không sai, người có tiếng nói ở Vu Điền chính là tiểu tử đó. Sứ giả Vu Điền từ lúc vào Đại Tống chi tiền vô số, lấy lòng quan viên trên dưới, mục đích chỉ có một là mong cưới Trưởng công chúa về, trên đời này trừ tiểu tử khốn kiếp đó ra, ai chịu tốn kém như thế vì Duyệt Quốc?”
Triệu Trinh thực sự khó nói lúc này mình vui hay buồn, hoặc tức giận, tiểu tử đó từ nhỏ đã vậy, làm những việc khiến người ta yêu ghét lẫn lộn:” Hai đứa nó từ nhỏ lớn lên bên nhau, trong mắt sớm đã không có bất kỳ ai khác, chỉ tiểu tử đó mới khiến khuê nữ của trẫm vui vẻ chuẩn bị áo cưới, khi nghe Thục phi nói thế là trẫm càng khẳng định người Vu Điền liên quan tới y.”
“ Uổng cho Thục phi là mẹ mà không hiểu tâm tư khuê nữ, tới trước mặt trẫm khoe khoang bản thân hết lòng vì nước, ngu ngốc như thế làm sao sinh ra khuê nữ như Duyệt Quốc chứ?
Tào hoàng hậu nhỏ giọng nói:” Vì Duyệt Quốc là nữ nhi của bệ hạ, đáng tiếc thần thiếp không có cái phúc đó ...”
Triệu Trinh thở dài đưa tay kéo hoàng hậu vào lòng, đám hoạn quan cung nữ chớp mắt không thấy bóng dáng đâu.
Rất lâu sau Triệu Trinh mời từ trên người Tào hoàng hậu bò dậy, cảm thấy mình cũng quá hoang đường, đang giữa ban ngày, lại chẳng phải trong tẩm cung, định đỡ hoàng hậu dậy, nhưng hoàng hậu từ chối rồi.
Nhìn hoàng hậu nỗ lực giơ hai chân lên thành tư thế tức cười, biết nàng nỗ lực thụ thai, mỉm cười rời chỗ phơi tằm, đứng dưới ánh mặt trời để một đám cung nữ không biết từ đâu ra giúp mặc quần áo.
Y phục chỉnh tế rồi nhìn chiếc kiệu nhỏ đưa hoàng hậu đi, lại thở dài, hoàng hậu đã có tuổi, không biết còn thụ thai được không.
Cung tần mỹ nữ một khi qua ba mươi tuổi mà muốn hoàng đế sủng hạnh là vô cùng quá đáng, cho dù là hoàng hậu cao quý cũng không khác gì, bọn họ không giống phi tần trẻ, chỉ tỏ ra có ích với hoàng đế, được lòng hoàng đế mới được hưởng mưa móc quý giá đó.
Triệu Trinh yên tâm rời đi, hắn biết, mình đã sức lao động, tiếp theo vài chuyện mình không tiện làm sẽ do hoàng hậu làm, ví như đi đòi sính lễ của Vu Điền.
Cho dù biết người muốn cưới Triệu Uyển là Thiết Tâm Nguyên, nhưng phải giả vờ như không biết, cái danh quốc chủ Vu Điền là thứ hoàng gia cần.
Mười vạn quan gả nữ nhi thì đó là ân điển của hoàng gia, hai mươi vạn quan thì thành bán khuê nữ rồi, nếu ba mươi vạn quan, thì dù là đại thần cổ hủ thanh chính nhất cũng không nói được gì.
Triệu Trinh cần ít nhất ba mươi vạn để vượt qua hai năm gian khó sắp tới, vì thế khi qua ao sen không có cái lá tươi nào, nghiến răng:” Chiến mã là cái lợi nhiều năm nữa, trẫm ghi nhớ, nhưng giờ không bỏ ra ba mươi vạn quan thì đừng hòng cưới nữ nhi của trẫm.”
Nói xong câu này tâm tình Triệu Trinh tốt hẳn lên, thậm chí cảm thấy mình rất nhân từ, thành toàn cho đôi tiểu tình nhân khốn khổ.
Người khác không nghe thấy lời này của hoàng đế, Vương Tiệm thì không phải người khác, dù vừa rồi hoàng đế cày bừa, hắn cũng đứng bên dùng nong tằm che chắn, còn cổ vũ, phụ trách đưa trà nước, thậm chí dọn dẹp hậu sự, trong mắt đế hậu, hắn không phải là người, chỉ là món đồ biết nói mà thôi.
Trong hoàng cung, trừ Triệu Uyển ra, người thân thiết nhất, hiểu Thiết Tâm Nguyên nhất là Vương Tiệm, nghe hoàng đế lẩm bẩm con số ba mươi vạn, hắn thấy không ổn.
Từ khi Vương Tiệm biết Thiết gia, hai mẹ con nhà đó chưa bao giờ phải lo lắng vì tiền.
Khi không có tiền, con khỉ đó ăn bánh nướng nhà Ngưu Tam Phạ, mặc áo vải bông, lúc có tiền thì mặc áo vải bông, ăn bánh nướng nhà Ngưu Tam Phạ.
Tiểu tử đó rõ ràng là nhi tử thợ rèn, vậy mà sinh ra với bộ dạng quý tộc, sinh hoạt bình đạm, yêu cầu đơn giản, nhưng loại đơn giản đấy nhà vương hầu cũng không bằng.
Khi người khác nghĩ ba mươi vạn là con số lớn, thì với con khỉ đó chắc chắn là không phải.
Vương Tiệm không đem suy nghĩ của mình nói ra, hắn cũng muốn công chúa được vui vẻ gả cho Thiết Tâm Nguyên, nên ngậm chặt miệng.
Chập tối, Vương Tiệm tìm Triệu Uyển đánh bài, rõ ràng là thắng ba quan, miệng nói là ba mươi vạn quan, lại còn là mắt nhìn công chúa nói câu đó.
Tiểu Châu Nhi vừa bĩu môi định phản đối thì bị Triệu Uyển dưới gầm bàn đá cho một cái.
“ Ở đây chỉ có Tiểu Châu Nhi, ngươi muốn nói gì thì nói cho rõ ràng đừng loanh quanh, một khi ta xuất giá là nó cũng đi theo, không cáo trạng ngươi đâu mà lo.”
Vương Tiệm nhăn nhó:” Công chúa có biết không biết bao vương công đại thần mong nô tài nói như thế, bỏ trăm lượng vàng ra cũng chẳng được. Công chúa, nô tài chỉ nói được thế thôi, nói nữa có lỗi với bệ hạ. Con khỉ đó tốt nhất đừng lộ diện, nếu không là hỏng việc, tấm vương bài đó hữu dụng lắm.”
Triệu Uyển không thích kiểu nói chuyện này, đập bàn một cái nói thẳng ra luôn:” Ba mươi vạn? Phụ hoàng ta thực là dám ra giá đấy, ta có làm bằng vàng cũng không đáng chừng đó.”
“ Công chúa đừng bắt nạt nô tài nữa, trong cung này chỉ nô tài một lòng tốt cho công chúa thôi, ba mươi vạn với người khác lớn, theo ý nô tài bệ hạ nên nói năm mươi vạn mới đúng.”
“ Hiện giờ không rõ Vu Điền ở hoàn cảnh nào, nhưng khiến cho tiểu tử kiêu ngạo đó dấu đầu lòi đuôi, chạy khắp nơi lấy danh nghĩa mã tặc làm việc, chứng tỏ là y đang nguy cơ tứ bề.” Vương Tiệm làm bộ mặt chân thành hết mức:” Nô tài nhìn ra, với sự trí tuệ của bệ hạ sao không nhìn ra? Lúc này đem khuê nữ gả cho Vu Điền vương, chẳng lẽ vì chút tiền đó sao? Không đâu, vì biết đó là Thiết tiểu tử nên bệ hạ mới chấp nhận.”
“ Tiền tài chỉ là cái ngưỡng đặt ra, xem xem thực lực Vu Điền thế nào, nếu chút tiền đó mà không bỏ ra được, Vu Điền quốc chỉ là trò cười, gả công chúa tới đó, một khi vận mệnh công chúa bi thảm, công chúa nghĩ thể diện hoàng gia, thể diện bệ hạ ở đâu?”
“ Công chúa có biết Vu Điền và Đại Tống kết làm thông gia quan trọng thế nào với Vu Điền không, hai nước có thể trực tiếp thông thương, mà không cần thông qua hòa thị, thậm chí khi Vu Điền gặp họa, Đại Tống có thể công khai đón nhận, không lo danh không chính ngôn không thuận? Công chúa không biết gì cả đã oán trách bệ hạ chia rẽ lứa đôi, không thành toàn cho hai người ...”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.