Kết cấu xã hội càng đơn giản, thống trị càng dễ dàng.
Thời xã hội nguyên thủy, thủ lĩnh bộ tộc chỉ cần thân thể cường tráng, có thể săn nhiều hơn người khác, có thể đánh đuổi hoặc cướp địa bàn cho bộ tộc mình là đủ.
Khi đó xã hội do thủ lĩnh, chiến sĩ và bộ tộc tạo thành.
Vì thế xã hội nguyên thủ sùng bái sức mạnh cá nhân là xã hội ổn định nhất, duy trì mấy chục vạn năm.
Tới thời chiếm hữu nô lệ, mô hình giai cấp đầu tiên xuất hiện, bộ tộc biến thành quốc gia, kết cấu xã hội phức tạp hơn, nhưng quốc vương cũng chỉ cần vỗ về mấy đầu lĩnh nô lệ, quản lý tốt nô lệ trong nhà là quốc vương tốt.
Truyền thừa mấy nghìn năm sau, khi chủ nô đã có số tài phú quá nhiều, bị lãnh chúa phong kiến không cam tâm lật nhào xã hội nô lệ. Tới xã hội phong kiến, có hoàng đế, quý tộc, địa chủ, đại thương rồi quan liêu, người đọc sách và dân tự do, giai cấp thành phức tạp.
Muốn giữ quốc gia ổn định phát triển, quân chủ phải thỏa mãn nhu cầu nhiều giai cấp hơn, mà các giai cấp này lại xung đột về lợi ích, vì thế càng khó khăn hơn.
Úy Trì Văn gần đây được Thiết Tâm Nguyên giao cho bài tập, nghiên cứu kết cấu quốc gia, nó cực kỳ say mê với đề tài thực tiễn này.
Thiết Tâm Nguyên đã chui vào lều, hưởng thụ chăn lông ấm áp, Úy Trì Văn nhiệt tình kéo Cạc Cạc tới doanh nô lệ, tước đoạt quyền thủ lĩnh của Trương Thành, thay vào đó là Hồ gia lão tam, kẻ đánh mục nô bỏ trốn dữ nhất.
Khi Úy Trì Văn giao Hồ lão tam quyền phân phối thức ăn, tên tráng hán vốn trước đó không lâu còn đón nhận không ít ánh mắt khinh bỉ và sự xa lánh của mục nô, lủi thủi một góc, giờ lập tức như trùng sinh, ngồi nơi đó không giận mà tự uy, những ánh mắt nhìn hắn trở nên dè dặt sợ hãi.
Không cần ai bảo, lại có mấy chục người xông vào đánh đám mục nô bỏ trốn, nếu không phải Cạc Cạc uy phong quát ngưng thì mười tên đó bị đánh chết rồi.
Trải qua một phen vận động, mục nô đem nguyên nhân thiếu ăn chuyển từ Thiết Tâm Nguyên sang mục nô bỏ trốn ...
Mạnh Nguyên Trực leo lên vách đá thì tay run như động kinh, người ướt sũng, run run kiếm chỗ khuất gió thay quần áo khô, nếu không nhẹ thì cũng để lại mầm bệnh.
Xa xa có tiếng chó sủa, Mạnh Nguyên Trực biết mình tới đúng chỗ.
Thân làm đầu lĩnh thị vệ bao năm, Mạnh Nguyên Trực vô số lần an bài xuất hành của hoàng đế, trong nghề này tư cách lão thành lắm rồi.
Ngũ hành của hoàng thất nước Tống là hỏa, lều ở phía nam hướng về phía bắc, ngũ hành hoàng thất nước Liêu là thủy, lều hoàng đế ở phía bắc, xoay lưng về phía nam.
Lều tể tướng ở vị trí kim tinh, đối diện với hoàng đế, cách năm doanh binh mã, đó là bố cục trong cung, trừ không có tường cung ngăn cách ra thì bố trí cắm trại không khác gì.
Dựa theo nguyên tắc âm dương, hoàng đế ở vị trí dương, tần phi hậu cung ở vị trí âm, nam là dương, bắc là âm, năm doanh binh mã không phải hoàn toàn là quân đội mà do hoạn quan cung nga và cung phụ đảm nhận.
Nói ngắn gọn đó là chỗ phòng bị lỏng lẻo nhất.
Thân thể ngày càng lạnh đi, Mạnh Nguyên Trực không do dự nữa, chạy về phía bắc, nếu không vận động hắn sẽ chết cóng.
Hắn cực kỳ khéo léo, theo xong một đội ngũ nội vệ tuần tra khoảng cách vừa đủ, gió núi thổi lớn, tuyết bay mù mịt, đám nội vệ đều kéo mũ thấp, căn bản không ai quay đầu nhìn sau lưng làm gì.
Chó sủa càng lớn, thị vệ quát tháo yêu cầu hoạn quan phụ trách nuôi chó ra quản lý, đêm hôm khuya khoắt mà làm kinh động quý nhân thì họ không gánh được tội.
Nguyên nhân làm chó sủa là Mạnh Nguyên Trực, trên người y có máu tanh, mà đám chó săn này cực kỳ mẫn cảm với máu, từ trên cây thông nhảy xuống, hắn đã vượt qua tường trại.
Nơi này toàn là kiệu, hẳn là chỗ đám thái giám chuyên môn khiêng kiệu cho hoàng đế và phi tần rồi.
Trong cái lều tròn có tiếng ngáy khò khò, Mạnh Nguyên Trực ngạc nhiên lắm, ở hoàng cung Đại Tống, thái giám không được ngáy, chuyện này cần huấn luyện kỹ càng.
Đi qua hơn mười cái lều mà không tìm được mục tiêu thích hợp, phía trước lại sắp tới tường rào nơi phi tần nghỉ, Mạnh Nguyên Trực đang sốt ruột thì một nam tử cao lớn từ lều chui ra, đi tới bụi cây thấp, chắc là đái đêm.
Mà thái giám còn đứng đái được thì thật cường hãn, hơn nữa mặc quan phục nội thị lục phẩm.
Thái giám cấp bậc này sẽ ở một mình, thế là Mạnh Nguyên Trực tới sau lưng hắn, bóp cổ một cái, tên thái giám nhũn người ngã vào lòng.
Mạnh Nguyên Trực kéo xác vào lều, bên trong đúng là không có ai, nhanh chóng cởi hết quần áo ướt, vừa lau xong thân thể mặc nội y thì có tiếng bước chân rất khẽ tới gần.
Đá ngay thi thể trần truồng của tên thái giám xuống giường, rút loan đao, đợi người kia vào lều là ra tay.
Cửa lều vừa vén lên có mùi thơm đưa tới, không ngờ là nữ, Mạnh Nguyên Trực vừa thoáng do dự liền bị một tấm thân nóng bỏng quấn lấy.
Người đó rất cấp bách, không nói câu nào, cứ thế ôm lấy Mạnh Nguyên Trực sờ mó, hắn giơ đao lên mấy lần rốt cuộc không ra tay được, da thịt mềm mại, hơi thở gấp gáp tức thì khơi lên lửa dục của hắn.
Sờ khắp người nữ nhân đó không thấy vũ khí, loan đao lặng lẽ bỏ xuống.
Bị hoàn cảnh kích thích, Mạnh Nguyên Trực hóa thành mãnh thú, nữ nhân đó phải dùng cả hai tay bịt chặt miệng kiềm chế tiếng kêu khoái lạc, đến khi người mềm nhũn như bún ...
Trong lều tối đen nhìn không thấy ngón, nữ nhân đó mặc y phục không chậm, trước khi vén rèm đi ra, còn nhỏ giọng nói:” Trình Dục, ngươi còn lợi hại hơn cả lời đồn đó.”
Nói xong hạ rèm xuống chạy biến mất.
Tiếng bước chân xa dần, Mạnh Nguyên Trực cười khổ, nhanh chóng mặc y phục, trống canh ba vừa gõ, thời gian không còn nhiều.
Chuyện vừa nãy làm hắn như quay về cung đình Đại Tống, những người tịch mịch tương ngộ, an ủi nhau rồi rời đi, ta không biết ngươi, ngươi không biết ta, đều coi như giấc mộng xuân mà thôi.
Khéo léo lợi dụng những góc gối, Mạnh Nguyên Trực dựa vào am hiểu cách bố trí phòng vệ của mình, tới doanh trại của Liêu hoàng.
Lều nơi này không lớn, đều là lều đơn, vén rèm đi vào, đao chém xuống, chùm chăn lên, trong thời gian ngắn mùi máu tanh không truyền ra ngoài.
Hắn không biết mình giết bao nhiêu người, vào bao nhiêu cái lều, càng không biết mình giết ai, cứ giơ loan đao lên là có người chết.
Cảm giác như mộng ảo đó tới khi tiếng chó sủa như phát cuồng, xô lồng sắt, mới làm hắn thức tỉnh.