Hứa Đông Thăng mang về tin tức không nằm ngoài dự liệu của Thiết Tâm Nguyên, nếu y là Da Luật Trọng Nguyên cũng sẽ nhận loại chó săn này, khi có chuyện thì thả ra cắn người, khi hết giá trị cho vào nồi, được một bữa thơm phức.
Chó tốt như vậy kiếm đâu ra.
Còn muốn một mảnh đất, hợp lý thôi, nuôi cho thì cho chó cái ổ chứ.
Thiết Tâm Nguyên đứng thẳng người, cung kính thi lễ với Hứa Đông Thăng.
“ Không cần, lão ca nói cho cùng có lỗi với ngươi một lần, coi như hòa.” Hứa Đông Thăng nói thế nhưng lòng nhẹ nhõm nhiều, kẻ địch coi mình như chó chả sao, chứ huynh đệ coi mình như chó thì sau này không cách nào qua lại nữa rồi:” Lão Mạnh đi đâu rồi?”
“ Đi quấy vũng nước đục lên thôi, Khiết Đan càng loạn càng có lợi cho chúng ta, lợi thế nào thì phải đợi xem.” Thiết Tâm Nguyên cười:
“ Trên đường về ta bị người Khiết Đan tra hỏi hai lần, đường phố cũng hơi loạn, nghe đâu có quan viên Khiết Đan bị người ta giết giữa ban ngày ban mặt?” Hứa Đông Thăng hỏi:” Không phải ngươi làm chứ?”
“ Không, là huynh giết đấy.”
“ Nói bậy, khi đó ta đang ở phủ Yến Triệu quốc vương.”
“ Khiên cơ dược chẳng phải của huynh sao?”
“ Ta đã cho ngươi rồi, không giữ chút nào hết ... A, phải tên quan viên đó chết bởi khiên cơ dược.”
Thiết Tâm Nguyên khịt mũi:” Lúc đó tức quá.”
Hứa Đông Thăng chép miệng:” Ngươi đúng là thứ bại gia lãng phí đồ tốt.”
Hai người đang nói chuyện thì Mạnh Nguyên Trực đi vào, cầm ngay bát rượu, bất cần biết của ai uống hết luôn, rót liền ba bát nữa phà ra một hơi, mùa đông phương bắc không có rượu thật khó sống, nhất là ở ngoài trời.
“ Sao nhanh thế?” Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên, tưởng mai hắn mới về:
“ Không nhanh sao được, Da Luật Trọng Nguyên cách thành ba mươi dặm, ta chôn Áp Phát Lôi xong là chạy ngay. Không rõ hiệu quả thế nào, hộ vệ lên tới sáu nghìn người, ngươi không thấy thế trận đó, riêng lang kỵ mở đường đã tới một nghìn, hai bên có du kỵ tuần tra, áp hậu còn có một nghìn lang kỵ, cơ bản không có chút cơ hội nào tới gần quá mười dặm.”
Áp Phát Lôi là sản phẩm mới được Lý Xảo chế ra, còn rất nguyên thủy, bộ phận đánh lửa chỉ là bấc đánh lửa thôi.
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Vậy là chôn bừa thuốc nổ bên đường rồi về? Như thế khả năng bị vó ngựa dẫm phải.”
Hứa Đông Thăng lắc đầu, giải thích:” Nếu chôn dưới vết xe thì vó ngựa không dẫm vào đâu, chiến mã được huấn luyện tránh vết lõm, nếu không chẳng biết bao nhiêu chiến mã bị gãy móng rồi.”
Mạnh Nguyên Trực vỗ bàn:” Chính thế, trong đội ngũ kỵ binh mà xuất hiện xe ngựa là đại nghịch bất đạo, nên lượng xe không nhiều, nếu may mắn Da Luật Trọng Nguyên sẽ dẫm phải. Vì ta quá gây chú ý nên phải về, Hỏa Nhi trà trộn ngoài cổng thành đợi tin.”
Thiết Tâm Nguyên đứng lên:” Chúng ta không nên ở lại trong doanh, hiện giờ để tất cả nhìn thấy là tốt nhất.”
Hứa Đông Thăng hưởng ứng ngay:” Tới tửu lâu chúc mừng thôi, để lão ca dẫn mọi người tới chỗ hay, đây là hắc điếm chứ danh, tuy chủ của nó hơi bất lương một chút, nhưng không tệ, nhất là thịt dê thì khỏi nói.”
Ba người dẫn theo mười mấy thuộc hạ, nhốn nháo kéo nhau tới tửu lâu Nhạn Hồi lâu nổi danh của Tây Kinh.
Đây là tửu lâu tiêu chuẩn của Hán gia, chia làm ba tầng, nhỏ dần từ dưới lên giống hình tam giác, có danh là Tiểu Phàn lâu, là một trong những tửu lâu lớn nhất của vùng tây bắc.
Nghe Hứa Đông Thăng ca ngợi tận mây xanh, song đi vào Thiết Tâm Nguyên thấy kém Phàn lâu quá xa, luận xa hoa không thua gì, nhưng vấn đề ở chỗ người uống rượu, toàn là đại hán tây bắc mang mùi tanh hôi của gia súc, nếu ở Đông Kinh biến thành nơi thô tục ngay.
Không thấy ca kỹ mỹ lệ ôm tỳ bà ca hát, vũ cơ ống tay lụa dài ba thước chẳng thấy đâu, cả hề mua vui quỳ dưới đất kể chuyện cười cũng chả có nốt, còn tiểu nhị mà bất kể ngươi gọi bao nhiêu món cũng nhớ chính xác đâu rồi.
Nói chi tới quan lớn vỗ lan can ngâm thơ, quý nữ mặc nam trang uống rượu.
Phóng mắt nhìn tới là đám ca cơ lộ da lộ thịt, lạnh tới toàn thân tím tái, run run qua lại hỏi đám đại hán có cần người tiếp rượu không, số lượng nhiều hơn tửu khách, nhìn dáng vẻ có không ít nữ nhi Hán gia.
Nhiều ca cơ bị đám đại hán phất áo choàng lớn chùm lên người, thế là hai dính làm một, vừa uống rượu vừa ... có trời mới biết làm gì dưới lớp áo dầy kia.
Gọi là tửu lâu Hán gia mà trừ thịt dê chỉ thấy thịt trâu, khá hơn chút là xâu thịt hươu đặt trên chậu than, vừa nướng vừa ăn.
Thiết Tâm Nguyên chẳng muốn vào, kém quá xa so với kỳ vọng, nhưng đám còn lại nhìn bầu vú lấp ló của đám ca cơ thì mắt tỏa sáng, chân đóng đinh dưới đất rồi.
Quán rất đông, không đủ chỗ cho mọi người ngồi cùng nhau, đành chia ra mấy nơi.
Chủ quán là người Khiết Đan, ngồi ở cửa như đống thịt, nhưng tài nghệ thì cực cao, hai tay như múa, nguyên con dê bị hắn nhanh chóng phân tay, xẻ thịt, lóc xương, ném một phát móc dính lên tường.
Một nữ tử bê hai vò rượu tới, thấy Thiết Tâm Nguyên tuấn tú, mắt lúng liếng liếc y, còn đưa tay gãi gãi mu bàn tay y hai cái.
Thiết Tâm Nguyên bình thản nhận rượu, tính tiền xong rồi đi, không đi thì y chết ngạt mất.
Chân còn chưa bước ra khỏi cửa thì phập một phát con dao lóc thịt rung rung trước mắt, tên chủ quán như núi thịt ồm ồm:” Trêu ghẹo lão bà ta rồi muốn đi à?”
Thiết Tâm Nguyên hả một tiếng:” Làm gì có?”
Chủ quán nhe răng ra:” Lão tử nói có là có, tiểu tử Tây Vực, móc hết tiền, cởi áo lồng của ngươi cho gia gia.”
Thấy có tranh chấp, khách khứa trên lầu thò hết đầu ra, hỏa kế cũng dừng tay xem náo nhiệt.
Thiết Tâm Nguyên làm bộ mặt hoang mang chỉ vò rượu:” Quả nhiên là hắc điếm, rượu này có thật không vậy, hay là nước giếng?”
Đám khách khứa thấy y nói chuyện thú vị như vậy thì cười nghiêng ngả:” Tiểu tử, rượu không có vấn đề, nhưng ngươi trêu ghẹo lão bà người ta thì vấn đề lớn rồi. Có điều trông ngươi có vẻ giống người có tiền, bỏ tiền ra mà giải nạn, nếu đủ tiền thì tư vị lão bà của hắn không tệ, lần trước lão tử suýt gãy lưng.”
Thiết Tâm Nguyên toét miệng cười chỉ trên lầu, mách lẻo:” Kìa, tên kia nói ngủ với lão bà của ngươi đấy.”
Chủ quán gầm ghè:” Tiểu tử, đừng đánh lạc hướng, không bỏ năm mươi quan tiền ra thì chớ hòng rời đi.”