“ Sớm nghe Tây Vực nhiều quý nhân, hôm nay Lưu mỗ được mở mắt rồi.” Tào Túc hết sức khách khí mở lời:
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Đại nhân quá lời rồi, tại hạ vốn là huân quý Vu Điền, phong tục tập quán không khác người Tống là mấy, từ nhỏ cũng đọc sách thánh hiền, đại nhân sao lại coi tư như người Hồ? Có khác chỉ mái tóc này thôi.”
Tiếng Đông Kinh lưu loát khiến Tào Túc quanh năm trấn biên phải hổ thẹn, vội chắp tay:” Lưu mỗ không phải rồi, lần này lang quân mang nhiều ngựa như thế là ...”
“ Mang tới tất nhiên là sẽ để lại ở Đại Tống, nay sứ giả Vu Điền ta tới Đông Kinh, còn ta giúp thanh uy cho sứ giả thôi.” Thiết Tâm Nguyên tiết lộ:
Tào Túc nghe thế yên lòng hẳn, không vội vàng nữa:” Nghe nói sứ giả quý quốc lần này tiến kinh là muốn cầu hôn cho Vu Điền vương?”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Không ngờ đại nhân cũng nghe thấy rồi, chứng tỏ Chước Chước muội tử không phụ sự ủy thác của vương. Công chúa Đại Tống là cành vàng lá ngọc, tiền tài đâu đủ thể hiện thành ý, vương ta nghe nói Đại Tống thiếu chiến mã, nên sai ta mang hơn ba nghìn chiến mã nhập biên cảnh, mong tông chủ quốc vận hưng thịnh, để phiên bang chúng ta cũng được nương nhờ dưới cánh mà bình an.”
Tào Túc nghe tới đây không cách nào giữ được trấn định:” Ba nghìn thớt chiến mã? Đâu rồi?”
“ Tại hạ đưa chiến mã tới Đại Tống, còn muốn giúp Đại Tống lập mục trường lớn, nay ngựa giống giao cho phủ doãn Kinh Triệu phủ, ở đây chỉ có ba nghìn mục nô.”
“ Đã giao chiến mã, vì sao không giao mục nô?”
Thiết Tâm Nguyên buông một tiếng thở dài, có vẻ không muốn nói ra, vì ánh mắt chờ đợi của Tào Túc mới lên tiếng:” Vì lúc gặp gỡ mới biết Phú Bật không có quyết tâm dựng mục trường, nên mới chuyển qua Thái Nguyên, mong gặp Tào đại nhân, nghe nói tướng môn Đại Tống tầm nhìn xa, chí lớn, không phải loại quan văn theo võ nghiệp như Phú Bật bì được. Hi vọng đại nhân tiến cử Tào đại nhân, tại hạ cảm tạ lắm.”
Cạc Cạc và Úy Trì Văn khiêng tới một cái rương, mở ra toàn là bạc trắng phau phau.
Tào Túc dùng ngón tay gõ mặt bàn, hắn tất nhiên vì chút bạc này động lòng, quan trọng ở thành ý của đối phương:” Thiếu lang quân nếu có lời muốn nói cứ nói thẳng là được, còn cầu kiến Tào tướng quân, e tốn chút thời gian.”
Lời nói thật luôn rất khó nghe, Mạnh Nguyên Trực theo bên Thiết Tâm Nguyên một thời gian liền có nhận thức sâu sắc.
Nghe lời dối trá vô nghĩa của y luôn rất ấm lòng.
Lúc này nghe Thiết Tâm Nguyên kể cho Tào Túc nghe nơi mình sinh sống, làm hắn thấy Cáp Mật vô cùng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ.
Hơn trăm vạn mẫu ruộng tốt, cái này có thật, trên quy hoạch tương lai của họ.
Nhưng mà hơn ba chục vạn bò dê?
Mạnh Nguyên Trực nỗ lực tính toán, cho dù cộng hết cả gia súc trong cốc kiêm luôn cả con hồ ly cũng chẳng được một thành con số này.
Cái gì? Tường thành sánh với Đông Kinh.
Má Lão Mạnh nóng tới độ có thể đem nướng bánh rồi.
Cơ mà vách đá chập chùng hiểm trở thì đúng là có thể sánh với tường thành Đông Kinh thật, chỉ là tính thế thì khắp thiên hạ là hùng thành.
Năm trăm võ sĩ Thanh Đường đi đánh thuê, liền biến thành năm nghìn.
Ba nghìn võ sĩ Thanh Hương cốc, trong đó chỉ sáu trăm quân chính quy liền biến thành ba vạn.
Cáp Mật thành còn đang xây dựng mới có thành quan thôi, tường là tường đất, đâu ra hùng thành không thể công phá.
Gì cơ, bách tính trăm vạn?
Thế này quá đáng lắm, nếu tính toàn bộ nhân khẩu và gia súc, cuối cùng thêm vào đàn linh dương hàng năm đi qua thì cũng xa lắm mới được một nửa.
Lại còn chùa miếu san sát, văn miếu hương hỏa thịnh vượng?
Ông trời ơi, ngoài cái chùa của Bổn giáo ra thì làm gì có chùa nào khác? Còn về văn miếu, cũng không biết bức (Tiên sư đồ) treo trong phòng của Úy Trì Văn có chậu lửa phía dưới có tính là văn miếu hương hỏa thịnh vượng không.
Khi Mạnh Nguyên Trực muốn che tai bỏ chạy thì Thiết Tâm Nguyên nói tới tình thế Tây Vực.
“ Mùa đông năm ngoái, Khách Lạt Hãn bất chấp quy củ mùa đông không hưng binh, bất ngờ xâm nhập Hồi Hột, phá nát hai ngàn dặm quốc thổ. Đại nhân chắc chưa biết, Khách Lạt Hãn và Hồi Hột kỳ thực cùng một gốc, nhưng vì thờ thần linh khác nhau mà thành nước lửa. Nay khả hãn Hồi Hột kiên nhẫn đợi thời cơ, khi trời ấm sẽ tổng lực đánh trả Khách Lạt Hãn, đó là thời cơ cho Vu Điền ta mở rộng quốc thổ ...”
Lão Tào tuy xuất thân tướng môn, tiếc là trận cần đánh thì tổ tiên đánh hết rồi, ông ta địa vị tuy cao, nhưng chưa bao giờ ra chiến trường.
Nay nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên cùng ấm trà, chén trà, đĩa rau, đũa, thìa canh, đậu rang bày chiến trường, bắt đầu luận chiến, không ngờ hai bên tranh luận tới đỏ mặt tía tai.
Mạnh Nguyên Trực nhắm mắt không đành lòng nhìn hai kẻ mù chuyện binh lại đi bài binh bố trận.
“ Khả hãn Hồi Hột dùng tính mạng bách tính đạt được mục đích, chuyện thê thảm tới mấy cũng không bằng nhà tan cửa nát, quốc gia bị hủy, tổ miếu bị phá.”
Thiết Tâm Nguyên tựa như vô tình đặt một bản văn thư ở phía đông:” Khiết Đan có trăm vạn hùng binh, ngồi nhìn hai nước này đánh lẫn nhau, khi phân thắng bại mới nhân lúc địch hư nhược xuất binh, tối ưu hóa lợi ích.”
Lão Tào liếc nhìn văn thư như dính vết máu nói thì hơi nhíu mày, cách thức này thì có vẻ là văn thư Đại Tống:” Tọa sơn quan hổ đấu không phải lúc nào cũng tốt.”
Thiết Tâm Nguyên đẩy văn thư vào tay Lão Tào:” Hôm nay gặp đại nhân mà như quen lâu ngày, đại nhân cứ xem tấu chương gian tế Khiết Đan chuẩn bị gửi cho Liêu hoàng này đi, xem để thấy tâm tính người Khiết Đan ác độc ra sao, sẽ hiểu vì sao tại hạ không ngại ngàm dặm xa xôi tới tặng chiến mã và mục nô.”
Lão Tào mở văn thư liếc mắt một cái đã gập ngay lại:” Người Liêu vì sao biết những chuyện này?”
“ Có gì khó đâu, từ phân phối lương thảo, quân giới, nhân viên, tới việc bố phòng, huấn luyện, đều có thể mua được chợ đen ở Khiết Đan, hẳn đại nhân không lạ gì một nơi tên Ngưu Tâm Đình, ta tình cờ có văn thư này ở đó ...” Thiết Tâm Nguyên thản nhiên nói:
Lão Tào đập bàn:” Tuyệt đối không có được!”
Thiết Tâm Nguyên làm như vẻ không biết gì cả, vẫn vô tư nói:” Đại nhân cần gì phải giận, nếu theo tại hạ đi tới Khiết Đan một chuyến, không tới ba ngày là trên bàn chất đống các loại văn thư cơ yếu.”