Nhất Phiến Vấn thẫn thờ ngồi bệt xuống đất, khảm nhi tỉnh vốn cứ cách mười mấy trượng phải nên có một cửa sổ trên trần, nhưng vì giữ bí mật, ông ta không làm thế, còn xử tử toàn bộ nô lệ tham gia xây dựng, cùng nghiêm lệnh không cho phép ai tùy tiện vào khảm nhi tỉnh nửa bước.
“ Ngươi thực sự hủy nó rồi sao?”
“ Hủy rồi.”
Thiết Tâm Nguyên qua phản ứng của thuộc hạ rốt cuộc hiểu ý nghĩa của khảm nhi tỉnh ở Tây Vực, hành vi của y tương đương với việc quật mồ mả tổ tiên người ta ở Đại Tống:” Nước chảy tới sa mạc, lượng nước rất lớn, mấy năm nữa có lẽ sẽ thành ốc đảo.”
“ Ngươi dám hủy khảm nhi tỉnh? Ngươi sẽ bị thần linh trừng phạt.” Nhất Phiến Vân đột ngột rống lên, đôi mắt mờ đục không ngờ ứa nước mắt:
Thiết Tâm Nguyên kiên nhẫn giải thích:” Cái giếng đó ông thiết kế không hợp lý, mỗi cái khảm nhi tỉnh đáng lẽ phải tạo ra một ốc đảo nuôi dưỡng sinh mạng mới đúng sứ mệnh của nó, còn cái giếng của ông tao ra địa ngục nhân gian, trong giếng toàn là xương người, không thể thống kê hết ông giết bao nhiêu.”
“ Nhi tử ta đi đâu, nó và ngươi hiệp nghị gì mà quên cả người cha này?”
“ Đơn giản, hắn để lại cho ta nửa số châu báu, ta để hắn đi, cả hai đều thực hiện đúng lời hứa, hắn tới Đông Kinh sống cuộc đời giàu có khoái lạc.”
Nhất Phiến Vân ngửa đầu nhìn trần sơn động lẩm bẩm:” Từ nhỏ nó đã muốn tới nước Tống xa xôi, nó ghét gió cát, ghét sa mạc, không ngờ cuối cùng nó cũng đi. Nó chẳng phải là kiêu hùng, chẳng thể làm chủ sa mạc, âu cũng là lựa chọn không tệ.”
“ Thiết Tâm Nguyên, giờ ta không còn lo lắng gì nữa, chúng ta thương lượng tử tế với nhau đi.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ông khỏi đấu với ta, mau đi cứu con ông đi.”
Nhất Phiến Vân vọt ngay ra tới cửa nhà lao:” Ngươi phái người chặn nó ở giữa đường?”
“ Ta làm thế làm gì, thuộc hạ của ông lợi hại thế nào chẳng phải ông không biết, vì chút tài vật mà tổn hại nhân thủ quý giá là không đáng.” Thiết Tâm Nguyên nói ra một cái tên:” Mại Y Tư mới là nguy cơ của con ông.”
Nhất Phiến Vân xem thường trò ly gián này:” Mại Y Tư có vấn đề gì, hắn một lòng trung thành với ta, càng yêu thương nhi tử ta còn hơn ta, hắn không bao giờ làm hại Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ.”
Thiết Tâm Nguyên thở hắt ra:” Hắn chính là người lữ khách năm xưa đã bán lão bà của ông, giờ bồi dưỡng món hàng mới mấy chục năm để bán với giá tốt, chỉ là ta không muốn mua món hàng này nên hắn đi tìm người mua khác rồi.”
“ Không thể nào, không thể nào!” Nhất Phiên Vân tuy hét lên như thế, nhưng không dấu được sự kinh hoàng:
“ Lời ta đã nói hết, tin hay không thì tùy.” Thiết Tâm Nguyên đứng dậy chuẩn bị rời đi:” Chuyện khẩn cấp, một khi Mại Y Tư rời khỏi tầm mắt của ta, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Nhất Phiến Vân nhắm mắt lại, lão ta có thể bỏ qua mọi thứ trên đời, nhưng sao có thể bỏ qua cho tên lữ khách kia, nhất là kẻ đó còn đang muốn hại con mình, dù chỉ có một phần khả năng, lão ta không để nó xảy ra.
Há mồm móc từ răng hàm sâu bên trong ra một sợi tơ mỏng, sau đó kéo từ từ ra, quỳ xuống đất nôn ọe, một con dấu trong suốt xuất hiện.
“ Dùng nó, ngươi có thể hiệu lệnh cho một trăm mười một nhóm mã tặc trên thảo nguyên.”
Biết ngay lão già này vẫn giở trò, Thiết Tâm Nguyên dùng khăn tay nhặt lên, lau sạch, lấy giấy đóng dấu thử, bên trên đó xuất hiện con sói lớn ngửa cổ hú, rất truyền thần.
“ Cự lang uống máu, cả đàn thét gào.”
Thiết Tâm Nguyên nghi hoặc:” Ý ông là con dấu này phải dùng máu?”
Nhất Phiến Vân gật đầu, tay nắm chặt chấn song đợi Thiết Tâm Nguyên thả mình.
Cạc Cạc mang tới một bát máu dê tươi, Thiết Tâm Nguyên cho ấn bạch ngọc vào đó, nó dần dần biến thành màu đó quỷ dị, dùng in lên giấy, con sói lớn càng thêm hung dữ.
“ Ta đã cho ngươi mọi thứ rồi, mau thả ta ra, ta phải giết Mại Y Tư.” Nhất Phiến Vân khẩn khoản nói:
Thiết Tâm Nguyên ngượng ngùng sờ mũi: “ Cạc Cạc, từ hôm nay trở đi mỗi ngày chuẩn bị cho ông ta một bữa ăn ngon, có thể cho uống rượu, cho quần áo ấm, chăn đệm dày, mời ông ta ở đây dưỡng già, chăm sóc cho tốt, chúng ta còn nhiều chuyện cần thỉnh giáo ông ta.”
Dặn xong Thiết Tâm Nguyên bịt chặt tai chạy đi, vẫn bị tiếng gào thét của Nhất Phiến Vân làm ù tai.
Chính trị không có đúng sai, chỉ có một tiêu chuẩn đánh giá duy nhất là có lợi cho mình hay không.
Thiết Tâm Nguyên đang nghiêm khắc tuân thủ phép tắc đó.
Nhất Phiến Vân rất đáng thương, theo đạo nghĩa mà nói, Thiết Tâm Nguyên nên thả ông ta ra, để ông ta đi cứu nhi tử, nhưng lão già này là biến số quá lớn, để lão lôi kéo bộ hạ cũ quay lại thì khi đó người đáng thương có khi là mình.
Cái ấn ngọc đó rất thần kỳ, Thiết Tâm Nguyên đóng dấu liền ba trăm cái nó mới quay lại màu trắng hơi trong như trước.
Úy Trì Lôi cực kỳ thèm khát cái ấn ngọc đó, nhưng không hài lòng với con sói khắc bên trên, ông ta muốn sửa lại, để tránh lãng phí bảo vật.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không cho, ít nhất đợi khi toàn bộ mã tặc Tây Vực quy thuận mình đã mới cho ông ta chế tác nghệ thuật.
Đang nghĩ cách tận dụng cái ấn này thì nghe tin báo từ Cáp Mật, Thiên Sơn lộ bị băng tuyết lấp lối ngay cả linh dương cũng chẳng thể vượt qua, lại có thương đội tới.
Thiết Tâm Nguyên biết tin ngay lập tức phái Thiết Lục dẫn người tới trạm gác Thiên Sơn lộ canh phòng, còn y và Mạnh Nguyên Trực tới Cáp Mật, muốn đích thân hỏi thủ lĩnh thương đội kia làm sao có thể vượt qua Thiên Sơn, huống hồ người ta cũng muốn gặp thành chủ Cáp Mật có chuyện quan trọng bẩm báo.
Khi gặp thương đội đó, tâm tình của y tốt hơn nhiều.
Mười bốn người trước mắt căn bản không gọi là người được nữa, bọn họ chẳng những bị tổn thương vì lạnh nghiêm trọng, càng không có món hàng hóa, một con gia súc nào.
Một thương cổ râu rậm thấy Thiết Tâm Nguyên bò dậy thi lễ, năm ngón tay to như củ cải, tím ngắt, còn có nước vàng chảy ra, cơ bản là không cách nào giữ được nữa.
“ Các ngươi là ai, tới từ đâu vì sao mạo hiểm vượt Thiên Sơn tới Cáp Mật, đây không phải là thời điểm tốt để làm ăn.” Quan sát người này một lượt, Thiết Tâm Nguyên bảo Úy Trì Chước Chước phiên dịch tiếng Hồi Hột cho mình:
Thương cổ cung kính đáp:” Thành chủ vĩ đại nhân từ, Đạt Nhĩ Ba hèn kém xin gửi lời chào hỏi ngài, bên kia Thiên Sơn đang có cuộc chiến lớn chưa từng có, vô số thành trì hóa thành tro, vô số người bị chiến hỏa nuốt chửng. Tộc nhân của ta không có lương thực, không có quần áo, không có gì cả, đang đợi Đạt Nhĩ Ba mang lương thực vật tư về.”
Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Khả hãn Hồi Hột vĩ đại sao không bảo vệ con dân của mình, ngài cường đại như thế, toàn bộ kẻ địch sẽ bị võ sĩ Hồi Hột xé nát.”
Thương cổ lắc đầu liên tục:” Mọi người đều cho rằng đại quân của Khách Lạt Hãn phải tới mùa đông mới tấn công, không ngờ bọn chúng xuất binh giữa mùa đông, nay đã cuốn qua nửa Hồi Hột, còn khả hãn của chúng tôi vẫn đang tránh của đông ở Long Thành ấm áp.”