Trở về tới Kim Câu đổ phường, ba người Hạ bộ đầu nóng vội mở túi, vàng tuy nhiều nhưng bọn họ không phải chưa bao giờ thấy. Đáng kể là trong túi là ba viên mã não đỏ tươi, mặc dù chưa từng điêu khắc, nhưng bên trên hoa văn tinh xảo tự nhiên, khiến người ta thích mê.
Bùi Lương chưởng quầy Kim Câu đổ trường gật gù:” Đây mới là quý nhân chân chính, hoàng đế không để binh đói, rộng rãi lắm.”
Hạ bộ đầu mân mê mã não, vẻ đạp nguyên sơ này ăn đứt thứ qua mài rũa cầu kỳ:” Người ta chơi đẹp, chúng ta phải có qua có lại, Lão Bùi Lưu Tri Trại của Kim Ngưu trại là huynh đệ của ngươi, lo cho ổn.”
Bùi Lương vỗ ngực:” Lời ta nói cũng chính là lời Lão Lưu.”
Chưởng quầy Ngân lâu tự động lên tiếng:” Chỗ Triệu thông phán để ta, đi lại mất hai ngày là đủ.”
Khi ba người thương lượng làm sao đưa đội ngũ đi một cách an toàn ổn hỏa, Thiết Tâm Nguyên mày nhíu chặt.
Quan viên Đại Tống phụ trách canh giữ biên cương yếu địa lại dễ dàng cho ba nghìn người dị tộc đi vào, trong đó còn hơn một nghìn tên mã tặc hung danh khắp nơi.
Nếu y len lén đưa ba nghìn thiết kỵ vào thì sẽ quấy nát phương bắc của Đại Tống.
Mạnh Nguyên Trực mang một thân đầy mùi son phẩn lão đảo đi vào phòng Thiết Tâm Nguyên thấy y tỏ ra khó chịu thì lùi ra sau, xấu hổ nói:” Lần sau sẽ chú ý.”
Úy Trì Văn thấy Thiết Tâm Nguyên không thèm để ý tới Mạnh Nguyên Trực thì đem cuộc gặp gỡ vừa rồi nói lại một lần.
“ Biên phòng Đại Tống là thế đấy, thủng lỗ chỗ, nhưng mà đại ca chớ cười nhị ca, vì Tây Hạ hay Liêu đều như vậy thôi, đừng phiền não vì chuyện không liên quan. Tên Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ còn bình yên tới được nơi này không bị lão già Mại Y Tư bán mất còn ngạc nhiên hơn.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ tuy không có hùng tâm cũng đâu vô dụng, hươu chết về tay ai khó nói, chúng ta có vấn đề đây, đó là làm sao liên hệ với Phú Bật, vốn định thông qua quan phủ ở đây, nhưng với sự tham lam của chúng, trốn Phú Bật còn chẳng kịp.”
“ Ta phát hiện bí mật lớn trên mông lão bảo tử ..” Mạnh Nguyên Trực cười khà khà:” Nơi đó xăm một con hồ ly, trông như thật.”
“ Ý gì thế hả, mỉa mai ta à?” Thiết Tâm Nguyên nhạt giọng, tên này hay nói mình là tiểu hồ ly:
Mạnh Nguyên Trực vỗ trán:” Ngươi có biết hồ ly đại biểu cho cái gì không? Không biết à? Đại biểu cho người ta lập tới sáu cấp quân công, năm Khánh Lịch thứ hai điện sứ ti cung Cảnh Phúc tâu lên với bệ hạ, sử dụng quan phụ của những tội quan để làm mật thám, như thế trừ người phạm tội ra thì cả nhà sẽ được miễn tội.”
“ Lần này chưa là gì, người lợi hại nhất mà ta gặp được xăm ở đó một con phi hùng. Ài, nhớ lại, vốn đang hứng thú định cùng nữ nhân đó vui vẻ một đêm thì nhìn thấy con phi hùng, thế là ta co cẳng chạy ngay, nơi hại tính mạng của trăm hảo hán, không nên đụng vào thì hơn.”
Thiết Tâm Nguyên vỡ lẽ phần nào, chuyện này vốn là bí mật cấp cực cao, nhưng với người theo sát bên hoàng đế mười mấy năm như Mạnh Nguyên Trực thì chẳng phải bất ngờ:” Cớ gì mà phải dùng quan phụ làm mật thám? “
“ Hắc hắc, ngươi còn ít tuổi, chưa hiểu chuyện nam nữ nên không biết được sức hấp dẫn trong này, nhìn bề ngoài thì họ và phụ nhân bình thường không khác bao nhiêu, nhưng trong mắt ta thì khác nhau như trời với đất, quan phụ, một thứ giống như cấm kỵ, rất kích thích.”
Thiết Tâm Nguyên bĩu môi, có gì mà không hiểu, lợi dụng tâm tư u ám của con người thôi, tên này hẳn vì thế mà bị Trạch Mã thu hút:” Họ chấp nhận sao?”
“ Có cách nào nữa đâu, ví như cả nhà mà bị đày đi Lĩnh Nam, không dựa vào nam nhân được nữa, nữ nhân phải nhảy ra, hi sinh mình bảo toàn cả nhà, giữ lấy gia tài, tuy nam nhân vẫn phải đi Lĩnh Nam, nhưng người nhà không phải đi nữa. “ Mạnh Nguyên Trực tỉnh bơ nói:
Thiết Tâm Nguyên giật này mình:” Chẳng lẽ tẩu phu nhân cũng ...”
Mạnh Nguyên Trực nhổ phì một cái:” Tẩu phu nhân ngươi nhiều tuổi rồi, dù có muốn đi thì người ta cũng không nhận, may mà Lão Mạnh ta còn giá trị lợi dụng, năm xưa đại chiến một trận ở Đông Kinh, được lời hứa xui xẻo kia, nếu không nàng vì bảo vệ mấy đứa con, thế nào cũng sẽ làm thế.”
“ Thôi không nói nhảm nữa, nếu như nữ nhân đó thân phận không tầm thường, chúng ta có thể lợi dụng để truyền tin cho Phú Bật. Ngươi bán ngựa hoang, bán cả mục nô, là vụ mua bán lớn, không bằng tặng cho Như Ý, với ả mà nói dù sao cũng là đại công.”
Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm:” Đi chơi nữ nhân, muốn ta che dấu đã đành, giờ còn muốn ta giúp trả tiền nữa à?”
Mạnh Nguyên Trực cười lớn, chạy đi như bay, không lâu sau dẫn nữ nhân tên Như Ý mặt đỏ au kia tới, rõ ràng hắn đã vạch trần thân phận người ta rồi, làm cái nghề mật thám này một khi bị phát hiện thân phận là không đáng giá một xu.
Nhìn bộ dạng ra sức lấy lòng Mạnh Nguyên Trực của ả là biết sợ hãi ra sao.
“ Nói với Phú Bật, ta có mấy ngàn con ngựa muốn bán cho ông ta.” Thiết Tâm Nguyên không muốn ức hiếp người đáng thương này, vào đề luôn:
Nghe thế Như Ý lấy tinh thần ứng phó, mấy nghìn con ngựa là vụ mua bán lớn, nói không chừng lần này còn lập công đủ chuộc lỗi:” Không biết công tử chuẩn bị bán bao nhiêu ngựa, khi nào, bàn giao ở đâu, giá cả ra sao?”
“ Chính xác bao nhiêu thì ta chưa khẳng định được, có điều ba nghìn thì vẫn có, ngươi truyền tin là được. Địa điểm là Hoành Sơn Duyên An phủ.” Thiết Tâm Nguyên chỉ nói qua loa:
Như Y đã thích ứng tình trạng mới, uyển chuyển thi lễ như quý phụ:” Làm sao xác định được?”
“ Chuyện này ta vốn bàn với Âu Dương Tu rồi, nhưng hắn về nước muộn, nên ta quay sang Phú Bật, Âu Dương Tu đã mang đi mười con ngựa của ta làm tín vật, đây là giấy biên nhận của hắn.”
Như Ý nhận lấy bút tích của Âu Dương Tu trịnh trọng cho vào ống tay áo, khó xử nói:” Thiếp thân ...”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Ta không có hứng biết ngươi làm gì, cũng không muốn làm hại ngươi, chỉ cần ngươi nhanh chóng liên hệ với Phú Bật là đủ.”
“ Quý nhân như công tử sẽ không nuốt lời, Như Ý sao không tin, chỉ là …”
“ Không quan trọng, ngươi muốn báo cáo với Phú Bật ra sao ta không quản, chỉ cần xong việc nói cho ta biết phải giải thích với Phú Bật ra sao, ta giúp ngươi che dấu.”
Như Ý thoáng cái đổi sang nghề lão bảo tử, che miệng cười khúc khích:” Ở chỗ thiếp thân có một vị phu nhân của phán quan Tuyên Phủ, vừa mới tới nơi, xin phái tới hầu hạ công tử.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ Mạnh Nguyên Trực:” Loại chuyện này cứ tìm hắn.”
Mạnh Nguyên Trực bế xốc Như Ý đi luôn, ngón tay vẫn giơ lên khen ngợi Thiết Tâm Nguyên.
“ Hai đứa lớn lên không được thành người như vậy hiểu chưa?” Thiết Tâm Nguyên thở dài:
Cạc Cạc và Úy Trì Văn đồng loạt gật đầu, học ai chứ bọn họ nhất định không học vị cả ngày bị chủ nhân chửi ngu ngốc đó.