Thiết Đản nhận lệnh của Thiết Tâm Nguyên một cái đi chấp hành ngay, trong thành có nhiều người bán băng, thoáng cái làm được vài cái băng châm rồi, nhưng đám người Tô Thức thì không thấy đâu nữa, đoán chừng đã vào chùa.
Tường bao hậu viện của Chùa Đại tướng quốc không cao, trước kia Thiết Tâm Nguyên và Lý Xảo toàn cầm đầu cả bọn lẻn vào ăn đồ cúng, bao năm rồi, hòa thượng trong chùa chẳng vì mất đồ cúng mà xây tường cao hơn.
Hai huynh đệ dễ dàng bám bờ tường nhảy qua.
Cách tường không xa có một cái bàn, bên trên là các loại quả cúng hạ từ bàn thờ xuống, Thiết Tâm Nguyên theo thói quen cầm quả đào thọ cắn một miếng.
Thứ này rất khó ăn, ngọt không ngọt, chua không chua, lại thử vài quả nửa, mỗi quả đều cắn rồi nhổ đi.
Đám hòa thượng rất thất đức, từng cho thuốc tả vào hoa quả, khiến Thiết Tâm Nguyên và Lý Xảo tới chùa ăn vụng bị ám toán, ỉa chảy gần chết.
“ A di đà phật, quả cúng là tấm lòng thơm thảo của hương khách, tiểu thí chủ nếu đói lấy ăn, những thứ quả này làm đúng phận sự, còn làm như vậy là bất kính với Phật tổ, cũng là bất kính với người làm ra lương thực.”
Thiết Đản ngoạm một miếng bánh nướng, liếc xéo hòa thượng áo xám:” Các ngươi cho thuốc tả vào thức ăn thì sao, nếu thương hộ ngoài phố làm thế bị nha môn bắt đánh đòn rồi.”
Lão tăng thở dài:” Bần tăng nghe nói trước kia có vài sư huynh làm thế, đã bị phương trượng nghiêm trừng, giờ hoa quả đều sạch sẽ ăn được.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra:” Thế thì tiểu tử đa tâm rồi, chỉ là nhìn hoa quả đặt ở đây như mồi nhử, lòng mới phẫn nộ làm thế. Lão hòa thượng nếu ăn quả trong tay ta, ta mới tin Chùa Đại tướng quốc có lòng từ bi.”
“ A di đà phật, bần tăng đang đói, vừa vặn hưởng dụng.”
Lão tăng nói xong nhận lấy quả trong tay Thiết Tâm Nguyên, thoáng cái ăn hết, còn mở miệng chứng tỏ mình không gian dối.
Thiết Tâm Nguyên thi lễ:” Phật gia quả nhiên là từ bi, tiểu tử thu dọn nơi này, tới trước Phật tổ xám hối.”
Lão tăng thấy thiếu niên này lễ phép nho nhã nói xong là cúi xuống nhặt hoa quả vứt lung tung, mỉm cười:” Người đời đều nói nhân tâm khó lường, kỳ thực nếu mở rộng tấm lòng, lấy đâu ra u ám?”
Chẳng mấy chốc đã dọn dẹp xong, số hoa quả ăn dở đều được Thiết Tâm Nguyên dùng gói sen bọc lại, cho vào lòng, mặt hết sức trang nghiêm chắp tay:” Tiểu tử xin đến đào viên xám hối.”
Lão tăng phản ứng chậm chạm, xám hối sao tới đào viên? Giật mình ngăn cản, chẳng ngờ nói cũng không lưu loát nữa:” ... Không ... Không ...”
Thiết Đản khâm phục nhìn lão tăng người lảo đảo không nói ra lời:” Dám ăn đồ trong tay ca ca ta, lòng dạ Phật gia thật rộng lớn ...”
Thiết Tâm Nguyên thản nhiên đi tới cúi người tháo chìa khóa bên hông lão tăng, ông vẫn loạng choạng như say rượu, muốn giữ lại nhưng không điều khiển được thân thể.
Đi qua một phật đường tới điện nhỏ cung phụng Địa tạng vương bồ tát, nơi đó có một cánh cửa sắt.
“ Thí chủ, đừng đi ... hôm nay đào viên .. có, có quý nhân, cẩn thận chuốc họa vào …”
Không ngờ lão tăng kia lảo đảo đuổi tới nơi, Thiết Đản vội vàng đỡ lấy, đặt xuống ba cái bồ đoàn ghép vào nhau, lo ông ta bị lạnh còn kéo rèm bàn thờ đắp cho.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mi mắt lão tăng chớp không ngừng:” Không ngờ hòa thượng ở đây tốt lên.”
Thiết Đản đồng cảm:” Đúng thế nếu như trước kia đã lén đập gậy vào đầu chúng ta.”
Từ phật đường Địa tạng bồ tạt tới đào viên có ngọn đồi đất, trên đó được thị vệ hoàng gia canh gác, Thiết Tâm Nguyên muốn vào đào viên phải đi qua đường hầm phía dưới.
Người biết con đường này rất ít, Thiết Tâm Nguyên xem bút ký của Lạc Thủy tiên sinh mới phát hiện ra, nghe nói để hòa thượng tị nạn.
Khi còn nhỏ Thiết Tâm Nguyên đã muốn vào thử xem đám hòa thượng giàu có của Chùa Đại tướng quốc giấu báu vật gì trong này, không ngờ bên trong ngoài lương thực thì chẳng có gì hết.
Địa đạo không dài lắm, đầu biên kia là ở trong đào viên rồi, đẩy ra một cái, thấy một gian phòng đặt nông cụ tạp vật, quét tước rất sạch sẽ, nông cụ đều được rửa sạch, sắp xếp đâu vào đó.
Cửa địa đạo là một phiến đá, ở giữa có gắn trục quay, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là ra, tất nhiên là nếu đẩy từ bên trong, nếu muốn đẩy từ bên ngoài là vọng tưởng, đây là một trong những công trình đắc ý của Lạc Thủy tiên sinh. Đáng tiếc bao nhiêu năm qua không nghe thấy tin tức của ông ta nữa, nếu không Thiết Tâm Nguyên rất muốn mời vị đại sư kiến trúc công trình đó tới Cáp Mật.
Đã có chuẩn bị trước, Thiết Tâm Nguyên thay một bộ nho sam sạch sẽ, phe phẩy quạt đi vào đào viên, Thiết Đản thì đi hướng khác.
Đào trồng trong Chùa Đại tướng quốc đã trên trăm năm tuổi, cành to chắc, dưới mưa xuân gột rửa, trông như sợi sắt cuốn thành, trên cây thì chỉ có mười mấy bông hoa đào, đủ làm đám tài tử như lũ lừa động cỡn, đi vòng quanh vét chữ trong bụng làm thơ, nhìn đến vất vả.
Đi qua vài cái cây, dưới cây có mấy tài tử viết thư của mình treo ở đó, Thiết Tâm Nguyên đọc thử, nhăn mặt lắc đầu, thứ thơ cố rặn ra thì mùi tất nhiên cũng thum thủm thôi.
Lại thấy Tô Thức, tên béo đó đang uống rượu, thịt ăn cả tảng, người khác bận rặn thơ, hắn thì chỉ lo ăn uống.
Thiết Tâm Nguyên chợt nhớ ra tên này về sau ăn no nứt bụng chết, nhìn là hiểu.
Thiết Đản đang chạy khắp thế giới tìm hắn, không ngờ hắn lại ở đây, không tới lán hoàng gia tập nập người qua lại.
Thong thả tới bên cạnh tên béo.
Trên cái bàn lớn có rất nhiều rượu, thịt, các loại đồ ăn vặt, thịt dê đã nguội, kết lớp mỡ trắng, Tô Thức vẫn cho vào mồm ăn, dạ dày hắn đúng là tốt.
Thiết Tâm Nguyên thích các loại bánh, kiếm được bánh hoa quế, ôm cả đĩa, vừa ăn vừa hỏi:” Sao không đi làm thơ, nghe nói Trưởng công chúa muốn chọn ra vài bài thơ hay đóng thành sách, truyền khắp thiên hạ.”
“ Ăn no mới làm thơ được, nhường bọn chúng đi trước vài canh giờ” không sao hết.
Tô Thức vỗ bụng, ném xương dê đi, mắt thì nhìn con cá: “ Bụng no rồi, thử làm một bài xem nào, à có rồi. Tranh hoa bất đãi diệp, mật chuế dục vô điều. Bàng chiểu nhân khuy giám, kinh ngư thủy tiên kiều … cũng tạm tạm, lão huynh giúp ta viết lại bài ( đào hoa) này đưa tới được không, ta thấy Văn Đồng lão huynh không chống đỡ nổi nữa rồi.”