Nhân lúc đám người kia còn chưa hoàn hồn, Hứa Đông Thăng nói tiếp cho qua sự kiện đẫm máu này:” Thời buổi này, cho dù là con ngựa già ta đây sống cũng chẳng dễ dàng. Huynh đệ muốn phát tài, gia quyến phải nuôi dưỡng, tướng lĩnh các đội quân phải lo lót ít nhiều, vất vả suốt cả năm còn lại gì?”
Đám mã tặc đồng bệnh tương lân gật đầu, hiện trường nhanh chóng ổn định, dù sao chết vài người thôi, chưa có gì to tát, Nhất Phiến Vân quả nhiên không dễ chọc vào.
“ Xin thủ lĩnh chỉ cho một đường sống.” Cái tên nhỏ thó lúc nãy rất biết theo gió trở cờ, tức thì phối hợp nói:
“ So với việc phải đi cung phụng tất cả tướng lĩnh mà chúng ta không chọc vào nổi, không bằng kiếm một người có tiếng nói. Hoàng đế bệ hạ là thiên thần hạ phàm, chúng ta sao tới gần được.” Hứa Đông Thăng ngồi xuống nâng bát rượu lên, đợi tất cả cùng nâng rượu lên mới nói tiếp:” Bởi thế ta cho rằng Yến Triệu quốc vương hoàng thái đệ là lựa chọn tốt, các ngươi thấy sao?”
Đám mã tặc châu đầu ghét tai bàn tán, cả Mạnh Nguyên Trực cũng ngạc nhiên, bọn họ đúng là có kế hoạch lôi kéo những tên mã tặc khác cùng quy thuận Da Luật Trọng Nguyên để thêm thanh thế, nhưng hôm nay mục đích chỉ là gặp mặt nhân tiện xác lập địa vị long đầu của Nhất Phiến Vân thôi, vội vàng thế này gây phản tác dụng.
Một tên thủ lĩnh bị mất người còn chưa hết bất mãn, lạnh lùng nói:” Yến Triệu quốc vương mặc dù là đại nguyên soái, nhưng không phải là người thích quản nguyện không đâu, Nam viện đại vương Tiêu Huệ mới là đối tượng quy thuận tốt nhất.”
“ Ngu xuẩn, bỏ chính tìm thứ, Yến Triệu quốc vương là đại nguyên soái binh mã thiên hạ không lấy lòng, vì sao quy thuận Tiêu Huệ danh vọng, thực lực, quyền bính thấp hơn, ngươi không hiểu hậu tộc luôn chỉ là phò tá hoàng tộc sao?” Hứa Đông Thăng mắng:
Đa Y Nhĩ giật mình, không hiểu sao Hứa Đông Thăng vì sao nói ra điều chỉ nên biết trong lòng ấy, vội nói: “ Hùng Lĩnh nằm dưới địa phận quản hạt của Nam Viện đại vương, trước khi ta tới đây đã tuyên thệ trung thành với Nam Viện đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên không quan tâm tới cuộc tranh luận kia, biểu hiện của Hứa Đông Thăng tức thì khiến y quan sát xung quanh xem chuyện gì gây ra thay đổi bất ngờ này. Hiện sự nghi hoặc đang hướng một người trẻ tuổi, cách ăn mặc không giống một tên cường đạo, như một quý công tử nào đó.
Vào thời điểm khẩn trương thế này biểu hiện của người kia thật quá trấn định, hắn có vẻ cũng chẳng quan tâm tới cuộc đối thoại kia, thong thả nướng thịt dê trên lửa.
Y nhanh chóng đưa ra quyết định, khẽ huých vai Mạnh Nguyên Trực nói nhỏ:” Giết Đa Y Nhĩ đi.”
Mạnh Nguyên Trực ngạc nhiên đặt bát rượu xuống:” Thám báo trên trạm canh đang ra hiệu nói có một nhóm người thân phận không rõ ở ngoài, rất có thể là ngoại viện của đã mã tặc muốn đề phòng sự có bất trắc, ngươi chắc chắn là muốn giết Đa Y Nhĩ?”
“ Lão Hứa cũng phát hiện điều gì rồi, nên mới tự ý chủ trương, thay đổi kế hoạch thương lượng trước. Hắn xòe bài vội vàng, lại tỏ ra nịnh bợ như thế, nhất định có chuyện xảy ra.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Mạnh Nguyên Trực lấy thiết thương ra lắp thì thuận miệng hỏi: “ Sao không dùng đoản mâu cho nhanh gọn?”
“ Chúng ta muốn ôm đùi người khác thì phải dốc sức, thế người ta mới đánh giá cao.”
Cái chuyện bợ đít này Thiết Tâm Nguyên đúng là không hiểu, kiếp trước là tên trộm làm ăn một mình, về sau gia nhập một băng nhóm liền bị người ta trói lại ném lên ném vào sa mạc, nguyên nhân là vì tách biệt, bất tri bất giác đắc tội với rất nhiều người.
Từ khi Đa Y Nhĩ nói ra tên Tiêu Huệ, đám thủ lĩnh mã tặc phải nhìn hắn với ánh mắt khác.
Mặc dù Da Luật Trọng Nguyên quyền cao chức trọng, nhưng địa bàn đại đa số mã tặc ở đây nằm ở địa bàn của Nam Viện đại vương Tiêu Huệ, có muốn quy thuận người khác không thể không nhìn sắc mặt Tiêu Huệ.
Đa Y Nhĩ kỳ thực tham gia bữa tiệc này mục đích muốn lôi kéo Nhất Phiến Vân quy thuận Tiêu Huệ, tăng thêm địa vị cho mình. Không ngờ Nhất Phiến Vân lại công khai lôi kéo mọi người đi theo Da Luật Trọng Nguyên, làm hắn không thể không đứng lên nói đỡ cho ân chủ của mình, đồng thời cân nhắc trở về tìm cách giết Nhất Phiến Vân..
Đột nhiên tên ma quỷ đeo mặt nạ sắt hùng hồ bước tới.
“ Ngăn hắn lại.” Trong tích tắc hiểu ngay ý đồ đối phương cũng giống mình, Đa Y Nhĩ lui ra phía sau quát lớn:
Mạnh Nguyên Trực vòng qua đống lửa, đuôi thương kéo lê trên mặt đất, tạo ra vệt dài trên mặt đất cứng như đá.
Đám mã tặc khác không hiểu chuyện gì, vội nhảy tránh xa khỏi Đa Y Nhĩ đồng thời rút vũ khí đề phòng. Thiết Tâm Nguyên cũng ám hiệu cho Thập Tam dẫn bộ hạ tới, ứng phó cục diện hỗn loạn, mắt nhìn về phía người trẻ tuổi kia, quả nhiên thấy bên cạnh hắn có hai tấm tháp thuẫn cực lớn, thứ này rất to nặng, thường chỉ quân đội mới dùng.
Một tên mã tặc bên cạnh Đa Y Nhĩ không cần đợi hắn lên tiếng đã xoay tròn người, lang nha bổng mang theo tiếng gió rít rợn xương sống đập xuống.
Mạnh Nguyên Trực vươn thiết thương chọc ra, lửa tóe lên, lang nha bổng đập xượt qua đầu, tóc của hắn bị gió làm thổi bập bềnh.
Tên mã tặc gầm gừ xoay thêm nửa vòng định đập tiếp thì hét lên, lang nha bổng bay lên trời cùng với bốn ngón tay, lang nha bổng nặng nề bay đi, đám đông nháo nhào lăn mình trốn.
Ba tên mã tặc khác đồng loạt xông lên vẫn thắng ít thua nhiều, Đa Y Nhĩ thấy người mình khó lòng chặn nổi tên ma quỷ này, hò hét:” Xông lên cả đi, nếu không tất cả chúng ta sẽ bị Nhất Phiến Vân giết chết.”
“ Đa Y Nhĩ bằng vào câu nói cố tình gây chia rẽ này, lão phu không giết ngươi không được.” Hứa Đông Thăng lên tiếng kịp thời:” Chuyện này không liên quan tới các huynh đệ khác.”
Một tên mã tặc đầu trọc hét:” Thế thì mở cửa cho bọn ta về.”
Hứa Đông Thăng cười lớn:” Nếu không có mưu đồ bất chính gì sao không ở lại chứng kiến?”
Lúc này bản thân Đa Y Nhĩ cũng phải xông vào quyết chiến rồi, võ công hắn không tầm thường, chỉ là thương của Mạnh Nguyên Trực rất nặng, dùng loan đao cản ba lần, tay tê dại.
Mã tặc trọc đầu thấy thế quay người chạy, muốn thoát khỏi bữa tiệc quỷ quái này.
Thập Tam quát một tiếng, trước mặt tên mã tặc trọc đầu liền xuất hiện rừng thương, hắn vẫn xông tới, gạt hai cây, dùng nách kẹp ba cây, vận sức hét lên không ngờ nhấc bổng đối thủ hất vào người khác, tức thì xuất hiện khoảng trống lớn.