Đến Trớ Mạt thành không khác gì kỳ tích giữa sa mạc Hứa Đông Thăng cũng chẳng thèm ngó một cái, nói gì một cái sơn cốc, hắn đã ngán vùng đất này tới tận cổ rồi, uể oải nói:” Ngươi không đồng ý kế hoạch của ta, thả Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ đi thì ta phải theo hắn tới Đông Kinh một chuyến.”
Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Lão Hứa luôn tỉnh táo nhìn thấu mọi chuyện đâu rồi? Ài, huynh thực sự bị số hoàng kim đó hại, trước kia huynh không như thế.”
“ Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nếu sớm có ý tới Đông Kinh, ta không tin hắn không có người dẫn đường đáng tin hơn, đem bao nhiêu tiền tài như vậy đi mà chỉ bằng vài ba câu nói, chẳng lẽ hắn muốn chết?”
“ Dựa vào huynh à, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ chỉ cần không phải kẻ ngốc thì sẽ không làm thế, chẳng qua vì huynh là người Tống, nên kiếm huynh ra đàm phán với ta? Có phải không Mại Y Tư?”
Thiết Tâm Nguyên đang dùng tiếng địa phương Kinh Triệu phủ đột nhiên chuyển sang tiếng Đại Tống tiêu chuẩn hỏi lão mã tặc nãy giờ nhấp nhổm nghe họ nói chuyện.
Mại Y Tử quả nhiên hơi giật mình, nhìn Thiết Tâm Nguyên mỉm cười thiện chí với mình, mới quyết định dùng tiếng Đại Tống trả lời:” Thủ lĩnh muốn ở lại Cáp Mật lâu dài, hùng tâm đó đáng phục, chủ nhân của ta chỉ muốn tới thế giới phồn hoa hưởng thụ, không quay về nữa.”
“ Mong thủ lĩnh không quá tham lam, dù bên ta đang ở thế yếu, nhưng không phải không thể gây khó dễ cho ngài, để bọn ta bình an rời đi, ngài sẽ có Cáp Mật yên ổn, hai bên cùng có lợi.”
Tiếng Đông Kinh tiêu chuẩn của Mại Y Tư làm Hứa Đông Thăng há hốc mồm.
Thiết Tâm Nguyên bực mình trừng mắt với Hứa Đông Thăng:” Ngay cả tình huống còn không làm rõ đã tới bàn chuyện chia chác với ta. Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ có tệ đến mấy cũng là con của Nhất Phiến Vân, từ nhỏ sống trong đám mã tặc hung ác xảo quyệt, sao dễ dàng bị lời của huynh dụ dỗ, huynh thực sự bị kho báu của hắn làm hồ đồ.”
“ Nhìn đi, muốn lừa được Hồ Lỗ Nhĩ phải như Mại Y Tư, công phu mấy chục năm mới khiến hắn tin tưởng như ngày hôm nay.”
“ Nếu không phải trong câu chuyện kia, lữ khách tới thì nữ nhân đã có thai, ta sẽ cho rằng Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ là con của tên lữ khách, phải không Mại Y Tư?”
Mại Y Tư mỉm cười:” Mẹ của Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ rất đẹp.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ thuận miệng mà nói thôi, không ngờ tên kia thực sự là lữ khách trong câu chuyện đó, mặt tối sầm:” Thích một nữ nhân, mang nàng đi không có gì sai, nam nhân thì đều làm thế, nhưng sau này ngươi lại bán người ta đi, giờ lại muốn bán cả con người ta, Nhất Phiến Vân rốt cuộc đã làm gì ngươi mà ngươi hại tới mức này?”
“ Hắn cướp con dê của ta.”
Thiết Tâm Nguyên cứng họng.
Mại Y Tư thản nhiên cởi xích khóa trên cổ tay, nói với Thiết Tâm Nguyên còn chưa hoàn hồn:” Cứ theo điều kiện ngươi nói, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ sẽ đồng ý, chỉ cần ngươi đảm bảo bọn ta có thể bình an rời Cáp Mật, bọn ta sẽ giữ lời.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Không tốn một binh một tốt đạt được mục đích là được, ta không tham lam vô độ.”
“ Để thể hiện thành ý của ta, chiều nay ta sẽ đưa số vàng đầu tiên tới.”
“ Ta sẽ mở một con đường, đợi khi các ngươi đi được năm mươi dặm, sẽ có người tiếp nhận số vàng.”
Mại Y Tư ôm ngực thi lễ, sau đó quay người rời thảm, lên lạc đà mà đi, bỏ lại Hứa Đông Thăng ngồi đó như thằng ngốc.
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Lão Hứa:” Nhặt được cái mạng về là tốt rồi, còn vàng, sau này có cơ hội kiếm lại, hủy cái xích trên vai đi, sau đó theo ta đi nước Liêu một chuyến.”
Hứa Đông Thăng ngơ ngơ ngác ngác:” Ta đi Liêu làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên cười híp mắt, gian vô cùng:” Làm con nuôi cho Da Luật Trọng Nguyên hoàng thái đệ của Liêu hoàng, ta vốn đang đau đầu chuyện đi sứ nước Liêu, huynh tới đúng lúc quá, chuyện này giao cho huynh là tốt nhất.”
“ Vì sao ngươi không làm?”
“ Đi liếm chân người ta mất mặt lắm.”
“ Ta thì không sợ mất mặt à?” Hứa Đông Thăng gầm ghè, chỉ mới gặp tiểu tử này chưa nửa ngày mà hắn muốn lên cơn mấy lần:
Thiết Tâm Nguyên bĩu môi:” Trước kia làm nô phó cho Mục Tân, nay làm con nuôi cho Da Luật Trọng Nguyên là tiến bộ rồi còn gì, ngoài ra còn kiếm được tiền ...”
Hứa Đông Thăng thở phì phò một lúc rốt cuộc phải chấp nhận số mệnh, đòi Thiết Tâm Nguyên cho ăn no bụng trước, làm nô lệ hơn một năm, sức khỏe vô cùng suy nhược, húp hai bát cháo gạo do Thiết Tâm Nguyên nấu, sau đó ngả lưng ngủ thiếp đi.
Đây là giấc ngủ yên lòng nhất của hắn, không lo trong khi ngủ bị đám nô lệ mà mình cướp thức ăn giết chết.
Thiết Tâm Nguyên nhìn Hứa Đông Thăng mặt tiểu tụy hốc hác, trông như ông già sáu mươi thì thở dài, kéo chăn lên cho hắn, khơi chậu lửa to hơn.
Trước kia cùng tới Tây Vực cả trăm người, nay chỉ còn lại hai người họ, dù Hứa Đông Thăng ích kỷ chỉ biết mình ra sao vẫn tính là huynh đệ của mình.
Tình nghĩa suốt dọc đường đi, không phải một lần sai lầm mà vứt bỏ hết.
Da Luật Trong Nguyên vì muốn tăng cường quan hệ của mình và bộ hạ, dùng tới mối quan hệ trọng yếu nhất trong xã hội loài người.
Thông qua quan hệ cha con danh nghĩa đó, tròi buộc thủ hạ, loại bỏ khả năng phản bội.
Vì đã khấu đầu xuống rồi là chỉ còn cách đi theo Da Luật Trọng Nguyên tới cùng, dù tương lai phản bội cũng sẽ bị người khác khinh bỉ, chẳng làm nổi trò trống gì nữa.
Sau khi nhận tin này từ những tín đồ Bổn giáo ở Khiết Đan, Thiết Tâm Nguyên hủy kế hoạch đóng giả Nhất Phiến Vân, hạ mình nịnh bợ, làm chuyện thấp hèn bỉ ổi thì y đều làm được, đó là con đường mà bất kỳ nhân vật lớn nào cũng phải qua, không làm được điều đó thì yên phận là tốt nhất.
Nhưng làm con nuôi cho Da Luật Trọng Nguyên, chưa nói xa xôi gì, mẹ sẽ không chấp nhận.
Huống hồ nhân tuyển tốt nhất đóng giả Nhất Phiến Vân xuất hiện rồi, để một tên thương nhân kiêm cường đạo làm mã tặc vương thì còn gì thích hợp hơn? Hứa Đông Thăng lại bị chính Nhất Phiến Vân bắt, đây không khác gì điềm báo của trời.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ thì thành thứ yếu, một kẻ chỉ muốn hưởng thụ thì đi tới đâu cũng vậy, Nhất Phiến Vân dù kiên cường tới mấy cũng sụp đổ trong sớm tối.
Thiết Tâm Nguyên không ngại giết người, thực tế hai tay y đã nhuốm đầy máu tanh rồi, nhưng y không hứng thú tham gia giết chóc vô vị.