Đợi Vương Khôn cáo lui, Vương Tiệm lặng lẽ đi vào, đặt hộp thức ăn lên bàn, lấy bát hồn đồn ra nói nhỏ:” Bệ hạ, giờ Mùi rồi, Thục phi nương nương làm chút món ăn cho bệ hạ.”
Triệu Trinh nhìn bát hồn đồn được làm hết sức cầu kỳ, hỏi:” Thục phi đâu rồi?”
“ Vừa nãy bệ hạ tiếp kiến ngoại thần, nhờ nô tài chuyển thức ăn vào, không biết đã đi chưa?”
Triệu Trinh vừa ăn vừa cười:” Bảo Thục phi vào đi, chưa gặp được ta, nàng ấy sẽ không về đâu.”
Vương Tiệm thừa biết điều ấy, vâng dạ sang điện bên, ngoài cửa có cung nữ thập thò, để canh ngoại thần đi chưa.
Khi Thục phi vào thì Triệu Trinh đã ăn hết hồn đồn, hắn đặt bát xuống mỉm cười hỏi:” Hồn đồn hôm nay đưa tới rất tốn tâm tư, ái phi có chuyện gì vậy, nếu là muốn ban thưởng thì thôi đi, trẫm bây giờ chẳng có gì đâu.”
Thục phi thấy hoàng đế lại có tâm tư đùa với mình, lòng vui lắm, cười duyên:” Thiếp thân kỳ thực thích mỹ nhân mới tiến lên cho bệ hạ, chỉ cần bệ hạ an khang, với thiếp thân là phúc phận rồi.”
Triệu Trinh cười ha hả:” Rốt cuộc là có chuyện gì, chỉ cần không xin ban thưởng thì đều dễ thương lượng.”
Thục phi hớn hở nói:” Bệ hạ có biết cây sắt nhà ta nở hoa rồi không?”
“ Cây sắt nào, hoa gì?” Triệu Trinh chẳng hiểu ra sao:
“ Thiếp thân sáng nay đi thăm Duyệt Quốc, kết quả phát hiện đứa nhỏ đó đang sửa sang áo cưới, bệ hạ nói xem, không phải là cây sắt nở hoa thì là gì?”
Triệu Trinh vỡ lẽ, mừng rỡ hỏi vội:” Nó trúng ý ai? Chẳng lẽ nó hết hi vọng Thiết gia tử rồi sao?”
“ Thiết gia giờ không biết lưu lạc phương nào rồi, Duyệt Quốc đợi tới qua cả mười tám tuổi, đợi nữa e thành trò cười cho người ta, hẳn nó cũng ý thức được việc này. Gần đây người cầu thân địa vị tôn quý, tài hoa nhân phẩm đều tốt, Duyệt Quốc động lòng cũng không lạ.”
Triệu Trinh cười méo miệng, giờ tai hoang khắp nơi, không phải lúc phô trương, cưới gả hiện giờ không tiện.
Thục phi đi rồi, trong lòng Triệu Trinh buồn bực, rời thư phòng tới Duyên Phúc cung, lâu rồi không gặp hoàng hậu, muốn đi thăm xem sao.
Vừa vào Duyên Phúc cung, cả cung điện rộng lớn đầy đồ vật, Tào hoàng hậu ăn mặc như dân phụ nông thôn, chỉ huy cung nữ điều chỉnh góc độ miếng giấy đen.
Giấy là giấy gai, không sao, nhưng mà bên trên trải lớp trứng tằm đen xì xì mới là rợn người.
Hoàng hậu quan tâm nông tằm là đại điển quốc gia, tuy là nghi thức, Tào hoàng hậu thực sự bỏ công sức vào đó, nơi ở của các cung phi khác thì hoa hoét xanh đỏ, chỉ hoa viên Tào hoàng hậu trồng toàn dâu, cây không lớn, nhưng lá đã có thể cho tằm ăn.
Tào hoàng hậu thấy hoàng đế tới, sửa sang lại nghi dung tới thi lễ.
“ Hoàng hậu vất vả rồi, tằm con đã nở chưa?” Triệu Trinh quan tâm hỏi:
“ Bệ hạ, đây là phận sự của thiếp sao nói tới vất vả.” Tào hoàng hậu tuy nói thế, đưa tay lên lau mồ hôi không tồn tại trên trán:” Nếu nắng tốt thế này chỉ ba ngày nữa.”
Triệu Trinh cười vui vẻ ngồi xuống chiếc ghế giữa sân, nheo mắt nhìn mặt trời chan hòa:” Mấy hôm trước còn mưa suốt, hôm nay mặt trời chói chang, mưa xuân giúp mạ sinh trưởng, ánh nắng thúc tằm sinh ra, mùa xuân thế này mới thực sự là xuân.”
“ Nghe nói bách chiến hùng sư của bệ hạ sắp tiến kinh, không ngờ bệ hạ còn có tâm tư tới nơi này.”
Triệu Trinh đang tắm nắm thư thái, nghe thế nghiêng đầu hỏi:” Đến nàng cũng trẫm không có tiền sao? Thục phi vừa rồi qua chỗ trẫm, cũng biết trẫm không có tiền, chỉ muốn lấy khuê nữ của trẫm gả đi đổi tiền tài vượt qua khó khăn.”
Chuyện này Tào hoàng hậu không dám nhắc tới nữa, lần trước vì nói Triệu Uyển rất có tiền tài, kết quả hoàng đế tới nơi thấy khuê nữ ăn quả luộc, còn lần đầu tiên nặng lời với nàng, khiến nàng từ đó không dám hỏi tới chuyện của Triệu Uyển.
Bởi thế thời gian qua mới chú tâm nuôi tằm thế này, đều là có tính toán cả.
Giả vờ xem xét mấy nong tằm rồi khéo léo chuyển đề tài:” Thần thiếp có đứa đệ đệ không ra gì gần đây mua được ít ngựa giống và mục nô, dự kiến dựng mục trường ở Thái Nguyên, chuyên môn bồi dưỡng chiến mã cho Đại Tống, mong bệ hạ ân chuẩn.”
Đáng lý mà nói đây là chuyện hoàng đế phải vui vẻ mong mà chẳng được mới đúng, không ngờ Tào hoàng hậu chỉ nghe hoàng đế thở dài, hơi chột dạ, không biết đã sai ở đâu.
“ Hoàng hậu có biết hàng xóm duy nhất của Thiết gia đâu rồi không?”
Tào hoàng hậu cẩn thận đáp:” Thần thiếp nghe phong phanh tiểu tử đó ở Tây Vực.”
Triệu Trinh vỗ trán cảm khái:” Đúng là ở Tây Vực, hơn nữa còn trở thành mã tặc, dính líu không rõ ràng với một tên thủ lĩnh mã tặc hoành hành Tây Vực mấy chục năm là Nhất Phiến Vân, địa vị có vẻ không thấp.”
“ Chuyện dựng mục trường vốn không tới lượt đệ đệ nàng đâu, mà là của Phú Bật, kết quả là Phú Bật không định trả tiền, chỉ muốn cướp của y. Chỉ là cướp không xong còn bị người ta hại, đem ngựa hoang gửi ông ta, mục nô bán cho đệ đệ nàng, Phú Bật chẳng những phải nuôi ngựa giúp, còn mắc một đống tội lỗi, đang nơm nớp lo sợ.”
“ Giờ đệ đệ nàng coi như hưởng lợi lớn, nuôi chiến mã là việc tốn thời gian tiền bạc, hiệu quả chậm, Phú Bật không muốn trồng cây để người khác hưởng. Coi như tiểu tử kia cũng có tầm nhìn, đây là chuyện rất thích hợp huân quý làm, nhìn thì thiệt thòi, thực chất Tào gia sau này dựa vào mã trường này đấy.”
Tào hoàng hậu kinh hãi:” Sao bệ hạ biết tiểu tử kia làm? “
Triệu Trinh lắc đầu:” Trẫm không phải chuyên môn chú ý tới y, nên vốn không biết, là do Âu Dương Tu hồi triều nói chuyện đi sứ nên trẫm mới đoán được chuyện do một tay y làm ra.”
Tào hoàng hậu mặt âm trầm:” Tiểu tử đó chỉ là một tử tước nho nhỏ, bệ hạ phái hai nha dịch tới hạ chỉ ...”
Triệu Trinh xua tay:” Ngựa hoang thoát cương không quay lại nữa, y cũng đón mẹ tới Tây Vực an gia rồi.”
“ Bệ hạ, liệu có nhầm lần gì không, đệ đệ của thần thiếp nói là giao dịch với Vu Điền vương mà.” Tào hoàng hậu vẫn nghi ngờ: