Đợi khi Mạnh Nguyên Trực lần nữa tỉnh lại, hắn phát hiện mình nằm trên một cái xe, dưới lót cỏ dày, trên người đắp lông thú, vết thương đã được băng bó, toàn thân dễ chịu, phía trước có thiếu niên tuấn tú nhàn nhã ngồi đọc sách, cảnh tượng này quen thuộc, trước kia cũng đã một lần như thế.
Miễn cưỡng ngước đầu lên, nhìn bầu trời xanh lam, lẩm bẩm:” Ta ngủ bao lâu rồi?”
Thiết Tâm Nguyên gấp sạch lại, đánh dấu cẩn thận:” Ba ngày hai đêm.”
“ Chúng ta đi được xa chưa?”
“ Mỗi ngày một trăm bốn mươi dặm, thế là cực hạn rồi, nếu không huynh không chịu nổi.”
“ Tức là đã cách Long Thủ Nguyên hơn năm trăm dặm rồi?” Mạnh Nguyên Trực thở phào:
Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Tính đúng đấy, thật hiếm có, rốt cuộc là làm chuyện gì ở Long Thủ sơn mà đến trong mơ cũng liên tục thúc giục chạy mau.”
Mạnh Nguyên Trực mở miệng uống sữa trâu ấm mà Úy Trì Văn bưng cho, bên trong cho đường mật, ngọt, uống rất thích.
“ Ta giết xong phủ doãn Tây Kinh, phát hiện còn thời gian nên vào doanh trại Liêu hoàng đi một vòng.” Mạnh Nguyên Trực cố gắng dùng ngữ khí thản nhiên nhất nói ra chuyện đắc ý nhất đời mình, sau đó đợi ánh mắt sùng bái của Thiết Tâm Nguyên:
Không ngờ Thiết Tâm Nguyên mở to mắt giây lát, ném cả sách đi, kinh hoàng rống lên với Cạc Cạc:” Lệnh toàn bộ tăng tốc, chạy cho nhanh.”
Cạc Cạc rút ngay ra sừng trâu thổi một hồi dài, Mạnh Nguyên Trực tức thì cảm thấy chiếc xe xóc nảy dữ dội, làm hắn vô cùng đau đớn, đau đớn ôm vết thương chưa lành:” Chúng ta đã chạy rất xa rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng ken két:” Còn chưa đủ xa, quân khốn kiếp ngu xuẩn, đừng nói với lão tử là ngươi giết Liêu hoàng rồi, nếu thế có chạy tới cùng trời cuối đất cũng chưa đủ xa đâu.”
“ Hoàng đế đâu dễ giết như thế, dù ta tới gần được cũng chẳng giết nổi, ngươi nghĩ hoàng kim lực sĩ ăn chay à?” Mạnh Nguyên Trực nhìn mạng sườn có máu rỉ ra:” Không cần sợ, ta giết mấy chục quan viên nước Liêu thôi.”
“ Chỉ mấy chục ... Con bà đó Mạnh Nguyên Trực, ngươi bị lừa đá vào đầu rồi ...” Thiết Tâm Nguyên nhảy ra ngoài, đích thân cầm roi đánh xe, rống lên với xung quanh:” Nhanh, nhanh nữa lên cho lão tử.”
Mệnh lệnh của Thiết Tâm Nguyên được chấp hành cực kỳ triệt đề, thủ lĩnh mục nô Hồ lão tam dẫn mấy chục nanh vuốt vung roi quất túi bụi đám mục nô bị thừng buộc thành xâu, thúc bọn họ tăng tốc phóng ngựa lao đi.
Lần này chạy liền một hơi quá nửa ngày, đến khi bánh xe tung ra, hất Mạnh Nguyên Trực xuống đất, suýt mất nửa cái mạng, Thiết Tâm Nguyên mới hạ lệnh dừng lại, tất cả xe đều phải thay bánh.
Đoàn người ngựa liên tiếp đi ba ngày, Mạnh Nguyện Trực không khác gì trên qua chuyến hành trình sinh tử, nhiều lúc hắn muốn bảo Thiết Tâm Nguyên để mình lại mà chạy, rốt cuộc gặp ánh mắt đáng sợ của Thiết Tâm Nguyên lại không dám nói ra, đành tiếp tục cắn răng chịu đựng.
Mạnh Nguyên Trực là tên ngốc, hắn làm chuyện ngu xẩn cũng chẳng phải có mới mẻ.
Nói đi phải nói lại, nếu Mạnh Nguyên Trực không ngốc, đời nào Thiết Tâm Nguyên có được một thuộc hạ cấp tông sư võ học như thế, người ta mà có đầu óc, dựa vào võ công đó, không khó thành một Nhất Phiến Vân thứ hai ở Tây Vực, thậm chí chỉ hơn chứ không kém.
Vả lại Thiết Tâm Nguyên cũng hiểu hành vi của Mạnh Nguyên Trực không hẳn do nhất thời kích động, bất kể thế nào, rời bỏ quốc gia mình mà đi, trong lòng đều áy náy. Đoán chừng những người Tống khác đều mang tâm lý này, quan niệm về nguồn cội đã ăn sâu vào tiềm thức của bọn họ.
Ở Đại Tống có một thứ mà họ hướng về, thứ Thanh Hương Cốc không thể cho họ, mộ tổ!
Hành động ngu xuẩn của Mạnh Nguyên Trực bị gạt qua một bên, mấy ngày qua Thiết Tâm Nguyên suy nghĩ vấn đề này, nếu không làm chút chuyện gì đó e sau này gặp lại người từ nước Tống, bọn họ sẽ đều thấp hơn một cái đầu, như thế sẽ rất bất lợi cho y mỗi lần giao thiệp với Đại Tống, đặc biệt là chuyến đi sắp tới.
Thiết Tâm Nguyên trầm tư, thấy kế hoạch bán ngựa của mình nên điều chỉnh một chút, phải làm sao để bọn họ có thể hiên ngang ngẩng đầu trước người cũ mới được.
Chiều này hôm đó, bọn họ tới Ngưu Tâm Đình.
Ngưu Tâm Đình phía tây Ninh Biên châu là nơi vô cùng phức tạp, nơi này nằm ở giao giới giữa Tống, Liêu, Tây Hạ.
Phàm là những chỗ như thế đều là nơi hỗn loạn, lưu manh tội phạm ở ba nước, không cách nào ở lại nữa chạy tới đây tị nạn.
Nơi này hơi giống Cáp Mật, Liêu và Tây Hạ cứ thi thoảng lại tới càn quét một phen, cướp bóc thành quả mà Ngưu Tâm Đình tích góp được, sau đó bỏ mặc.
Đại Tống, ngay từ ban đầu không thèm ghé mắt Ngưu Tâm Đình một cái.
Nguồn tiền của Hứa Đông Thăng chủ yếu tới từ Ngưu Tâm Đình, ở đó có chợ đen cực kỳ phồn vinh.
Ở Ngưu Tâm Đình có thể tìm thấy những món châu báu mang dấu hiệu của hoàng gia hay đại tộc nước Tống, chiến mã và hải đông thanh mà nước Liêu cấm giao dịch cũng buôn bán tưng bừng ở nơi này.
Còn về người Tây Hạ, bọn họ bán hai thứ rất chạy, đó là vũ khí giáp trụ thu của quân đội Đại Tống và muối, Hạ Châu của Tây Hạ có vô số mỏ muối lộ thiên, chỉ cần xúc lên đem tới Ngưu Tâm Đình bán là có tiền.
Mạnh Nguyên Trực gây huyết án ngập trời, mặc dù người Liêu không biết, Thiết Tâm Nguyên vẫn muốn rời khỏi quốc thổ nước Liêu thật nhanh, đồng thời cũng đã phái một người báo cho Hứa Đông Thăng biết để đề phòng.
Thủ lệnh của Niết Cổ Lỗ cực kỳ hữu dụng, quan viên Khiết Đan thậm chí không hỏi họ vì sao dẫn nhiều người và chiến mã rời nước Liêu như thế, kiểm tra qua loa rồi cho đi.
Rời Ninh Biên châu, tuyết trắng trên mặt đất đã biến mất quá nửa, mặt đất vàng vọt chẳng có mấy cây cối, chỉ có từng mảng cỏ bồng, màu sắc không khác gì màu đất, cái màu vàng của sự đói kém.
Nghỉ ngơi vài ngày tinh thần Mạnh Nguyên Trực không tốt lắm, nằm trên xe suốt, chẳng hứng thủ làm gì.
“ Sắp vào địa giời Ngưu Tâm Đình rồi, tới giờ vẫn chưa thấy cường đạo, thật là lạ.” Mạnh Nguyên Trực húp canh gà, mắt len lén nhìn Thiết Tâm Nguyên mấy ngày liền không thèm nói chuyện với mình, tiếp tục như thế hơi căng thẳng, chuyện này hắn biết mình sai nên đành bỏ sĩ diện xuống trước:
Thiết Tâm Nguyên lạnh nhạt nói:” Ở Cáp Mật có mã tặc không, trên đời làm gì có kẻ ngu xuẩn nào đi cướp ở sào huyệt của mình.”
Lời vừa dứt thì núi thấp hai bên vang lên tiếng pháo hiệu, hai nhóm người hò hét từ trên núi đánh xuống, hại Thiết Tâm Nguyên đánh rơi cả cái đùi gà.
Thứ ngu xuẩn ở đâu ra thế?