Lão mã tặc Mại Y Tư nói với Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ đang đứng bên ao nước:” Vương, nhiều lắm là ba ngày sau chúng ta sẽ không còn nước nuôi chiến mã nữa.”
“ Phải đi thôi, không đi thì khả năng không bao giờ đi được nữa, dù sao cuộc đời mã tặc là phải lưu lãng.”
Một lão mã tặc khác chất vấn:” Nhưng đi đâu, chúng ta quá đông, đa phần là những người ở đây không có năng lực bảo hộ bản thân.”
Mại Y Tư trầm ngâm:” Ta nghe nói có người đang xây dựng lại Cáp Mật, nơi đó cách đây không quá xa, dù thế nào cũng phải vượt qua mùa đông hẵng tính.”
Những người này đều là mã tặc đi theo Nhất Phiến Vân ngay từ ngày đầu, sau khi già cả không cầm đao được nữa đều sống an nhàn ở đây, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ quen biết họ từ nhỏ nên có phần nào tôn trọng: “ Mại Y Tư, ta không giấu ông, Cáp Mật rất nguy hiểm, cha ta dẫn quân đánh nơi đó mà mất tích, Tây Hải là nơi ẩn náu bí mật nhất trên đời này, giúp chúng ta bình an vượt qua vô số kiếp nạn, giờ đột nhiên gặp tai họa.”
“ Liên kết hai sự việc với nhau, rõ ràng Hào kiệt phổ trong tay cha ta bị chúng phát hiện rồi.”
Một tên mã tặc cao lớn vỗ ngực:” Vương, cho thuộc hạ một nghìn người, lập tức chiếm Cáp Mập làm chỗ an thân cho mọi người.”
Đám mã tặc già nhìn nhau, còn ai thiện chiến hơn lão thủ lĩnh, vậy mà còn thất bại, kẻ khác đi ích gì, trước kia thất bại còn có thể chạy về Trớ Mạt thành lánh nạn, giờ thất bại lần nữa, liệu còn ai về?
Hồ Lỗ Nhĩ cũng không thèm trả lời tên mã tặc trẻ, ôm Mã Y Tư thương tâm, vỗ vỗ vai an ủi lão mã tặc từng bế mình trên tay khi còn nhỏ, về sơn động của mình.
Mã Y Tư đem tin tức tất cả mọi người phải rời Trớ Mạt thành truyền đi, thế là tiếng khóc lóc của nữ nhân trẻ nhỏ vang khắp sơn cốc.
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ nằm trên cái giường đầy lông thú ấm áp mềm mại, đôi mắt ảm đảm giờ ánh lên một cách phấn khích.
Từ khi sinh ra hắn đã theo cha sống trên lưng ngựa, quanh năm lưu lãng khổ cực, mở mắt ra không thấy người chết thì cũng là cát vàng cùng hoang mạc vô biên.
Hắn không phụ sự trông đợi của mọi người, bất luận thủ đoạn hay sự tàn nhẫn đều không kém cha mình, ai cũng cho rằng tương lai hắn sẽ thành mã tặc vương, dẫn vô số kỵ sĩ tràn qua sa mạc, hủy diệt tất cả chướng ngại trên đường đi, khiến ai nghe thấy tên cũng phải run rẩy.
Nhưng không ai biết hắn thực sự muốn gì.
Nếu được, Hồ Lỗ Nỗ Nhi muốn sống ở nơi không có cát bụi, hắn muốn xây trạch viện lớn ở thành thị phồn hoa nhất, để mở mắt ra là thấy ca cơ mỹ lệ, thức ăn ê hề, chứ không phải là nghĩ xem hôm nay đi đâu kiếm cái ăn, phải giết ai, lúc nào cũng phải ứng phó với quan binh.
Trước kia nếu làm chỉ nghĩ thế thôi cũng sẽ bị cha hắn quất roi lên lưng, sẽ bị Hồng Ma, Tái Nghĩa Đức, Ất Mã, Lôi Mông Tư chế nhạo, còn phải đề phòng chúng tạo phản.
Hiện giờ không cần nữa, đầu mục lớn nhất là Mại Y Tư, người mà mình lớn lên trong lòng, ông ta thương mình còn hơn cha, tuyệt đối không phản đối chuyện mình làm.
Ông ấy có thể làm quản gia trung thành.
Còn về phần đám Hồng Ma ... Ha ha ha ha ...
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ không nhịn được cười phá lên.
Giờ đã tới lúc mình gọi tên người Tống thú vị kia tới rồi, có hắn dẫn đường, nướng Tống phồn hoa chỉ còn cách một bước chân nữa thôi.
….
Dù Trớ Mạt thành có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan tới một nhóm người có cống hiến lớn với tòa thành này, đó là nô lệ, bọn họ chỉ có một mối bận tâm duy nhất, hôm nay có kịp kịp tiến độ để không bị đòn roi hay không.
Ngày nào cũng như ngày nào dùng búa đục đục hang động là việc duy nhất của bọn họ.
Hôm nay khác rồi, nước trong thùng không phải là nước trong vắt mà là băng vụn.
Một nô lệ tên nô lệ cao lớn vạm vỡ ngừng tay, nhận lấy nửa cái bánh khô đen xì xì từ cai ngục, đưa tay như móng gà mò một cục băng cho vào mồm, ngậm tan ra, cắn một miếng bánh nhai kỹ.
Mái tóc dài xám tro rũ xuống làm vướng víu, thế là hắn túm bừa lại thành một cục sau đầu, lộ ra khuôn mặt hốc hác, xương gò má nhô cao, làm vết thương vốn không rõ ràng lắm trở nên dữ tợn.
Thấy cai ngục đi rồi, hắn ăn càng nhanh, hai hàm răng vàng khè như cối xay, chẳng mấy chốc nghiền nát cái bánh cứng đờ nuốt vào bụng.
Chút thức ăn như thế không đủ cho hán tử cao lớn như hắn, thế là hắn nhìn cái bánh trong tay một nô lệ già, nô lệ già ăn một nửa, vội run run dâng lên.
Hắn vẫn ăn chưa no.
Nhưng mà không thể cướp thức ăn được nữa, những kẻ kia đã bị cướp mấy ngày trước đó, nếu tiếp tục cướp, bọn chúng sẽ chết đói.
“ Hôm nay ăn của ngươi một cái bánh, đợi lão tử thoát ra sẽ cho ngươi một con dê nướng, loại nặng trăm cân ấy, không phải dùng thứ gầy trơ xương lừa các ngươi.” Hán tử có chút xấu hổ, lớn tiếng nói với toàn bộ số nô lệ khác:
Nô lệ già quen với việc bị cướp thức ăn rồi, vớt băng nhai rào rạo, cố ăn thêm nhiều lấp đầy cái bụng rỗng:
“ Không thoát được đâu, ta đã ở đây hai mươi năm, trốn ba lần đầu bị bắt lại.”
“ Các ngươi không nghe thấy tiếng động lớn hôm qua à, không thấy hôm nay đưa tới là băng mà không phải nước à?”
Một tên nô lệ sợ bị cướp thức ăn nuốt trợn nuốt trạo nói:” Tiếng động lớn chắc là núi lở, mang băng tới vì cai ngục lười ...”
“ Đập vỡ băng càng phiền hơn, tiếng động kia ta nghe không rõ, nhưng rất giống thiên phạt của huynh đệ ta ...”
Lúc ăn uống là giờ nghỉ ngơi hiếm có, hán tử thấy không ai quan tâm tới lời của mình, kéo áo chặt hơn, dựa vào vách tường ngủ.
" Nếu lúc bão đen tới mình không bỏ trốn mà ở lại cùng tiểu tử đó, chắc sẽ khá hơn bây giờ?"
Hứa Đông Thăng không ít lần nghĩ như thế, hắn chạy khỏi Cáp Mật, trốn người Khiết Đan lại đâm đầu vào vòng vây của đám mã tặc, dù dâng lên vàng lên, vẫn không thoát được vận mệnh nô lệ.
Nửa năm qua tận mắt nhìn huynh đệ, thân tộc chết đi, Hứa Đông Thăng đau khổ vô cùng, nay giờ chỉ còn lại hắn thôi.
Cái tên vương tử mã tặc bị mình lấy sự phồn thịnh của Đông Kinh làm mê mẩn đã ba tháng rồi không thấy đâu nữa.
Đáng tiếc bị lão mã tặc hung hãn phát hiện, dùng roi bóp nát hi vọng của mình.