Thiết Tâm Nguyên cười gian, y không có kinh nghiệm nuôi ngựa, nhưng mà có kinh nghiệm chơi đùa với hồ ly, xoa xoa bụng con vật tội nghiệp, không hi vọng nó có thể khôi phục làm chiến mã, chỉ cần tương lai làm ngựa giống cũng tốt lắm rồi.
Thứ gen cường hãn này mà không lưu lại thì phí.
Ngựa là loài ngủ đứng, nhất là ngựa hoang, nằm xuống là chết, nếu để nằm lâu, nội tạng sẽ sai vị trí, bốn chân cũng dần teo tóp.
Vì thế trưa hôm sau cắm trại, Hồ lão tam dẫn mười thuộc hạ dùng thảm dày chuyển con ngựa ra ngoài, lấy thảm đỡ bụng, cố gắng để nó đứng lên.
Con ngựa mận chín cũng rất nỗ lực, cổ họng không ngừng phát ra tiếng hí nhỏ, bốn chân run run chống đỡ cơ thể.
Mạnh Nguyên Trực nhìn con ngựa, rồi đá đít Trương Thông đang ngồi gặm bánh:” Không bằng con ngựa.”
Trương Thông ủy khuất nói:” Tướng quân cái chân què này là do ngài ban cho mà, bảy tám mũi tên bắn vào, sau này đi lại được là tốt rồi.”
“ Lão tử mặc kệ, dù sao ngươi cũng phải mau chóng khỏe lên, tới Đông Kinh cần nhiều nhân thủ, ngươi đừng nằm ì một chỗ níu chân người khác.”
Thiết Tâm Nguyên đút cho ngựa ăn bánh nướng, bánh rất xốp, lần này nó có vẻ quen rồi, há miệng ngoạm luôn nửa cái bánh.
Ăn hết bánh còn cúi xuống hít hít khắp người Thiết Tâm Nguyên, sau đó hí liên tục, Thiết Tâm Nguyên chẳng hiểu nó muốn gì, mình đâu có mùi ngựa cái.
Cạc Cạc sán tới ngửi một lúc nói:” Chủ nhân có mùi rượu.”
Gặp ma rồi, ngựa đòi uống rượu?
Thiết Tâm Nguyên đổ một ít rượu ra lòng bàn tay, cái lưỡi dài quét qua một cái hết ngay, còn liên tục liếm láp tay y.
Con bà nó, đúng là nó thích rượu thật, anh hùng sa cơ cần an ủi, Thiết Tâm Nguyên lại đổ ít rượu nữa ra tay cho nó tiêu sầu.
Có lẽ nó cũng buồn thật, muốn dùng rượu giải sầu, nên chẳng mấy chốc uống hết bầu rượu rồi.
Rượu làm toàn thân Thiết Tâm Nguyên ấm áp, còn con ngựa thì trở nên lười nhác, có điều say rượu rồi chỉ dựa đầu vào cỏ khô ngủ ngon lành, dù xe ngựa xóc nảy ra sao cũng chẳng kêu một tiếng.
Lần này bọn họ chỉ có mấy chục người, nên không gây chú ý, ngày đi đêm nghỉ, đường có dài cứ đi rồi cũng sẽ đến.
Càng tới gần Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên càng thấp thỏm, năm xưa rời đi quá vội vàng, không kịp cáo biệt Triệu Uyển, lúc mẹ đi cũng chẳng nói với nàng một tiếng.
Bỗng nhiên để lại Triệu Uyển một mình ở lại Đông Kinh, thực sự có lỗi.
Thiết Đản từ kinh sư mang tới Thanh Hương cốc thư của Triệu Uyển, lá thư luôn ở trong lòng y, nàng không oán trách, chỉ nói Thiết Tâm Nguyên mau tới đưa nàng đi, nàng không muốn ở lại kinh sư nữa.
Chuyện này Thiết Tâm Nguyên không kể với bất kỳ ai hết, dù với mẹ, muốn đó là bí mật ngọt ngào riêng hai người.
Làm sao để đường hoàng đưa Triệu Uyển về Cáp Mật, nói thật Thiết Tâm Nguyên tuy đã làm rất nhiều chuẩn bị, song đến giờ cũng không dám chắc, chỉ còn cách vào Đông Kinh rồi tùy cơ ứng biến.
Trong lòng có tâm sự, uống rượu chẳng biết tiết chế, uống được một nửa thì ngoẹo đầu sang bên, vò rượu nghiêng đi đổ ra ngoài, con ngựa đang ngủ mở mắt ra, thè ngay lưỡi liếm.
Thế là cả người lẫn ngựa say như chết.
Khi say rượu ngủ rất thích, nhưng tỉnh dậy rồi không dễ chịu chút nào, đầu thì choáng váng nôn nao, cổ thì khô, người bải hoải.
Thiết Tâm Nguyên muốn hoạt động thân thể một chút , nhưng mà không sao cử động được, toàn thân như có vật nặng đè lên, mở mắt ra mới phát hiện một chân con ngựa đè lên vai mình, một chân mình gác lên bụng nó, tư thế bất nhã vô cùng.
Dùng hết sức lực mới miễn cưỡng đẩy được chân nó ra, toàn thân ê ẩm, chống tay ngồi dậy thấy mắt hoa đi, ngã xuống, tức thì hiểu ra chuyện gì.
Toát mồ hôi lạnh, đây không phải chuyện đùa, ngục tốt trong lao phòng muốn giết hại tù phạm, nhân lúc ngủ say đặt bao tải nặng lên ngực, tù phạm chết không để lại chút dấu vết nào.
Gọi Cạc Cạc mang cho ấm trà, uống hết cả ấm mới thấy sống lại.
Nhảy ra khỏi xe ngựa, cử động khớp xương kêu răng răng, sao trời chớp chớp mà chưa dừng lại cắm trại, khàn giọng hỏi Cạc Cạc:” Chúng ta tới đâu rồi? Sao chưa nghỉ?”
“ Mạnh gia nói hôm nay chúng ta đi đêm, tranh thủ canh hai tới trấn Trần Kiều.”
Thiết Tâm Nguyên trước kia từng cùng đồng song tới trấn Trần Kiều, đó là nơi quật khởi của Đại Tống, nơi đó bị lũ lớn phá hủy nhiều lần, nhưng chỉ cần nước rút, việc đầu tiên huyện nha lập tức xây dựng lại chứ không phải an dân.
Bên ngoài tối om om, chẳng nhìn thấy gì, Thiết Tâm Nguyên mơ hồ ngửi thấy mùi quen thuộc, mùi Đông Kinh.
Xe đi thêm nửa canh giờ thì tới được trấn Trần Kiều, Thiết Tâm Nguyên xuống xe, đứng trên cầu đá vuốt ve bàn long cảm khái không thôi.
Khi Triệu Khuông Dận khoác hoàng bào lên người thì nơi này chỉ là cái cầu gỗ, năm nào cũng bị lũ lên làm hỏng, sau khi ông ta lên làm hoàng đế, nơi này thành cầu đá, những cái cầu khác đều khắc sư tử, không dám khắc rồng, sợ xung đột với long vương.
Chỉ có Thạch Bản kiều trứ danh này khắc rồng, vì đây là nơi phát tích của con rồng khác.
Đứng trên Thạch Bản Kiều, Thiết Tâm Nguyên phảng phất nhìn thấy cảnh vô số giáp binh vây quanh, một người cầm hoàng bào khoác lên chiến giáp, có tướng quân vẻ mặt hung thần ác sát hô:” Các quân vô chủ, nguyện thái úy lên làm thiên tử.”
Triệu Khuôn Dận khi đó ngửa mặt kêu lớn:” Các ngươi ép ta vào chỗ bất nghĩa sao?”
Thiết Tâm Nguyên vuốt ve con rồng lẩm bẩm:” Đúng là giả dối, mà lão tử muốn làm Tây Vực vương, nay cũng chẳng khác gì.”
“ Không phải không khác, ngươi vô sỉ hơn, thế nào cũng có thành tựu cao hơn.”
Chẳng cần quay đầu lại cũng biết người nói những lời láo xược này là ai rồi.
“ Ban ngày ta ngủ mê man, sao không gọi một tiếng?” Thiết Tâm Nguyên đổi chủ đề, bàn luận đại nghiệp đế vương với Mạnh Nguyên Trực là xúc phạm trí tuệ nhân loại.
“ Không dám quấy nhiễu mộng đẹp của ngươi, lúc vén rèm lên thấy ngươi và con ngựa kia vừa ôm vừa hôn, nên cơm trưa cũng không gọi.”
Tên này ghen tị, Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Ta vào nó thành huynh đệ tương giao rồi, chẳng bao lâu nữa nó sẽ khỏe lại, có thể cưỡi được, khi đó chớ hâm mộ.”
“ Hừ, tuy nó đúng long mã, nhưng mà bị thương nặng lắm rồi, cho dù khôi phục được cũng tổn thương nguyên khí, miễn cưỡng có thể đi lại thôi, dù là phối giống cũng cần người giúp, thứ phế vật đó ta chẳng cần.”
“ Chưa chắc, đám Thiết Nhất không phải đã khôi phục rồi sao, nhìn Thiết Tam, hắn dũng mãnh như thế, ai bảo hắn là một Mã Mộc Lưu Khắc bị vứt bỏ.”
“ Cũng chỉ được Thiết Tam, Thiết Ngũ.” Mạnh Nguyên Trực thở dài:” Tuy biểu hiện ra không rõ ràng như Thiết Nhị, nhưng Thiết Nhất, Thiết Tứ, Thiết Lục đã không còn làm việc dính dáng nhiều tới võ sự rồi, ngươi không thấy à?”
“ Chuyến đi này của ngươi nguy cơ trùng trùng, Thiết Nhất trung thành với ngươi như thế, vì sao không theo, vì hắn biết sức khỏe của mình không đảm bảo làm chức trách hộ vệ. Trước khi lên đường Thiết Nhất, Thiết Nhị mời ta uống rượu, ngươi biết uống rượu với đám đó chán thế nào rồi, ngồi uống rượu mà im lìm cứ như sắp lên đoạn đầu đài, ta phải thề mang ngươi về bình an mới kết thúc được bữa tiệc rượu vô vị đó.”
Thiết Tâm Nguyên sao chẳng biết chuyện đám Thiết Nhất, y không muốn nói ra thôi, còn hết sức tạo điều kiện cho bọn họ cảm thấy mình vẫn hữu ích, nếu không họ lặng lẽ kiếm nơi nào đó mà chết không ai biết rồi.
Giọng bình thản nói ngắn gọn:” Về sau đừng nhắc tới nữa, ta chỉ mong họ chết khi thực hiện phận sự của mình mà không nuối tiếc gì.”
Mạnh Nguyên Trực nhận ra mình nhắc tới chuyện đám Thiết Nhất không ổn lắm, chỉ về phía nam lảng đi:” Nơi này cách kinh sư bảy mươi dặm, mai gà gáy lên đường, chập tối tới được Đông Kinh, chúng ta nhân đêm tối kiếm cơ hội vào thành.”
Thiết Tâm Nguyên lấy ra một lá thư:” Theo địa chỉ trên thư tìm một người tên Đơn Viễn Hành, ông ấy sẽ an bài cho chúng ta bí mật vào kinh.”
Người Thiết Tâm Nguyên tin tưởng hẳn không có vấn đề gì, Mạnh Nguyên nhận thư hỏi:” Có liên lạc với Thiết Đản và Chước Chước không?”
“ Thiết Đản là đủ, còn đám Chước Chước thì không cần, họ biết ta đã tới Đông Kinh là đủ, liên hệ rồi thế nào cũng có manh mối cho Mật điệp ti.”
Tối mà đông đứng trên cầu không phải là thời điểm tốt, Thiết Tâm Nguyên chẳng hề cảm thấy có chút khó chịu nào, thành Đông Kinh đã ở ngay trước mắt, y cảm thấy toàn thân tràn trề lực lượng.
Chuyến đi này y sẽ giải quyết hết ân oán, chặt đứt hoàn toàn với quá khứ, tương lai của y chỉ có Thanh Hương cốc thôi.
.....