“ Các ngươi xem, nước không bị lãng phí, nó sẽ tiếp tục bồi dưỡng hoang mạc, ở nơi này sẽ mọc ra cỏ xanh, tới năm sau sẽ có chim thú tụ tập, sẽ có thương đội mệt mỏi dừng lại bổ xung nước ...
Thiết Tâm Nguyên liên tục độc thoại hồi lâu, nhưng không ai hưởng ứng làm y rất ngại ngùng.
Mạnh Nguyên Trực không đành lòng nhìn Thiết Tâm Nguyên tiếp tục lúng túng, nhưng mà hắn mồm mép hắn còn chẳng bằng người ta, nói vào chỉ sợ phản tác dụng.
Mãi mới có một võ sĩ trẻ rụt rè nói:” Tộc trưởng, mọi người sẽ tuyệt đối không đem chuyện ở đây nói cho người khác.”
“ Đúng thế, thuộc hạ sẽ giữ bí mật này xuống mộ.” Người khác nói tiếp:
“ Tộc trưởng, sau này nếu đào khảm nhi tỉnh khác nhất định phải gọi thuộc hạ, phá một cái khảm nhi tỉnh phải đào mười cái mới được bình an lên thiên đường, mọi người sẽ đào giúp tộc trưởng!”
“ Đúng thế, chúng ta cùng nhau đào giúp tộc trưởng.”
Nói tóm lại cho dù Thiết Tâm Nguyên có trăm ngàn lý lẽ thì trong lòng những người này, y đã sai.
Thiết Tâm Nguyên sắp "cảm động" rơi nước mắt rồi, xem ra sau này mình không đào mười cái khảm nhi tỉnh là không xong ... Thực ra y thích dùng ống đất nung nối với nhau dẫn nước hơn.
.....
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ đã hoàn toàn thuần phục được Trớ Mạt thành.
Nếu như không phải thân thể cứ hơi cử động một chút là đau đớn thì hắn đã tổ chức một bữa tiệc linh đình để ăn mừng.
Sau này không cần phải kể chuyện bi kịch giữa cha và mẹ nữa rồi, với hai người đã lên thiên đường mà nói, đoàn tụ đã là phần thưởng lớn nhất.
Câu chuyện đó cha yêu cầu mình ghi trong lòng, khắc vào xương, không được quên dù chỉ một khắc, nhưng làm tuyên ngôn kể bao năm, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ cũng không muốn kể nữa.
Giờ tới mùa hè còn nửa năm, bất kể là vết thương do lửa hay do tên đều sẽ lành, tới lúc đó hắn tự mình đi xem là cái trại gì mà giết chết được cha mình.
Uống hai ngụm rượu nho, hắn nhớ ra mình không nên uống rượu, mở sàn nhà, đổ rượu xuống đó, nghe thấy tiếng rên rỉ, hắn phá lên cười, hắn thích nghe cái tiếng động của sự tuyệt vọng và thống khổ đó.
Ngoài cửa đột nhiên có tiếng nổ lớn, run tay, cả cốc cũng rơi xuống hố, vội vàng đóng cơ quan, đi ra ngoài nhìn về phía vụ nổ.
Tiếng động từ khảm nhi tỉnh truyền tới, Hồ Lỗ Nỗ Nhi ngay lập tức xác nhận xuất xứ của nó, vì mọi người đều nhìn về phía đó.
Những tiếng uỳnh uỳnh như sấm rền vang lên những một tuần hương mới lắng xuống, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ chết lặng.
Rất nhiều người chạy như điên về phía cửa ra của khảm nhi tỉnh, đó là sinh mệnh của Trớ Mạt thành, sao không khẩn trương cho được, vừa tới gần nghe thấy tiếng vó dồn dập, đám mã tặc từ thì giương cung, đợi kẻ địch xuất hiện là giáng đòn sấm sét.
Một cái bóng đen lớn vọt ra, tức thì mưa tên trút xuống ào ào, tổng cộng tám bóng đen, bị bắn thành nhím.
Lúc này bọn chúng mới phát hiện mình bắn chết tám con linh dương, đang khi cả bọn nhốn nháo tranh luận, làm sao linh dương vào được khảm nhi tỉnh kín mít thì một tên mã tặc phát hiện chuyện đáng sợ hơn, nước ở khảm nhi tỉnh ngày càng chậm.
“ Hết nước rồi.”
Tiếng hét của tên mã tặc đó tràn ngập tuyệt vọng, khiến cho ngay cả Hồ Lỗ Nỗ Nhi cũng nghe thấy rõ ràng, hắn hiểu ra, tiếng động lớn khi nãy hẳn là tiếng khảm nhi tỉnh sụp đổ, bất lực nhìn lên trời, không còn sức mà la hét nữa.
Cổ linh dương có dây thừng, chúng không phải là thú hoang, mà do người ta nuôi dưỡng.
Như thế thì vấn đề nghiêm trọng rồi.
Đám người phá hỏng khảm nhi tỉnh rất có khả năng liên quan tới đám người kia, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ vô cùng phẫn nộ, bao năm qua Thớ Mạt thành sống quá bình an, bao năm qua bọn chúng quá thuận lợi, đến ngay cả Sư tử vương A Tát Lan khét tiếng sa mạc cũng chỉ dám hoạt động nửa năm, khiến cho mọi người lơ là, mất hết tính cảnh giác.
Mùa đông là lúc vạn vật nghỉ ngơi, nhưng không phái lấy một người nào cảnh vệ vẫn không thể chấp nhận được.
Năm xưa cha đắc ý nói, ai có thể ngờ Tây Hải cằn cỗi như địa ngục còn có một lại có một tòa thành huy hoàng, nhưng cha đắc ý quá sớm rồi.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ thổi tù và, kẻ địch đã hủy khảm nhi tỉnh, tiếp theo sẽ là tập kích.
Đám mã tặc như bị đánh gãy xương sống, bọn chúng ngây ra nhìn giếng không còn chảy nước ra nữa, có kẻ không cam tâm xông vào giếng xem xét, chẳng ai để ý tới cảnh báo chiến tranh.
Thổi tới phát mệt, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ ném tù và sang bên, hắn rất muốn dùng đao chém chết hết lũ ngu xuẩn vô dụng này, bọn chúng thực sự sống an nhàn quá lâu rồi, giờ thì thất bại của cha cũng không có gì khó hiểu nữa.
Tới tận khi trời tối cũng không có kẻ địch đánh tới, thám báo phái đi không phát hiện bất kỳ ai, khảm nhi tỉnh bị sập hơn sáu dặm, nước trong giếng tràn ra chạy xuống chân núi thành cái hồ nhỏ.
Hồ Lỗ Nỗ Nhi không tin bất kỳ lời nào của những kẻ ngu xuẩn đó, làm gì có chuyện khảm nhi tỉnh tự sập, làm gì có chuyện hoang nguyên Tây Hải không hề có lấy một bóng người.
Ngày hôm sau Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ bất chấp thương thế đích thân dẫn người đi điều tra, dấu vết sinh hoạt mà đám người Thiết Tâm Nguyên để lại bị phát hiện không quá khó khăn, tất cả những tên mã tặc phụ trách gác đêm liền bị hắn chôn sống.
Trớ Mạt thành không phải là tòa thành chiến tranh mà là nơi bố trí gia quyến của đám mã tặc, nơi an hưởng tuổi già của đám mã tặc cả đời cướp bóc, Nhất Phiến Vân nhờ vào việc có năng lực an bài cuộc sống yên bình cho thuộc hạ khiến toàn bộ mã tặc tôn kính.
Đương nhiên, những gia quyến đó đồng thời cũng là con tin để ông ta khống chế đám mã tặc khó thuần phục.
Bao năm qua Nhất Phiến Vân bị các quốc gia bao vây truy quét không ít, nhưng dù bị đánh bại tan tác vẫn nhanh chóng quật khởi chính là nhờ Trớ Mạt thành.
Mã tặc khác bị đánh tan một lần là phân rã mỗi người mỗi ngã, riêng mã tặc của Nhất Phiến Vân là chúng quy tụ lại, rồi báo thù kẻ tấn công mình một cách tàn khốc, hành vi không khác gì đàn sói đó là chỗ đáng sợ nhất của chúng.
Giờ cuộc sống bình yên của Trớ Mạt thành đã hoàn toàn đảo lộn.
Không có nước bổ sung từ khảm nhi tỉnh, ao nước cực lớn trong sơn cốc dần dần đóng băng, dù có thể dùng lửa làm tan băng lấy nước uống, nhưng sơn cốc còn có rất nhiều bò dê, chiến mã, không thể đủ cho nhu cầu.