Da Luật Trọng Nguyên có một mục trường lớn ở Tây Kinh, chiếm giữ mảnh đất tốt nhất giữa Tiểu Dương hà và Long Thủ sơn, nơi đó nuôi vô số bò dê và chiến mã, là mục trường tư lớn nhất Khiết Đan sau mục trường hoàng gia.
Mục nô ở Tây Kinh đa phần là mục nhân có huyết thống người Hán, khi chọn mục nô, Hứa Đông Thăng cố ý chọn người độc thân, không vướng bận, hoặc không đánh một mẻ lưới cả nhà.
Hứa Đông Thăng vốn muốn phân phối cho mỗi người hai chiến mã, nhưng bị quản sự mục trường từ chối, không phải nghi ngờ bọn họ, mà cho họ biết chỉ cần có cơ hội những kẻ này sẽ chạy mất tăm ngay.
Những người này thực sự là nô lệ, bị quản lý theo hình thực hỗ bảo hỗ tra, tức là một người bỏ trốn, toàn đội bị phạt, nên bọn họ tự giám sát nhau, ngoan ngoãn làm việc.
Cuối cùng Hứa Đông Thăng đút cho quản sự khoản tiền lớn, quản sự mới cho mỗi người một con ngựa.
Thiết Tâm Nguyên nhìn năm trăm mục nô run rẩy trong gió lạnh, bảo Hứa Đông Thăng:” Người Đại Thực nổi tiếng về thuật ám sát, lão nhân trong núi càng có thể dọa nín trẻ con ở Tây Vực. Khi ta đi rồi, huynh hãy tìm cách đem vào mấy lần sự kiện ám sát tính lên đầu người Đại Thực, nếu không một khi chưa tìm ra hung thủ, huynh vẫn phần nào bị nghi ngờ, hành động sẽ vướng víu chân tay.
“ Yên tâm, lão ca tự có cách, còn ngươi cũng phải chết cho đẹp một chút, nếu không ngươi đem mục nô và chiến mã bán bán cho Đại Tống, đổi lấy công chúa xinh đẹp của ngươi, lão ca đây lại mất đầu ăn cơm.” Hứa Đông Thăng trêu đùa:
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Ta sẽ chết trong tay người Tây Hạ, chết oanh liệt, được rồi phải đi đây, lão ca, chuyện ở Tây Kinh trông cậy vào huynh, quốc gia của chúng ta trông cậy vào huynh đó.”
Cả đời làm thương nhân kiêm cường đạo chỉ theo đuổi lợi ích, Hứa Đông Thăng không ngờ có ngày mình làm việc vĩ đại như vì quốc gia, ôm Thiết Tâm Nguyên một cái:” Bảo trọng, mai ta không tiễn nữa, không có ta và Lão Hứa, Hỏa Nhi bên cạnh, vạn sự cẩn trọng, có gì bất trắc là chạy ngay đó, mạng ngươi bây giờ không phải thuộc về mình ngươi đâu.”
…
Long Thủ sơn gió lạnh gào thét, từng cây thông trên đỉnh núi bị đốn hạ, đích thân Da Luật Trọng Nguyên chỉ huy quân sĩ chặt cây.
Công việc này đáng lẽ không tới lượt người thân phận cao quý như ông ta làm, Da Luật Trọng Nguyên vẫn đứng trên tảng đá lớn thúc giục quân sĩ gia tăng tốc độ.
Mang chiếc mặt nạ sắt màu mè quái dị, Mạnh Nguyên Trực ôm trưởng thương theo dõi động tĩnh bốn xung quanh.
Trước mặt là ba tầng giáo sĩ đen hộ vệ quanh Da Luật Trọng Nguyên, hắn không có cơ hội tới gần.
Rất bình thường, năm xưa hắn đứng canh ở Vũ Đức điện bốn năm mới được vào Văn Đức điện diện thánh, lại qua ba năm gác cửa nữa, đến khi nhảy lên tường cung mang con ly miêu hoàng đế yêu thích xuống mới được cầm vũ khí tiếp cận hoàng đế, trở thành Đới ngự khí giới.
Vì thế ánh mắt dè chừng của đám hắc y thị vệ với Mạnh Nguyên Trực mà nói còn gợi cho hắn những ký ức thân thuộc, chẳng hề cảm thấy khó chịu.
Loan giá của Liêu hoàng được mấy chục nội thị khiêng theo con đường vừa mở, Da Luật Trọng Nguyên vội vàng chạy tới, đích thân đỡ loan gia, tựa hồ rất lo loan giá nghiêng dù một chút.
Mạnh Nguyên Trực không tiến mà lui, đến khi cách loan giá năm mươi bước, ánh mắt của Hổ Nô mới rời khỏi người hắn, đó là khoảng cách Hổ Nô ước đoán dù với võ công của Mạnh Nguyên Trực cũng không thể làm hại tới loan giá.
“ Ngươi có thể lui.” Niết Cổ Lỗ bảo Mạnh Nguyên Trực, hắn cũng nhìn thấy cảnh vừa rồi, có thêm một cao thủ ở nơi này, chỉ khiến Hoàng kim lực sĩ đề phòng, không có lợi gì cả:
Mạnh Nguyên Trực khom người thi lễ, sau đó lập tức xuống núi, thời gian của hắn rất eo hẹp, phải ám sát phủ doãn, sau đó nhanh chóng đuổi theo Thiết Tâm Nguyên, bên cạnh y chỉ có ba mươi sáu võ sĩ, hai đứa tiểu tử là không đủ đảm bảo an toàn, có vấn đề gì thì Cáp Mật quốc sẽ tan thành bong bóng.
Phải qua mười trạm gác mới rời khỏi khu cảnh giới, ngọn núi chính của Long Thủ sơn đã bị vây kín, cả gấu ngủ đông cũng bị đuổi ra, loạn tiễn bắn chết thành đồ bổ cho quân sĩ.
Mạnh Nguyên Trực tới chân núi, giao lại mặt nạ sắt cho một võ sĩ thân hình tương đương, sau đó chui vào rừng rậm, dẫm lên lá thông dầy, theo dấu hiệu để lại trên cây tới một cái hang.
Cái hang này khô ráo, là do đám Hỏa Nhi và gần năm mươi thợ săn tới đào dự phòng trường hợp khẩn cấp.
Nhanh chóng cởi áo da trên người, mặc một bộ trường bào xám, thắt đai lưng, gài cương châm, lấy ra một thanh loan đao, kiểm tra kỹ càng mới đeo lên người.
Thả mình xuống đống cỏ khô, mắt nhắm lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, đêm nay hắn lại phải vượt qua mười trạm gác, lấy đầu người ...
Tới hèm núi rộng, xung quanh có dấu vết rất nhiều đống lửa và lều bạt, chỉ là không có bóng người, đám mục nô được cho ăn no, được cho mặc áo ấm, cẩn thận hỏi chuyện đám võ sĩ, võ sĩ rất hiền hòa, trả lời có một đại thiện nhân dẫn lưu dân nơi này đi Tây Vực khai hoang.
Lão mục nô Trương Thành thở dài:” Đi cũng tốt, có khi còn có đường sống, ở lại đây chỉ có chết.”
“ Chắc chắn là sống, chỉ cần tới nơi nỗ lực canh tác là không chết được.”
Trương Thành lại hỏi:” Bọn ta cũng đi à, nhưng lão hán đã không biết làm ruộng nữa.”
Võ sĩ cười:” Không, chủ nhân phát hiện ra bầy ngựa hoang lớn,”
“ Ngựa hoang? Ngựa hoang làm cái gì, trừ thiên mã dưới Côn Lôn ra thì ngựa hoang chẳng có tác dụng gì, thịt cũng chẳng ngon, cùng lắm đem phối giống. Mục trường bọn ta có rất nhiều ngựa giống tốt, không cần đi bắt, có điều chúng dữ lắm.”
“ Chủ nhân nhà ta muốn ngựa hoang thì nhất định có lý do, bắt được, mỗi người thưởng hai mươi ngân tệ.”
Trương Thành chỉ ngực không dám tin:” Là các vị hay bọn ta cũng có thưởng?”
“ Tất nhiên là các ngươi cũng có.” Võ sĩ chỉ áo ấm trên người Trương Thành:” Yến Triệu quốc vương cho ngươi những thứ này chống rét không, chủ nhân rất hào phóng.”
Trương Thành sờ áo da, bên trong có lớp vải bông ấm áp, chân đi giày da cao tới gối, nhỏ giọng hỏi:” Tiểu ca, chủ nhân có muốn giữ lại bọn ta không, bọn ta rất chịu khó ....”