Đơn Viễn Hành đang ở tầng hai uống rượu, chóp mũi hồng hồng làm khuôn mặt gày khô như chỉ còn da bám vào xương của ông ta có chút sinh khí.
“ Nơi đó không an toàn nữa rồi.” Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống:
Đơn Viễn Hành nhíu mày:” Không thể nào, ở đó đều là người của lão phu, tuyệt không hai lòng.”
“ Không liên quan tới người khác, hẳn là chỗ công chúa lộ manh mối.” Thiết Tâm Nguyên khẽ thở dài:
Đơn Viễn Hành lắc đầu:” Không nên để nữ nhân xen vào chuyện thế này mới đúng, tiểu tử ngươi sao phạm sai làm sơ đẳng này?”
“ Ta không che dấu nàng chuyện gì.”
Đơn Viễn Hành thấy nói nữa vô ích nên thôi:” Vậy tối nay có còn đốt pháo hoa không?”
“ Đương nhiên là đốt, mỗi năm chỉ có một lần sinh nhật, hai năm qua ta không có nhà là có lỗi với nàng rồi.”
“ Lão phu thật muốn nhìn thấy cảnh ngươi bị hoàng đế bắt, xem cái mặt hối hận của ngươi ra sao.”
Thiết Tâm Nguyên thản nhiên:” Mục đích ta về Đông Kinh là vì nàng, dù có chết cũng do mình chơi không đủ thông minh thôi, không trách ai. Lão tiên sinh, mới đầu mục đích của người là tìm lão bà mất tích, sau đó là diệt Phúc Thọ động, bây giờ thành tổng biểu bả từ trên mặt đất của họ, không biết mục đích ban đầu còn không?”
Đơn Viễn Hành thất thần:” Không biết nữa, giờ ta ngay cả người Đông Kinh cũng muốn giết hết.”
Thiết Tâm Nguyên khịt mũi:” Vậy đợi ta đi hẵng làm.”
“ Ha ha ha, chung quy chỉ là ý nghĩ thôi.”
Không thể ở cùng người có nhân cách đã vặn vẹo như Đơn Viễn Hành lâu, nếu không sẽ ảnh hưởng tới thế giới quan của bản thân.
Ông già này giờ là người chẳng thiết sống nữa, nhìn thấy người khác ân ái thì khó chịu, nhà ai sinh con là nổi nóng, còn người phát tài cưới lão bà thì chỉ muốn cho khối thuốc nổ, uỳnh một cái, biến hôn lễ thành đám ma.
Thiết Tâm Nguyên tuy cố tình đệ lộ manh mối cho người ta đoán ra Vu Điền vương chính là y, cũng không ngại bị phát hiện đang ở Đông Kinh, nhưng tuyệt đối không thể bị bắt được, nếu không khỏi phải nói sẽ bất lợi thế nào cho đàm phán.
Dù sao với bộ dạng này do cung nữ hoàng tộc Vu Điền dày công làm ra, không sợ bị người khác nhận ra, ung dung ra đường chơi đợi Lão Đơn an bài chỗ ở mới, mua một gói bánh hoa quế, vừa ăn vừa dạo phố.
Khả năng là vì mái tóc hung của y, cho nên khi đi ngang qua một hộ đang tổ chức hỉ sự ở ngõ Khôi Tinh trông thấy tướng mạo Thiết Tâm Nguyên may mắn, chủ nhà không nói một lời kéo tuột vào trong ăn tiệc.
Ngồi trong đám đông huyên náo, uống tới tám bầu rượu, uống tới chủ nhà méo cả mặt Thiết Tâm Nguyên mới đi tới nói với phụ nhân bế đứa bé xấu xí là đứa bé này rất giống mình, để lại viên mã não to, sau đó co cẳng chạy ngay. Còn về phần phụ nhân kia giải thích với trượng phu thế nào là chuyện của nàng, dù ăn trận đòn thì có viên mã não cũng đáng rồi.
Cảm giác thú vị lắm, giống hồi nhỏ cùng đám Xảo Nhi kết bạn đi phá làng phá xóm vậy.
Mặt trời vừa ngả về phía tây chưa lâu, lúc này mà mò tới thanh lâu khó tránh khỏi bị người ta chửi một tiếng sắc quỷ, nhưng mà loại cả ngày sống ở thanh lâu lại được khen phong lưu, cái thói đời bây giờ đúng là vô lý.
Thiết Tâm Nguyên nghênh ngang đi vào Đào Hoa lâu, dọc đường nhìn thấy rất nhiều cô nương y phục xộc xệch tóc tai bù xù, đám cô nương thấy y cười hì hì nhìn mình thì hét lên ôm ngực nhảy vào phòng.
Cô nương trong phòng Mạnh Nguyên Trực hơi nhiều, Thiết Tâm Nguyên vừa bước chân vào là quay đầu trở ra ngay lập tức, trong đó mùi rượu, mùi son phấn, mùi bãi nôn …. rồi thứ mùi không nói rõ được trộn lẫn vào nhau, đủ làm người ta chết ngạt.
Một lúc sau Mạnh Nguyên Trực mình trần mở cửa sổ thò đầu ra, hít không khí trong lành bên ngoài, hỏi:” Sao lại tới đây?”
“ Trong ổ không an toàn đành ra phố đi dạo.”
“ Mật điệp ti sao?”
“ Không phải lão thái giám chết tiệt Vương Tiệm hình như nhìn ra manh mối gì ở chỗ Uyển Nhi, nên ta vội trốn đi.” Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Chuẩn bị xong chưa?”
“ Sân khấu tây sảnh Phàn lâu.”
“ Phàn lâu làm bằng gỗ, phóng pháo hoa ở đó liệu có gây hỏa hoạn không? Nhà cửa ở Đông Kinh không tốt, năm nào cũng có hỏa hoạn.”
“ Liên quan gì tới chúng ta, chỉ cần Trưởng công chúa thấy pháo hoa là được, chú ý, tối đã chỉ trì hoãn được một tuần hương thôi, nếu không ngươi phải vào nhà lao Khai Phong thăm bọn ta đấy.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, bịt mũi nhìn Mạnh Nguyên Trực:” Không định tắm rửa một chút à?”
Mạnh Nguyên Trực làm bộ đại gia rung chuông trên bàn, lập tức có mười mấy thiếu nữ ùa vào phòng, tay cầm đủ thứ đồ vật phục vụ tắm gội.
Thiếu nữ áo lam đi đầu nhún eo thi lễ:” Khách nhân mời theo nô gia đi tẳm rửa.”
Cái thanh lâu này rất bình thường, nhưng Mạnh Nguyên Trực suốt ngày lăn lộn ở nơi này thì hẳn có điều đặc biệt. Dù gì hắn là thủ lĩnh Đới ngự khí giới mười mấy năm, cũng phải biết đào mấy cái hang, Thiết Tâm Nguyên yên tâm, đi theo thiếu nữ áo lam sang gian phòng ở bên cạnh.
Ngồi xuống sau chiếc bàn uống trà, thiếu nữ áo lam đưa tay ra nhẹ nhàng xoa bóp cổ, lực đạo vừa đủ, rất khoan khoái.
Một cái thùng gỗ cực lớn mau chóng được đổ đầy nước thơm, hai thiếu nữ mặc áo sa mỏng tới nhìn rõ cả yếm lót tới cởi áo cho Thiết Tâm Nguyên, đỡ y vào thùng gỗ, một thiếu nữ dùng nước làm ướt má Thiết Tâm Nguyên kỳ nhẹ, mau chóng lột ra lớp màng mỏng màu nâu nhạt, đặt vào chậu nước sạch bên cạnh, thứ này dùng bong bóng cá nấu thành, sau đó tráng mỏng, đòi hỏi kỹ thuật cực cao.
Độ mỏng đủ phản ánh biểu cảm trên mặt người, nên không nhìn ra được điều gì ngờ.
Thiếu nữ này có vẻ rất quen với thứ này, nên tay làm việc không ngừng, chẳng mấy chốc khôi phục nguyên dạng cho Thiết Tâm Nguyên.
Nhổ hạt châu nhỏ dấu trong miệng ra, Thiết Tâm Nguyên cuối cùng cũng thấy thoải mái.
Một người tuấn tú tới mức này lại tự biến mình thành xấu xí thì tất nhiên là muốn làm chuyện không thể nói với ai, vì thế cho dù mấy thiếu nữ đều thấy rung rinh vì dung mạo của Thiết Tâm Nguyên, nhưng vẫn chuyên tâm làm tròn chức trách, không nói cũng không dám có hành vi khiêu khích y.