Tường thành Tây Kinh được xây dựng bằng gạch đá rắn chắc và kiên cố, rất cao, thành lại nằm giữa bình nguyên cho nên khi đặt chân vào trong thành có cảm giác bị ngăn cách khỏi thế giới bên ngoài. Những người quen không gian rộng lớn sa mạc hoang nguyên thấy tù túng bí bức. Tường thành Thanh Hương cốc tuy cao, nhưng vẫn thấy được núi non, huống hồ còn có đồng ruộng, suối nước, đồi chăn thả gia súc, gần gũi tự nhiên hơn.
Bên trong bốn cổng thành là khu phố hình bàn cờ vuông vức, kiến trúc đối xứng, đường xá rộng rãi thông suốt, đi lại vô cùng thuận tiện.
Thành nam vốn là giáo trường, diện tích rất rộng, Liêu hoàng cũng cắm trại ở nơi này, nhưng không ở trong nhà, mà học tổ tiên cắm trại sống trong lều.
Chính giữa giáo trường đã dựng lên cái lều màu hoàng kim cực lớn, cờ kim lang đang bay phần phật theo gió.
Lá cờ đó không phải là hoàng kỳ, mà là quân kỳ của Bì thất quân thân binh của hoàng đế, bọn chúng đã phong tỏa hết giáo trường.
Xung quanh giáo trường có bốn doanh, đó là bốn cánh quân giúp Liêu hoàng khống chế đông tây nam bắc. Cả năng doanh đều trống không, xem ra bọn họ chưa tới.
Bên ngoài năm doanh trại đó là vô số lều bạt, muôn hình vạn trạng, cắm cờ đại biểu của bộ tộc mình, bọn họ là tám tộc của Khiết Đan.
Khi phiên tử dẫn đám người Thiết Tâm Ngyên tới nơi, y nhìn một cái là thích nơi này, hai đĩnh hoàng kim của Hứa Đông Thăng đúng là cực đáng giá.
Xung quanh có rất nhiều hình ảnh quen thuộc.
Nếu như nói toàn thể đội ngũ Thiết Tâm Nguyên đều che mặt, sát khi cực nặng, vậy thì những kẻ đứng bên đường trắng trợn khắc bốn chữ ta là mã tặc trên mặt.
Đầu thì trọc lốc, người xăm trổ, xẹo chằng chịt, đao lớn, chùy xích, lang nha bổng, rồi có một tên đeo băng che mắt, đứng ngồi lố nhố, nói bọn chúng không phải là mã tặc cũng không ai tin.
Địa vị của Nhất Phiến Vân trong giời mã tặc cực cao, danh tiếng lớn truyền tới tận thảo nguyên, Hứa Đông Thăng đi qua, đám mã tặc khác đều thì thầm chỉ trỏ.
Mặc dù có nhiều kẻ không phục, nhưng ánh mắt Mạnh Nguyên Trực sau mặt nạ sắt quá ghê rợn, bọn chúng không dám tiến tới gây sự.
Đưa mắt nhìn một vòng, Mạnh Nguyên Trực làu bàu:” Không có kẻ nào là anh hùng hảo hán hết.”
Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Không thể yêu cầu mã tặc quá cao được, vả lại nếu có vài hảo hán trong đó, chúng ta sẽ phiền lắm.”
“ Hảo hán cũng không chống nổi cú đấm của lão tử.” Mạnh Nguyên Trực ngứa tay lắm, hành trình quá yên bình làm hắn chán:” Lúc đi ngươi đã bảo chúng ta cần lập uy rồi, nếu thấy tên nào ngứa mắt bảo ta một tiếng.”
“ Lập uy là để Da Luật Trọng Nguyên nhìn thấy thực lực của chúng ta chứ không phải gây rối vô nghĩa, lão Mạnh kiềm chế chút.” Thiết Tâm Nguyên cảnh cáo:
Mạnh Nguyên Trực thả lỏng người:” Chẳng hiểu sao từ khi bước chân vào tòa thành này, cứ thấy không thoải mái, bứt rứt ngứa ngáy lắm. Trước kia đám võ sĩ Khiết Đan ở Đông Kinh hung hăng vô lễ, ta và quan gia thường phục vi hành ở bên nhìn, ta muốn ra tay còn bị quan gia ngăn cản.”
“ Về tới trong cung ta còn bị quát mắng, nói ta là một kẻ mãng phu, không biết nặng nhẹ hoãn gấp, Nguyên ca nhi, ngươi sẽ không dùng lời lẽ đó ngăn cản ta chứ?”
Tên này bị coi là phản tặc rồi còn nặng tình với Đại Tống như vậy, Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Tất nhiên là không, ta muốn nói tối ưu hóa lợi ích chứ không phải chuốc phiền toái không đáng. Chúng ta càng cường hoành, địa vị trong lòng Da Luật Trọng Nguyên càng cao, loại người như ông ta thấy quen kẻ xun xoe nịnh bợ, những kẻ như thế có lẽ được chút ích lợi không đáng kể, nhưng muốn được trọng dụng chúng ta phải mạnh hơn người khác.”
“ Đúng thế, thoải mái phóng khoáng, dũng mãnh tiến tới, dùng lực phá lực mới là hành vi của võ phu, lão tử thích.”
Mình có nói thế đâu, tên này nghe kiểu gì thế? Thiết Tâm Nguyên trợn mắt lên, thôi thì đành tùy cơ ứng biết chứ sao, hi vọng Mạnh Nguyên Trực động não, e lại làm chuyện ngu xuẩn, nhiều chuyện xảy ra chứng minh điều đó rồi.
Sao người khác dựng nghiệp bên cạnh không biết bao anh hùng hào kiệt, tài hoa trí kế ngút trời, cạnh mình toàn đám ngốc ưa bạo lực? Thiết Tâm Nguyên khóc không ra nước mắt.
Hứa Đông Thăng đi ở trên cùng đóng giả thủ lĩnh xem như là người khoan khoái nhất, bốn giáp sĩ hộ vệ ở giã, mắt như ưng sói nhìn từng nhóm mã tặc khác bên cạnh, thấy chúng lần lượt cúi đầu, trong lòng thỏa mãn lắm.
Tới nơi cắm trại, thấy địa điểm quá chật hẹp, Hứa Đông Thanh quát một tiếng, đám võ sĩ thô bạo phá doanh trại đã dựng sẵn của mã tặc khác, bắt đầu dựng hàng rào.
Vì rèn luyện thói quen tổ chức quân đội cho người của mình, Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị trước hàng rào có bản lề ở giữa, gấp vao mở ra được, mỗi lần nghỉ ngơi ở đâu đều dựng hàng rào, nên đám "mã tặc" giờ đã hết sức thành thạo.
Trong thời gian ngắn ngủi, một trại chiếm diện tích hai mẫu được tạo nên.
Khi những giáp sĩ đi lên những cái chòi canh nhỏ, đám mã tặc khác đành đi tìm chỗ khác cắm trại.
Người Khiết Đan ngầm chấp nhận sự tồn tại của mã tặc ở phía tây, ở nơi này với họ mà nói, mã tặc là lực lượng quân sự không thể thiếu, chỉ cần không công kích quý tộc và quân đội là sẽ mắt nhắm mắt mở.
Thượng Kinh đạo và Tây Kinh đạo thực sự quá rộng lớn, lớn tới mức người Khiết Đan không cách nào trông coi hết được.
Bởi vậy chỉ cần thừa nhận địa vị tông chủ của Khiết Đan, hàng năm cống nạp, bọn họ không bận tâm người cai quản địa phương là bộ tộc hay mã tặc.
Đó cũng là tâm thái của cường giả, hoàng đế và quý tộc Khiết Đan không cho rằng mã tặc hay những bộ tộc kia có thể ảnh hưởng tới sự thống trị của họ, dù tạo phản thì đại quân tới dẹp là xong.
Chuyện như thế không thể xảy ra ở Đại Tống.
Đại Tống coi những nguy cơ trong nước còn nghiêm trọng hơn bên ngoài, cường đạo và quan phủ là tử địch, dù chỉ là dấu hiệu nhỏ nhất, đám sĩ đại phu cũng tập trung lực lượng cường đại nhất dập tắt từ trong trứng nước.
Hai phương thức này không thể nói là ai đúng ai sai, tình hình các nước khác nhau mà thôi.