Trên đời này chẳng ai có thể đi một bước nhìn mười bước, nếu có chỉ ở trên bàn cờ.
Gia Cát Lượng chưa rời lều cỏ đã tính chia ba thiên hạ chỉ là chuyện tiểu thuyết chương hồi mới có, không đủ sức thuyết phục.
Tần Thủy Hoàng hẳn là có chí thống nhất sáu nước, nhưng chẳng ai có thể nói ông ta sẽ làm được, Hợp Tung Liên Hoành mới là xu thế thời đại đó.
Ai có thể nói kết quả, đến khi đánh bại được nước Triệu cường đại, Tần Thủy Hoàng mới xác định mình có thể hoàn thành đại nghiệp thống nhất.
Tạ An có tiếng Thái Sơn đổ trước mặt cũng không đổi sắc, khi nghe tin trăm vạn quân Phù Kiên tới đánh vẫn trấn định như không. Chỉ là khi bộ hạ truyền tin thu phục Thọ Dương, ông ta mừng rỡ bước qua ngưỡng cửa, vấp gãy cả răng, chuyện ấy nói lên điều gì? Nói lên Tạ An cũng chẳng nắm chắc thắng được Phù Kiên.
Tác dụng của nhân vật lớn thường thường chỉ là mở đầu, còn quá trình ra sao trời mới biết.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng mình chỉ cần khai sáng Cáp Mật Thanh Hương quốc để lại tư tưởng là đủ rồi, còn chuyện tiếp theo thì không phải một người có thể hoàn thành.
Muốn bồi dưỡng quốc gia thành đại thụ chọc trời cần sự nỗ lực của tất cả mọi người.
Buổi tối ở Trần Kiều đó, Thiết Tâm Nguyên đã suy nghĩ rất rất rõ ràng, từ nay về sau, chuyện y phải làm rất đơn giản.
Tất cả mọi chuyện có lợi cho Thanh Hương cốc phải nỗ lực làm, còn chuyện không có lợi gì thì cố gắng đừng làm, chỉ đơn giản vậy thôi.
Nay người mình chỉ huy trừ đám Thiết Nhất có suy nghĩ trung thành đơn giản, không theo đuổi gì đặc biệt thì những người khác đã hình thành một tập thể lợi ích.
A Nhị muốn gì, Mạnh Nguyên Trực muốn làm gì, thậm chí vừa rồi hắn đi gặp Đơn lão đầu, y đều biết, chỉ cần chuyện họ làm có lợi Thanh Hương cốc là đủ rồi, Thiết Tâm Nguyên không quá can thiệp.
Nghe nói ăn đồ ngọt sẽ khiến tâm tình của người ta tốt hơn.
Vì để tâm tình con ngựa tốt hơn, Thiết Tâm Nguyên cho nó uống rượu hoa quả, chất cồn làm nó quên vết thương, đồ ngọt cải thiện tâm tình, vì thế bất tri bất giác nó có thể đứng ngủ.
Cái này Thiết Tâm Nguyên không ngờ, với ngựa mà nói đứng ngủ được là dấu hiệu cơ thể sắp khôi phục.
Mã vương không bị buộc, sáng sớm nó biết dùng đầu húc cửa sổ phòng Thiết Tâm Nguyên, đợi y dậy để cùng ăn bữa sáng ngon lành.
Thiết Tâm Nguyên húp cháo gạo, nó thì ăn đậu nấu nhừ thêm muối, sau đó ăn cỏ tươi đổi khẩu vị.
Ăn xong một người một ngựa rời nông trang tản bộ men theo Hoàng Hà, đi vài dặm quay về, một tự động về chuồng ngựa ngây ra, một về phòng xử lý công việc.
Thời gian hạnh phúc đơn giản đó không lâu.
Với sự giúp đỡ của Thiết Tam Bách, Trạch Mã thuyết phục thành công Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ bỏ vàng ra mua lượng lớn mã não và bạch ngọc.
Ba mươi vạn lượng vàng, bạc cùng với đồng chất đống như núi trước cửa quan thự của Bàng Tịch, dù từng trải như ông ta cũng choáng váng, còn những quan viên khác mặt mang nụ cười hạnh phúc ngập tràn, ngay trước mặt Trạch Mã còn chẳng che dấu.
Triệu Trinh nghe Vương Tiệm thuật lại, thở dài một tiếng, sai người mời hoàng hậu tới, để soạn trung chỉ, đồng ý Vu Điền phái người tới cầu hôn.
“ Bệ hạ, Duyệt Quốc xuất giá là chuyện tốt, một là toại tâm nguyện, hai là kiếm cho Đại Tống ta một cánh tay hỗ trợ, ba là giải nỗi lo trước mắt của bệ hạ, cớ gì lại không vui?”
Triệu Trinh cười khổ:” Cái tiếng tham tiền bán con của trẫm coi như phải gánh chắc rồi, làm sao vui được.”
Tào hoàng hậu che miệng cười:” Bệ hạ quá lo, thiên hạ chỉ hâm mộ nữ nhi hoàng gia ta quý giá, ai nói bệ hạ bán nữ nhi? Có Duyệt Quốc mở đường rồi, đám muội muội của nó sẽ hưởng lợi lớn. Trước đây bệ hạ thường phiền não vì Khiết Đan và Tây Hạ cầu hôn, giờ không cần nữa, nhìn Vu Điền mạnh tay như thế, bọn họ tự giác biết khó mà lui.”
Coi như tự lừa bản thân cũng tốt, Triệu Trinh hỏi:” Nghe nói hôm qua hoàng hậu phát thủ lệnh, sai người Thiếu giám phủ phong tỏa Tử Thần quan?”
Tào hoàng hậu quỳ xuống:” Bẩm bệ hạ, đó là việc trong phận sự của thần thiếp, mong bệ hạ đừng truy hỏi, khi chuyện đã làm rõ ngọn ngành, thần tiếp tất có điều trần dâng lên.”
Triệu Trinh thừ người mất một lúc:” Hoàng tỷ trẫm có liên quan sao? Có nghiêm trọng không?”
Tào hoàng hậu quỳ dưới đất không nói.
Triệu Trinh nhìn thái độ đó là hiểu, không nói thêm nữa, vẫy tay gọi cung nữ để họ hộ tống hoàng hậu về cung.
Trưởng công chúa xảy ra chuyện, Liễu phi tất nhiên không thể bình an vô sự, giờ hoàng hậu ra tay tới mức không cố kỵ cả hoàng tử Triệu Khoan, điều này đại biểu cái gì rất đáng suy nghĩ.
Tào hoàng hậu không phải người ghen tuông, điểm này Triệu Trinh cực kỳ khẳng định, song ở vấn đề hoàng tử, hắn và hoàng hậu cùng chiến tuyến, hắn có nhi tử, đại biểu cho hoàng hậu cũng có con nối dõi, dù là hoàng tử nào kế thừa hoàng vị cũng phải gọi hoàng hậu là mẫu thân, là thái hậu.
Đây là điều không thể thay đổi.
Năm xưa muốn tang lễ trọng thể cho mẹ đẻ mà cùng triều thần tiến hành cuộc đối đầu tàn khốc.
Kết quả không được như Triệu Trinh mong đợi, tới giờ Lưu Nga vẫn là thái hậu của Đại Tống thời đại đó, cùng phụ hoàng được thờ trong thái miêu. Còn mẹ đẻ của Triệu Trinh lẻ loi trong tòa điện đường, duy nhất mình hắn dâng hương mà thôi.
“ Vương Tiệm, ngươi đã tra ra gì chưa?” Giọng âm lãnh của Triệu Trinh đột ngột vang lên trong đại điện.
“ Bẩm bệ hạ, vẫn đang điều tra, chưa có chứng cứ xác đáng.” Vương Tiệm biết ngay được hoàng đế hỏi tới điều gì:
Giọng Triệu Trinh cao lên:” Là tra không ra hay là tên nô tài ngươi không dám nói?”
Vương Tiệm quỳ sụp xuống, liên tục khấu đầu:” Nô tài vô dụng.”
Triệu Trinh tựa hồ thở phào, có chút mệt mỏi nói:” Vậy là không tra ra?”
Vương Tiệm lau mồ hôi:” Nô tài sẽ tăng cường điều tra ngay.”
Triệu Trinh lắc đầu:” Bỏ đi, để hoàng hậu làm, một khi ngươi tra ra, trẫm lại tốn công giết người diệt khẩu, bớt giết chóc một chút là tốt.”
“ Chuyện chưa có kết luận, bệ hạ đừng giận, bảo trọng long thể làm đầu.”
“ Trẫm là hoàng đế, vậy thì phải biết mọi chuyện trong thiên hạ, bất kể là tốt hay xấu, ngươi là tai mắt của trẫm, phải làm tròn chức trách, nhìn thấy hoặc nghe thấy gì phải báo cho trẫm biết.”
Vương Tiệm ra sức dập đầu, vẫn không nói gì.
Thái độ tên cẩu nô tài như thế là rõ rồi, chẳng qua không muốn mình thương tâm, khóe mắt Triệu Trinh có giọt nước chảy ra:” Cổ nhân nói, vua lo thần mệt, chủ nhục thần chết, Vương Tiệm, trẫm không cần ngươi chết, chỉ cần ngươi đem hết đầu đuôi nói ra, không được che dấu gì hết.”
(*) HẾT Q4, hôm nay dừng ở đây nhé.