Khi Thiết Tâm Nguyên cùng hai thân vệ ngồi xuống một quán ven đường liền nghe thấy tiếng vó ngựa như sấm rền, một đội kỵ binh từ nội thành xông ra, bao vây cổng thành, tốc độ rất nhanh.
“ Chủ quán có gì ngon không?” Thiết Tâm Nguyên ném ra một đồng ngân tệ.
Chủ quán bắt vội lấy, hắn bán hàng cả ngày toàn tiền đồng, có khi lãi vài trăm đồng thôi, hào khách thế này tới quán, làm gì có món nào xứng, vội vàng tiến cử vài món ngon, sau đó chạy quanh nhờ đồng nghiệp hỗ trợ.
Chẳng mấy chốc đem về một con chim cút nướng, một bát móng trâu hầm, hai lồng bánh hấp, một cân thịt trâu thái mỏng, một vò rượu.
Thiết Tâm Nguyên thở dài không thôi, nhớ lúc mới tới Cáp Mật, y tốn hai đồng bạc mới mua được một bát canh thịt dê, dù y có châu báu chất thành núi đi chăng nữa, ăn một bữa thế này ở Tây Vực không phải là dễ dàng, thực sự chênh lệch quá lớn.
“ Ăn cả đi.” Thấy hai thân vệ không dám động đũa, Thiết Tâm Nguyên ăn trước, cầm cốc rượu lên nói với một người:” Thập Tam, làm rất tốt.”
Thân vệ của y có hai mươi người, từ Thập Nhất tới Tam Thập, nghe số cũng biết đều là cao thủ chỉ xếp sau đám Thiết Nhất mà thôi.
Thập Tam cười chất phác:” Tộc trưởng, thuộc hạ giết dê chưa bao giờ để dính máu trên người.”
“ Ha ha ha.” Thiết Tâm Nguyên thấy chỉ bằng câu này cũng đủ khiến tên vừa bị đâm kia tức hộc máu thêm lần nữa, chạm cốc hơi hắn uống cạn.
Cùng lúc đó Hứa Đông Thăng cầm ly pha lê đưa tới gần cột nước Cạc Cạc đổ ra, Niết Cổ Lỗ kinh ngạc phát hiện, cột nước bị uốn cong vào bên trong như có cái gì đó đẩy, đến khi hắn đưa ly pha lê tới lại không làm được, nỗ lực thế nào cũng không có.
Niết Cổ Lỗ cầm ly pha lê của Hứa Đông Thăng đưa tới gần, cột nước quả nhiên cong đi, hừ một tiếng ném pha lê xuống đất vỡ tan:” Vì sao?”
Hứa Đông Thăng kỳ thực cũng không hiểu vì sao, lúc mới tới Thanh Hương Cốc hắn có chút mặc cảm ít tiếp xúc với người khác, phần lớn thời gian ở cạnh con hồ ly tinh khôn của Thiết Tâm Nguyên.
Một lần thấy hồ ly ôm bát cơm ngủ, bát cơm làm lông toàn thân nó dựng lên, như hấp thụ tinh khí thần của hồ ly vậy.
Địa vị hồ ly trong Thanh Hương Cốc rất cao, bát cơm của nó làm bằng lưu ly, do Hỏa Nhi chuyên môn làm tặng sinh nhật, có hoa văn cát tường tùng bách, tiên hạc, còn dát chữ Phúc Thọ vàng cực đẹp.
Từ đó Hứa Đông Thăng phát hiện đặc tính của lưu ly, chỉ cần dùng lông thú cọ sát thật lâu sẽ có điều thần kỳ, số lưu ly hắn mang theo hôm nay được chính hắn cọ suốt đêm, sáng nay mang đi cũng đặt trong hòm lót bằng lông thú.
Hứa Đông Thăng cung kinh đáp:” Thế tử, đồ lưu ly trên đời có vô vàn, nhưng không phải thứ nào cũng có linh khí, thứ của thế tử tuy vẫn có giá trị, song chỉ là vật chết.”
“ Vì sao khác nhau như thế?” Nhìn thấy Hứa Đông Thăng dùng một món đồ lưu ly khác hút cho tờ giấy lay động không ngớt, Niết Cổ Lỗ càng nghi hoặc:
: Bát Lãng Tư không rõ, chỉ biết đó là đặc tính của đồ lưu ly, do Mục Tân trưởng lão trí tuệ của Đại Thực nói cho, thứ ngài ấy nhìn trúng đều ẩn chứa trí tuệ sâu xa, một tên mã tặc sao hiểu được.”
Niết Cổ Lỗ thấy thế mới hợp lý, nếu kiến thức không bằng một tên mã tặc sao chịu nổi, thu lại tâm tình:” Dù vật này có linh khí, cũng không thể bằng Cáp Mật.”
“ Thế tử, vật này giá trị không phải ở chỗ đó, trưởng lão trí tuệ từng nói, nếu tham thấu được đạo lý trong đó, sẽ có đại hoan lạc, đại trí tuệ. Nếu không có trận bão đen năm đó, Bát Lãng Tư không có cơ hội sở hữu bảo vật thế này.”
Hứa Đông Thăng hạ giọng tiết lộ:” Thế tử có biết, khi bảo vật này bị lộ ra ngoài, Mục Tân thậm chí từng công kích nơi trú quân của Đại Liêu, thiêu không biết bao nhiêu lương thảo, khiến quân đội Đại Liêu không lương rút về, cuối cùng dẫn tới sự kiện Đại vương phủ thiệt quân ở Cáp Mật.”
Niết Cổ Lỗ chấn động:” Ngươi có bằng chứng gì không?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Dù Bát Lãng Tư không có, nhưng nếu truy theo hướng này, tin rằng với sự trí tuệ của thế tử, sẽ không khó nhận ra ai là hung thủ.”
Niết Cổ Lỗ đứng bật dậy, không ngờ nguyên nhân sâu xa của việc Đại Liêu mất khống chế Cáp Mật ở thứ bảo vật này, phải báo cho cho phụ vương gấp để xác minh, nói:” Nhất Phiến Vân, ta thu lễ vật của ngươi rồi, chuyện khác nói sau. Ngươi phải nhớ rằng chuyện ở Cáp Mật cần được phụ vương ta đồng ý, nếu không, ngươi dám tự ý kiến quốc thì đợi quân đội Đại Liêu ta thảo phạt đi.”
“ Được rồi, ta hơi mệt, ngươi hãy về chờ tin.”
Hứa Đông Thăng lần nữa khấu đầu:” Nhờ cả vào thế tử thành toàn, Bát Lãng Tư cảm kích vô cùng.”
Mất khiên nhẫn phẩy tay một cái, đợi Hứa Đông Thăng đi rồi, Niết Cổ Lỗ mắt nhìn bảy món đồ lưu ly trên bàn.
Mục Tân trước khi tới nước Tống từng ở Đại Liêu hai năm, trí tuệ của ông ta để lại ấn tượng rất sâu trong lòng quý tộc Đại Liêu, khi biết những món đồ này vốn của Mục Tân thì hắn đã động lòng rồi, thứ khiến trí giả như Mục Tân phát cuồng, chắc chắn vô cùng trọng yếu.
“ Minh Cơ, nàng thấy sao?”
Minh Cơ từ sau rèm đi ra, nhìn thật kỹ mấy món bảo vật lấp lánh sáng dưới ánh mặt trời, cũng không xác định lắm:” Nếu là thứ Mục Tân coi trọng thì ắt không phải phàm vật, nay đồ đã ở trong tay chúng ta, cho dù không khám phá được bí ẩn của nó cũng tốt hơn rơi vào tay người khác nghìn lần.”
….
Âu Dương Tu không ngốc, hắn sớm nhìn ra thiệt nhân kia nói những lời tổn hại thể diện Đại Tống rồi, hắn chỉ cần nhìn vẻ mặt chế nhạo của bách tính xung quanh là hiểu ra.
Nhưng dưới tình huống đó, giả vờ không biết là tốt nhất.
Phát tác? Làm ầm lên thì chỉ biến mình thành trò cười, Đại Tống tự hủ là quốc gia lễ nghi, cách giải quyết sự việc có rất nhiều, đi cãi nhau với đám man nhân vô tri là cách ngu xuẩn nhất.
Dáng vẻ khi chết của quan viên Khiết Đan cực kỳ rõ ràng, Âu Dương Tu nhìn thấy, ba chữ "khiên cơ dược" xẹt qua trong đầu.
Khiên cơ dược là cấm dược cung kinh, giá đắt hơn hoàng kim, dân gian không thể thấy được, Âu Dương Tu rất lo người ra tay là mật thám của Đại Tống.
Đại Liêu và Đại Tống mặc dù xưng là quốc gia huynh đệ, bề ngoài thư tín qua lại không ngớt có thể coi là hình mẫu giữa các quốc gia, thực tế tranh đấu chỉ chuyển từ công khai sang ngấm ngầm thôi, độ tàn khốc còn cao hơn gấp bội.
Một khi mật thám can dự vào thì hai nước chỉ còn duy nhất thái độ là cứng rắn thôi, không còn đường lui nào nữa.
Âu Dương Tu thở dài, theo nghênh khách sứ vào Tây Kinh, đi về phía nam, tới nơi ngoài rìa quân giáo trường cắm trại. Đây là đãi ngộ cho người hoàng gia, cũng là nơi bị giám thị ngặt nghèo nhất, khi nại bát kết thúc bọn họ mới được tự do.
….