Biên phòng nát như vậy rồi, Tào Túc lòng như lửa đốt, không có tâm trạng để ý tới cái khác nữa, đứng lên cáo từ, trước khi đi nói:” Mai mang tới nha môn tiết độ sứ, có quan viên tiếp đãi thiếu lang quân, còn về phần thiếu lang quân muốn thông qua cửa tướng môn ta để ảnh hưởng hướng đi công chúa thì khó lắm.”
“ Nay anh tài tề tụ Đông Kinh, muốn cầu hôn trưởng công chúa Đại Tống ta vô số, Tây Hạ, Khiết Đan, Cao Ly, Đại Lý đều có, thiếu lang quân nên đổi sang yêu cầu khác.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Vương ta tuy là thiếu niên, nhưng anh minh thần võ, hùng tài đại lược, một mình cứu Vu Điền ra khỏi nước lửa, cho dù nhìn khắp anh tài thiên hạ, ở trước mặt vương ta như chó gà mà thôi. Huống hồ Tây Hạ, Khiết Đan, Cao Ly, Đại Lý đều như từng con sói đói, nếu gả công chúa tới đó, dân gian chẳng phải sẽ nói Đại Tống gà công chúa cầu hòa rồi.”
“ Vậy gả cho ngươi thì không tính là cầu hòa?” Tào Túc đột nhiên nhìn xoáy vào mặt Thiết Tâm Nguyên hỏi:
Thiết Tâm Nguyên cười lớn, quả nhiên không qua mắt được thứ thành tinh như Tào Túc, chắp tay:” Xin thứ bản vương thay áo.”
Nói xong không đợi Tào Túc trả lời, đi vào gian trong, Tào Túc nhíu mày muốn cản không được, hắn đoán ra “thân phận” Thiết Tâm Nguyên rồi, chỉ là vờ đi không biết tránh rắc rối, không ngờ nổi giận nói ra.
Thiết Tâm Nguyên vào gian trong, rửa sạch lớp phấn trắng trên mặt, thay y phục thời Thái học, buông tóc xuống, buộc thành cái đuôi ngựa rồi đi ra.
Thấy Tào Túc nhìn tóc mình, cười nhẹ:” Nhuộm bằng hải na, mỗi lần nhuộm là sáu ngày sau mới mất màu, không tẩy đi được.”
“ Vu Điền vương Úy Trì Văn quả không hổ với lời khen ngợi của sứ giả quý quốc, dáng vẻ đường hoàng nho nhã, nếu học vấn của ngài cũng cao như lời đồn thì cùng Trưởng công chúa có thể coi là đôi người ngọc, nhưng dấu đầu hở đuôi như thế, sao có thể xứng là vua một nước.” Gác cửa nhà thừa tướng to hơn tri huyện, tương tự một tướng quân Đại Tống như Tào Túc không coi vị vương tiểu quốc ra gì:
Thiết Tâm Nguyên ngồi thẳng xuống ghế, hiện giờ không cần khách khí nữa, nếu không mất uy phong của mình:” Thường phục vi hành, quân vương các đời có ai chưa từng làm, xa thì có Triệu Vũ Linh vương mặc dị phục gặp Tần vương, nay ta học theo gặp Tống đế, cũng là một giai thoại đẹp vậy.”
“ Ngài mạo hiểm vượt qua lãnh địa của người Khiết Đan thực sự vì cầu hôn Trưởng công chúa?” Tào Túc nhìn Thiết Tâm Nguyên không chớp như muốn phát hiện bất kỳ dối trá nào:
Thiết Tâm Nguyên thở dài cảm thán:” Nếu cưới được công chúa thượng quốc, tất nhiên là vinh diệu của Vu Điền ta, nếu không quay lại cố thổ nhìn núi non, cũng là một phen tâm nguyện của tiên tổ.”
“ Trăm năm qua Vu Điền chinh đông phạt tây, chính là vì giữ gìn chút huyết mạch Hán gia ở Tây Vực, vì thế mà nam đinh Úy Trì tộc chết vô số, ta từ nhỏ theo phụ huynh di cư trên lưng ngựa, nay mười tám tuổi là nam đanh nhiều tuổi nhất tộc rồi.”
Tào Túc bị những lời này cảm nhiễm, giọng bùi ngùi:” Xem ra Vu Điền là nến trong gió.”
“ Ha ha ha, Tây Vực cục diện phức tạp, chiến loạn liên miên, nhưng nhờ thờ khiến ta có binh sĩ dũng mãnh thiện chiến, tướng trải trăm trận, trên dưới một lòng, bọn ta đã chiến đấu trăm năm, chiến đấu thêm trăm năm cũng được. Đại Tống nhìn tựa phồn hoa, nhưng là dầu sôi trên lửa, phồn hoa này không lâu dài.” Thiết Tâm Nguyên ngửa mặt cười ngạo nghễ:
Tào Túc vỗ bàn:” Càn rỡ!”
“ Nhà giàu chẳng phải mua ruộng tốt,
Trong sách tự có ngàn bồ thóc;
An cư chẳng phải xây nhà cao,
Trong sách tự có nhà lầu vàng;
Lấy vợ chẳng hận không người mối,
Trong sách tự có người như ngọc;
Ra đường chẳng hận không tùy tùng,
Trong sách xe ngựa nhiều vô khối;
Làm trai muốn thỏa chí tang bồng,
Bên cửa chuyên cần đọc ngũ kinh.”
“ Đó là thơ khuyến học của tiên đế các vị. Còn xướng danh Đông Hoa Môn mới là hảo hán, đó là câu nói chấn động người điếc của Hàn Kỳ sau khi vì một chuyện nho nhỏ mà chặt đầu mãnh tướng trong quân.” Thiết Tâm Nguyên ung dung nhìn Tào Túc cười:” Tổ tiên các vị là anh hào một đời, hổ phụ không sinh khuyển tử, thế nhưng nay bị kiềm chế bởi đám thư sinh trói gà không chặt, thật nực cười vô cùng.”
Tào Túc trầm giọng:” Đó là chuyện của Đại Tống ta, không cần Vu Điền vương ngài lo, ta nhận được thư của Âu Dương Tu, nói đại đạo Tây Vực Nhất Phiến Vân muốn bán ba nghìn chiến mã, lão phu đã chuẩn bị sẵn tiền, nhưng chiến mã đâu?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ người ra ra vào vào ngoài sân:” Nơi này có năm trăm chiến mã, ngoài ra có bốn trăm tám mươi mục nô lành nghề, còn có ba nhìn ngựa giống chất lượng gửi tạm ở Kinh Triệu phủ, sứ quân có lòng thì bàn giao ngay.”
“ Ngài là Nhất Phiến Vân?” Tào Túc ngạc nhiên lắm, dù ông ta không biết Nhất Phiến Vân nhưng một thiếu niên văn nhược là cường đạo?
“ Vùng Tây Vực cường đạo là dân, dân là cường đạo, Đại Tống chú trọng người làm quan lo việc học, người đi học để làm quan, còn ta ở Tây Vực thì cường đạo mưu đồ xưng vương, vương suy làm cường đạo. Mấy năm trước Vu Điền vương thất bị người ta đuổi khỏi vương thành, lưu lạc hoang nguyên, binh giáp không đủ, cơm áo chẳng no, bất đắc dĩ Văn này suất lĩnh thân vệ cướp bóc ở Thiên Sơn, thu hoạch phong phú.”
“ Khi đó bản vương này hiểu ra, lễ nghi lớn tới đâu không quan trọng bằng cái bụng, thị phi trọng yếu thế nào bằng áo ấm che thân.”
“ Sứ quân nay ngồi trước mặt bản vương dùng tư thái trên cao khinh đạo phỉ, nhưng nếu rơi cảnh ngộ bản vương khi đó , e cũng cầm đao làm cường đạo thôi.”
Tào Túc gật đầu:” Mỗi thời mỗi khác, chẳng lẽ giờ Vu Điền cướp bóc qua ngày sao?”
“ Cướp bóc chỉ giải được nỗi lo nhất thời, không phải là đạo lập quốc, vì thế Nhất Phiến Vân biến mất khỏi cõi đời, thay vào đó là quốc vương Thanh Hương quốc rồi. Bản vương nếu cầu được công chúa, Tào sứ quân hãy phái sứ giả theo một chuyến, tận mắt nhìn hơn là lời nói xuông ở nơi này.”
Nói chuyện thì nói chuyện, việc vẫn phải làm, Thiết Tâm Nguyên lấy từ hộp sơn son ra văn thư tiếp nhận ngựa của thống lĩnh Hoàng Thổ trại.
Tào Túc chuyển cho mạc liêu đi theo, kiểm tra quan ấn, giám chương, xác nhận không có gì sai, liền tiếp nhận mục nô và chiến mã.
Công việc có thuộc hạ lo, Thiết Tâm Nguyên và Tào Túc vẫn ở đại sảnh trò chuyện, bên ngoài tuyết trắng đã hóa bùn, mạc liêu và Mạnh Nguyên Trực đi vào bẩm báo bàn giao xong xuôi.
“ Năm vạn quan!” Tào Túc định giá luôn, xem ra không muốn mặc cả gì hết:
Thiết Tâm Nguyên không quan tâm tới giá cả, chỉ muốn thông qua miệng hắn, đưa tin Thanh Hương quốc tới tai hoàng đế.
Chiến mã và mục nô là của người Khiết Đan, ngựa thì là ngựa hoang cũng do mục nô Khiết Đan bắt, mục trường của Phú Bật.
Lão Tào trả bằng phi tiền, thứ này rất tốt, chỉ đại thương gia có thực lực ở Đại Tống mới phát hành được, tín dụng cao, dù Thục, Xuyên hay Quảng Châu, Dương Châu, tới đâu cũng đổi được, chỉ có không cách nào dùng ở Tây Vực.
Xem ra Hà Đông tiết độ sứ là người thông minh.
Cái lợi nhất là có thể giám sát hướng đi số tiền này, nếu như Thiết Tâm Nguyên có mưu đồ bất chính, ông ta lập tức có thể biến phi tiền thành mớ giấy lộn.
Coi như chi phiếu đời sau, Thiết Tâm Nguyên chẳng hề thấy không quen.