“ Cô nói không có tộc nào khác đến chúc Tết chúng ta à?” Thiết Tâm Nguyên nhìn danh sách khách mời, phát hiện chỉ có Nhân Bảo, Tát Già và .... Mã Hi Mỗ, toàn là người trong cốc cả, chẳng có lấy nổi một người ngoài nào:
Không thể như thế, uy danh Thiết tộc lớn như thế rồi cơ mà.
Úy Trì Chước Chước lôi trong đống văn thư ra một bản đọc đều đều:” Mùng sáu tháng mười, Mạnh Nguyên Trực diệt Sơn Mã tộc, chém chết tộc trưởng Mạc Hồ Nhĩ cùng mới mười sáu người. Mùng tám tháng mười, Lý Xảo diệt Hồ Lang tộc, chém chết tộc trưởng bên sông Cáp Mật, bắt một trăm sáu mươi tù binh tới thành Đại Tuyết Sơn. Ngày mười tháng mười, Thiết Tam Bách chiêu mộ Hô Lan tộc, bọn họ không theo, đồ sát toàn bộ. Ngày mùng một tháng ...”
“ Được rồi hiểu rồi … ” Ai bảo bên cạnh toàn quân không kiếp thích dùng đao hơn là dùng đầu chứ, Thiết Tâm Nguyên gãi đầu:” Nói ngắn gọn là chúng ta không có láng giềng nữa à?”
“ Còn có một ít, vì như Đại Truân thành cách đây ba trăm dặm, còn cả ...” Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Thôi bỏ, những người đó sau Tết sẽ biến mất, giờ mời bọn họ cũng không dám tới. Thương đạo giờ hẳn là thông rồi, có thương đội nào tới đây không?”
“ Có, nhưng toàn là thương đội đường ngắn, nhiều nhất là thảo nguyên, bọn họ dùng da thú, bơ sữa đổi lấy muối và trà. Thiết Nhị nói chỉ giao dịch muối, trà không được vì tới giờ thương đạo với Tống còn chưa đả thông, chúng ta cũng không còn nhiều trà nữa.”
“ Hàng hóa giao dịch quá đơn nhất, số lượng không đủ, nếu Cáp Mật không thành trạm chung chuyển giao dịch lớn thì chúng ta thất bại, thuế thu chẳng có mấy. Được rồi, cô bảo Mã Hi Mỗ mời mấy thương đội tới đây ăn Tết, chúng ta giờ đã công khai khống chế Cáp Mật, sớm muộn cũng lập quốc cho nên không cần giữ bí mật nữa, để thương nhân thấy sự phồn hoa của Thanh Hương cốc, bọn họ sẽ giúp chúng ta làm nốt phần còn lại, biến nơi này thành tòa thành thực sự.
Thiết Tâm Nguyên cầm báo cáo đọc qua, hiện giờ tiền bạc trong cốc rất dư dả, nhưng các loại vật tư không có nhiều, gõ bàn lẩm bẩm:” Ài, nơi có vật tư phong phú nhất vẫn là Đại Tống, bất kể thế nào chúng ta cũng phải đả thông thương đạo này.”
Úy Trì Chước Chước gặp khó:” Nhưng mà chúng ta cách Thanh Đường và Tây Hạ, Khiết Đan, những quốc gia này đều là đối tượng Đại Tống hạn chế giao dịch, nhất là trà và đồ sắt, bọn họ chỉ bán tơ lụa, đồ gốm.”
Gốm lụa là thứ xa xỉ phẩm, bán đi thu nhiều lụa mà không uy hiếp tới quốc gia, trà và sắt thì một thứ là nhu yếu phẩm cuộc sống, một dùng làm binh khí, đều là thứ tốt chẹt cổ người ta.
Trên đời này chẳng ai ngốc, nhìn Đại Tống thiếu ngựa tới mức quan binh còn cưỡi lừa ra trận là biết rồi.
Nghĩ tới ngựa, mắt Thiết Tâm Nguyên sáng lên:” Lần đầu gặp A Đại, A Nhị, hắn có kể ở Hoành Sơn có đàn ngựa hoang to lắm, nếu chúng ta mang tới Tống, sẽ đổi được vô số vật tư.”
Úy Trì Chước Chước trừng mắt lên:” Đó là ngựa hoang mà.”
Thiết Tâm Nguyên vặn lại:” Ngựa hoang không phải là ngựa à?”
Ngựa hoang đúng là ngựa thật, nhưng đem ngựa hoang bán cho người ta như chiến mã thì là chuyện táng tận lương tâm rồi.
Chiến mã cần huấn luyện khi còn là ngựa non, chẳng những huấn luyện sức chịu đựng và tốc độ, còn phải huấn luyện chúng quen với hoàn cảnh chiến tranh quen với tiếng động lớn như tiếng trống trận, tiếng pháo hiệu và tiếng la hét chém giết, thích ứng với mang yên, đeo hàm, dây cương, kỵ binh hạng nặng phải thích ứng với giáp trụ trên người.
Thế nên một con ngựa bình thường ở Tống giá chỉ tám quan, còn chiến mã giá từ năm mươi tới một trăm quan, giá trị là ở chỗ huấn luyện.
“ Thủ lĩnh mà làm chuyện này thành công thì đừng hòng cưới được công chúa.” Giọng Úy Trì Chước Chước có chút hớn hở:
“ Người Tống toàn bọn ngốc, hoàng đế lại càng ngốc, ta tốt bụng dạy khôn họ một chút.”
“ Nếu thuộc hạ là hoàng đế Đại Tống sẽ chặt đầu kẻ muốn tốt với mình.”
Thiết Tâm Nguyên coi thường:” Kẻ ngốc như cô ngoan ngoãn lo liệu văn thư cho ta, nếu cô làm hoàng đế, một ngày khiến triều cương đại loạn, hai ngày dân sống không yên, ngày thứ ba bách tính làm phản kéo lên kim loan điện chặt đầu cô.”
“ Hừm!” Úy Trì Chước Chước dậm chân bỏ đi.
Thiết Tâm Nguyên chống cằm nhìn bản đồ, một người không có bạn là không bình thường, một tộc người không có đồng bạn cũng không bình thường, một quốc gia không có minh hữu có vẻ cũng không thích hợp.
Nhưng nhìn mãi mà không thấy tộc người hay quốc gia nào làm bạn được, kể cả Đại Tống, có thể lợi dụng, tuyệt đối không thể làm bạn.
“ Chẳng lẽ lão tử định sẵn là phải nhất thống sa mạc?”
Mang theo mộng tưởng đó, Thiết Tâm Nguyên ngủ gục ngay trên bàn.
Đánh nhau với Nhất Phiến Vân một trận giành được chiến thắng dễ dàng, làm đám đầu não Thanh Hương cốc tự tin dâng cao, nóng lòng muốn thể hiện sự tồn tại với thế giới.
Dựa vào kiến thiết Cáp Mật thôi chẳng ai tin ngươi có thực lực khống chế nơi này.
Thương cổ là đám người thế lợi nhất trên đời, bọn họ quen phục tùng cường giả, ức hiếp kẻ yếu, Nếu Thanh Hương cốc không thể hiện chút cơ bắp của mình, đại thương kiêu ngạo sẽ không thèm dừng lại ở Cáp Mật.
Cáp Bỉ Bỉ là một thương nhân như thế, hắn có một đội lạc đà lớn gồm ba trăm hai mươi con lạc đà tạo thành, xưa nay hắn coi thường nơi nghèo khó như Cáp Mật.
Cái chỗ đó ngoại trừ nhiều dã nhân và cường đạo ra thì chẳng có đặc sản gì.
Nếu chẳng phải vì Cáp Mật nằm ở yếu đạo Thiên Sơn, lại chắn cửa ra sa mạc, thực sự không thể tránh được thì hắn không thèm dừng lại ở Cáp Mật.
“ Mã Hi Mỗ huynh đệ của ta, ngươi nói nơi như thiên đường đâu, không phải là ở trong núi chứ?”
Mã Hi Mỗ thư thái nằm trên kiệu, cười:” Cáp Bỉ Bỉ thân mến, nơi đó có vũ đạo đẹp nhất, có mỹ nhân đẹp nhất, có mỹ tửu thơm nhất, còn có món ăn mà ngươi chưa bao giờ nếm qua.”
“ Huynh đệ của ta, nếu không phải ngươi là người thành thật, ta cho rằng ngươi đang bịa đặt, thiên thần không cho phép bịa đặt đâu.” Cáp Bỉ Bỉ thấy khó tin:
Mã Hi Mô ngồi dậy:” Chúng ta tới khu vực mười tám dặm đường vòng rồi, nếu ta không lộ diện sẽ có vô số mũi tên bắn xuống đấy. Nhìn thấy tảng đá kia không, nếu có người ở phía sau đẩy mạnh là nó sẽ lăn xuống, chúng ta thành thịt nát hết.”
Cáp Bỉ Bỉ giơ hai tay lên trời nhìn tảng đá đung đưa mà khiếp hãi:” Thiên thần ơi, có phải thiên thần đem đá lớn lên đó không?”
“ Khi ta mới đến đây thì còn chưa có đâu, Cáp Bỉ Bỉ thân mến, ta cảnh báo ngươi, khi gặp thành chủ nơi này hãy đem toàn bộ sự kính trọng ra, y không chỉ là một tháp lợi ban, là học sinh duy nhất của trưởng lão trí tuệ, mọi thứ ở đây thuộc về y, kể cả những nữ tử xinh đẹp, nếu ngươi tùy tiện như ở nơi khác sẽ bị chặt tay móc mắt.”