“ Tất nhiên rồi.” Thiết Tâm Nguyên hết sức ngạc nhiên nhìn lại Trạch Mã, ấn tượng chỉ phút chốc thay đổi hoàn toàn, nghiêm túc lắc đầu:” Ta chuẩn bị gây dựng quốc gia của mình ở Cáp Mật, cho nên cần mở rộng lực lượng của mình.”
Trạch Mã nỗ lực hất tóc che mặt ra, hết sức bất ngờ:” Bằng vào một tên cường đạo à, ngươi có biết Cáp Mật rất lớn, Y Ngô Châu càng lớn hơn không?”
“ Với một bộ tộc mà nói, Cáp Mật đủ rộng rồi, với bộ tộc cường đại, Y Ngô Châu cũng đủ cho họ tung hoành, nhưng với một quốc gia mà nói, Y Ngô Châu vẫn còn quá nhỏ.” Thiết Tâm Nguyên khơi ngọn lửa lớn lên, lửa bập bùng chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú kiên nghị, cất giọng nói đầy sức cảm nhiễm, dùng que củi vẽ lên bản đồ đơn giản trên mặt đất:” Cáp Mật là trung tâm quốc gia mà ta muốn kiến lập nên, nơi này có mọi thứ một quốc gia cần, có Thiên Sơn hiểm yếu, có tám trăm dặm sa mạc mênh mông làm vành đai bảo hộ cho quốc gia mới quật khởi.”
“ Nơi này cái hồ lớn, có con sông lượng nước sung túc chảy vạn năm, có đất đai màu mỡ, tuyệt vời nhất có mỏ muối mà nội địa rất thiếu, chẳng lẽ cô không thấy đây là nơi tuyệt vời để lập quốc sao?”
“ Thì ra là thế, Hồi Hột ở phía tây là mối đe dọa cho quốc gia non trẻ của ngươi, Khiết Đan cũng không để mất mảnh đất này, cho nên ngươi trăm phương ngàn kế khiến bọn chúng đánh nhau.” Trạch Mã không khỏi kinh sợ:” Đoàn sứ tiết chắc chắn cũng là do ngươi tổ chức đánh cướp.”
“ À, phải rồi, nói tới chuyện đó, cô chưa cám ơn ta đâu đấy nhé.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:
Trạch Mã nghiến răng ken két:” Không phải vì ngươi thì ngay từ đầu ta đã chẳng bị A Tát Lan tặng cho người Khiết Đan.”
“ Nói thế cũng không đúng, A Tát Lan đã làm như vậy, chứng tỏ lúc cần thiết hắn lại mang cô đi cho người khác thôi, không phải Khiết Đan thì có thể là Khách Lạp Hãn.” Thiết Tâm Nguyên tự mình cởi trói cho Trạch Mã:” Cô cũng không cần tỏ ra thù hận ta như thế, phụ thân và đám ca ca cô còn chưa chết, họ chạy nhanh tới không ngờ, khi phát hiện có kẻ địch là chạy luôn, không do dự chút nào.”
Cạc Cạc vừa ăn gà quay, vừa nhìn Trạch Mã chằm chằm, thái độ rất sãn sàng cầm gậy đập tiếp.
Trạch Mã xoa cổ tay bị tê, cười buồn bã:” Ta dặn họ như thế, nếu một ngày có kẻ địch tới thì hãy chạy ngay đừng chần chừ, nếu không chết càng nhanh thôi.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu thở dài, canh đã ấm, múc một bát đưa cho Trạch Mã, thoắt cái toàn bộ bát canh hất thẳng vào mặt y.
Ấn vai tiểu dã nhân xuống, Thiết Tâm Nguyên đưa lưỡi liếm hết canh, hoàn toàn không giận hành vi này của Trạch Mã, giọng cũng nhẹ nhàng hơn:” Trạch Mã cô nói cho ta biết, nếu ta không tới Đại Tuyết Sơn, nơi này còn tồn tại được bao lâu? Một tộc người muốn tiếp tục tồn tại chỉ có thể dựa vào thực lực của mình, Đại Tuyết Sơn đã không có lý tưởng và chí hướng, ai chỉ muốn sống cho qua ngày, cô không bảo vệ được cho nó lâu đâu.”
Mọi chuyện vậy là rõ ràng, những năm qua Trạch Mã đi theo A Tát Lan không phải vì tham quyền lực hay vinh hoa phú quý, mà dựa vào thế lực của A Tát Lan khiến không ai dám nhòm ngó Đại Tuyết Sơn.
Còn A Tát Lan cho rằng Đại Tuyết Sơn đã ở trong tay mình cho nên mới chưa ra tay đoạt lấy.
Hành động của Trạch Mã thực sự rất đáng khâm phục.
“ Trạch Mã, Đại Tuyết Sơn sớm muộn gì cũng rơi vào tay người khác, rơi vào tay ta coi như vận khí của các ngươi không tệ, vì ta chỉ muốn khu vực hồ nước dưới chân núi thôi, không định lấy tòa thành tổ tiên này của cô.”
“ Người nhà của cô vẫn có thể tiếp tục sống ở đó như bao nhiêu năm qua, ta thề, không đoạt tòa sơn thành mà các ngươi coi nó như sinh mạng.”
“ Thật không?” Trạch Mã nhìn Thiết Tâm Nguyên chằm chằm:
“ Ta thề với tất cả các vị thần tồn tại lẫn không tồn tại.” Thiết Tâm Nguyên giơ tay lên:” Chẳng phải cô nói rồi sao, trên đó không có châu báu, cũng chẳng có bò dê, ta lấy làm cái gì?”
Trạch Mã ngẫm nghĩ một lúc, có vẻ tin tưởng phần nào, hung dữ giật nửa con gà Cạc Cạc đang ăn dở, đá ngã nó, ngoạm một miếng rõ to, vừa ăn vừa nói:” Không có hồ nước phía dưới, bọn ta sẽ chết đói.”
“ Thế này có phải tốt không, chuyện gì không thể ngồi xuống thảo luận chứ?” Thiết Tâm Nguyên hài lòng lấy từ trong lòng ra một cuốn sổ nhỏ:” Năm ngoái Đại Tuyết Sơn tổng cộng thu được năm nghìn đảm lương, sáu nghìn bốn trăm ngân tệ ... Sao tệ thế?”
Trạch Mã hơi xẩu hổ biện giải: “ Năm ngoái thu hoạch không được tốt.”
“ Lại nói dối rồi, sổ sách ghi rõ lắm, năm ngoái Đại Tuyết Sơn được mùa chưa từng có, phụ thân cô còn tổ chức yến tiệc, phát mỗi quý tộc hai đảm lương, mười lượng bạc. Nói tới năm trước nữa, ài ...” Thiết Tâm Nguyên lắc đầu liên hồi:
Tính cách vô lý của nữ nhân bạo phạt, Trạch Mã đỏ mặt hét lên:” Thì sao nào, nhà ta nghèo đấy, nghèo mà còn bị đám cường đạo các ngươi tới cướp, các ngươi mới là đám người không đáng tồn tại trên đời.”
Thiết Tâm Nguyên gập sổ sách lại:” Nếu các ngươi ngoan ngoãn giao nộp vũ trang, ta đảm bảo mỗi năm cung cấp một lượng lương thực và bạc đúng bằng năm ngoái, các ngươi thoải mái ở trên núi, xưng thần cũng được.”
Trạch Mã bĩu môi:” Bọn ta không phải là bò dê nuôi trong chuồng.”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ, nữ nhân này thẹn quá hóa giận không muốn nói lý nữa, quay đầu nhìn về phía bóng tối:” Thôi, ta thấy cứ giết sạch đi cho gọn ...”
Trong bóng tối có đôi mắt xanh lét gật đầu chuẩn bị bước đi, Trạch Mã cuống lên nói:” Ngươi đảm bảo bọn ta buông vũ khí sẽ không giết chóc chứ?”
“ Chúng ta có thể lập khế ước, chứng minh thứ dưới núi là do ta mua, chẳng qua là mỗi năm ta sẽ phân tiền cho các ngươi thôi, chỉ cần người trực hệ gia tộc cô không chết hết, bản khế ước này vĩnh viễn có hiệu lực.”
“ Ngươi viết đi, viết xong ta sẽ nhờ thương đội đem tin tức này truyền khắp sa mạc.”
Trạch Mã ép Thiết Tâm Nguyên dùng tiếng Hán, Đột Quyết, Đại Thực viết khế ước, nếu không phải là vì Thiết Tâm Nguyên không hiểu văn tự Tây Hạ cổ quái do Lý Nguyên Hạo sáng tạo ra thì có thêm một bản nữa rồi.
Chuyện này hoàn toàn không phải một kiểu tự lừa mình lừa người, ở vùng Tây Vực này, bọn họ càng tuân thủ tinh thần của khế ước hơn Đại Tống.
Thiết Tâm Nguyên trịnh trọng viết từng tấm khế ước bằng da dê, vì đảm bảo tính công bằng, Trạch Mã còn yêu cầu người duy nhất nàng tin tưởng là Tát Già thượng sư tới làm chứng, chuyện này tất nhiên không thành vấn đề, sai người ngay trong đêm mời Tát Già thượng sư tới.
Thấy yêu cầu của mình được thỏa mãn, Trạch Mã thỏa sức ăn một bữa, sau đó cầm mấy bản khế ước, nhấc chiếc váy trắng nhem nhuốc, từng bước đi lên Đại Tuyết Sơn.