Lý Xảo lẽo đẽo theo sau Vương Nhu Hoa bế Nữu Nữu đi phát bánh cho lưu dân, dến khi xong xuôi mới ấp úng kể sự thật về Trác Mã. Vương Nhu Hoa hồi lâu không nói, chỉ ngồi nhìn tây bắc hoang vu dưới ánh tịch dương.
Từ tới sơn cốc Hoành Sơn, đám Thủy Nhi đã đều thay đổi cách xưng hô với Vương Nhu Hoa, nên Lý Xảo cũng học theo, cẩn thận nói:” Mẫu thân, nếu người không vui thì không gặp Trác Mã cũng được. Người không biết, tập tục Thổ Phồn khác với Đại Tống nhiều lắm, có một số thứ chúng ta không chấp nhận được, nhưng lại là chuyện hết sức bình thường ở nơi này. Thế nên thực ra không phải lỗi của Trác Mã, vì ở đây ai cũng vậy, nàng không biết thế là sai. Sau khi sinh con xong, Trác Mã sẽ yên ổn lại thôi, không tùy tiện như trước nữa.”
Vương Nhu Hoa vuốt ve cái mã bầu bĩnh của Nữu Nữu, trừng mắt nhìn Lý Xảo, vẫn chưa chịu nói chuyện với hắn.
Lý Xảo cười khổ: “ Nữu Nữu là chuyện ngoài ý muốn, lúc đó … lúc đó Trác Mã …”
Vương Nhu Hoa thở dài:” Cưới thêm một Hán gia nữ đi, ta không phản đối con tiếp nhận mẹ con Trác Mã, trước kia một lòng muốn theo cô ta, dù thật dù giả gạo cũng nấu thành cơm là đủ. Nếu con đã gọi ta một tiếng mẫu thân, vậy ta phải đảm nhận trách nhiệm của mẫu thân, không thể làm huyết mạch Lý gia hỗn loạn.”
“ Nếu Trác Mã sinh ra nữ, giao cho ta nuôi, thế nào cũng phải chặt đứt tập tục Thổ Phồn từ đây, nếu sinh ra nam, sau khi nó trưởng thành, cho nó sản nghiệp tự lập.”
“ Vâng.” Chuyện này rất hợp tình hợp lý, Lý Xảo gật đầu ngay, đơn giản vậy mà không nghĩ ra sớm:
Vương Nhu Hoa nghĩ một lúc lại nói thêm: “ Làm thế cũng có chút trái lương tâm, con sau này làm việc lớn, chuyện hậu trạch đợi Trác Mã sinh xong, tự ta có an bài.”
Lý Xảo vâng dạ, lòng nhẹ đi không ít, tình cảm của hắn với Trác Mã rất lẫn lộn, từ thương hại tới căm hận, rồi cảm động, nói ra cũng có chút tình ý, chính vì thế mới dày vò hắn phát điên.
Chuyện Trác Mã thực sự bỏ không được, giữ cũng khó, bất kể làm thế nào cũng hỗn loạn, tìm không ra đầu mối giải quyết.
Nhìn những việc Trác Mã làm thì như có tâm cơ toan tính, kỳ thực nàng là thiếu nữ thảo nguyên rất vô tâm, ánh mắt luôn nhìn về phía trước, chuyện quá khứ rất giỏi quên, sống rất khoái lạc.
Theo cách nói của nàng, hùng ưng nhìn về phía trước mới không va đầu vào núi.
Còn về phần tìm nữ nhân khác, Lý Xảo chẳng bận tâm, nếu có thể cùng Trác Mã sinh ra đứa con chắc chắn của mình thì tốt nhất, chuyện này không thể nói với Vương Nhu Hoa, đợi gặp Nguyên ca nhi tâm sự thì tốt hơn.
Chuyện Lý Xảo tạm ghi trong lòng, Vương Nhu Hoa còn có nhiều chuyện phải xử lý.
Một dải hành lang Hà Tây năm nay gặp hạn hán nghiêm trọng chưa từng có, nghe nói ngay cả ở Đông Kinh tình hình cũng rất tệ.
Thế nên nơi này khắp nơi là dân đói, tới mức đã xảy ra chuyện giết con ăn thịt rồi, vừa nãy mấy phụ nhân nhìn thấy nàng phát bánh cho đội ngũ, vội vàng nhét con mình vào trong hàng, sau đó chạy mất. Thế là bây giờ trong đội ngũ của họ có thêm mấy chục đứa bé nam nữ ...
Giờ thêm người là thêm gánh nặng, lại còn toàn là trẻ con.
Vương Nhu Hoa đem toàn bộ tài vật mình gom góp được bao năm qua, bầy la liệt, Nữu Nữu thích lắm, cầm cái này bỏ cái kia, tựa hồ cái gì cũng muốn, toàn là món phát sáng được nên nó thích vô cùng.
Trong đó có một ngọc bội xanh nhạt, là bảo bối đầu tiên mà thằng tiểu tử thối kia có được từ hoàng đế, còn định âm mưu giấu đi. Mười tám tượng la hán bằng vàng đủ hình dáng, không nhớ ở đâu ra, dù sao là tiểu tử thối tha về, vốn định giữ làm đồ gia truyền ...
Bây giờ đem đi đổi, thật có lỗi với nhi tử như con chuột bao năm chăm chỉ mang đồ về nhà.
Hồ ly kêu ư ử, Vương Nhu Hoa vội vàng tới bên giỏ xem, kiểm tra chân sau của nó, vết thương đang lành, vỗ vỗ đầu an ủi. Thời gian trước nó chạy chơi quá xa, không cẩn thận bị chó hoang cắn.
Tây bắc bây giờ tới thịt người còn ăn nữa là chó, một số con chó nuôi trốn thoát thành công, lưu lạc ngoài đồng thành chó hoang, sau khi ăn xác chết, tính hoang dại thức tỉnh, kết bầy kết đội tấn công bất kỳ sinh vật nào mà chúng gặp phải.
Hồ ly có thói quen chạy xa để đi vệ sinh, thế là gặp phải đàn chó hoang, nếu không phải có Hỏa Nhi kịp giằng nó lại từ trong miệng chó thì bây giờ chắc là thành phân chó rồi.
Tập tễnh đi ra khỏi giỏ, hồ ly ngửi ngửi đống châu báu, cứ cái nào nó thấy mùi Thiết Tâm Nguyên là tha về giỏ, cành đó làm Vương Nhu Hoa không kìm nổi nước mắt, nhớ tới mỗi lần nhi tử đắc ý mang bảo bối về khoe với nàng ...
Khi Lý Xảo tới, Vương Nhu Hoa kệ hồ ly phản đối, lấy bảo bối trong giỏ ra, bảo Nữu Nữu giữa ôm lấy hồ ly đang không ngừng kêu thảm thiết.
“ Xảo Nhi, mang những thứ này đi đổi lương thực, ta biết giờ đói kém không đổi được bao nhiêu, được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy. Chỉ là con thấy đem nhiều người như vậy tới Cáp Mật, Nguyên Nhi có đủ lương thực không?”
Lý Xảo nhíu mày nhìn dân đói phía sau càng lúc càng nhiều, chẳng biết nói sao.
Năm nay hạn hán quá rộng, không những người Tống, mà cả Tây Hạ, Thanh Đường đều gặp hạn.
Chỉ có điều ở Thanh Đường rất ít người làm ruộng, đa phần là chăn thả, khi vùng Lan Châu ngàn dặm thành đất cằn, bọn họ lùa đàn trâu đi tới lũng sông Hoàng Thủy, nơi đó có nhiều cỏ xanh cho bò dê.
Năm ngoái bò dê Thanh Đường chăn thả cực tốt, không có dịch bệnh, không có tuyết tai, khiến cho năm nay giết không biết bao nhiêu mà xuể, đi khắp nơi tìm hương liệu tẩm ướp bán cho người Tống.
Thế nên mới có sự kiện đám ngốc bị người ta lừa ở Cáp Mật.
“ Mẫu thân, những thứ này ở Thanh Đường thực sự không có giá lắm, bọn họ thích đổi lấy những thứ nhu yếu phẩm của mình hơn ...” Lý Xảo rất khó xử giải thích, nơi này không phải Đại Tống, mấy thứ châu ngọc chẳng có giá bằng một cái nồi sắt, một thanh đao:
Bên kia hồ ly rốt cuộc thoát khỏi vòng tay Nữu Nữu, ngoan cố đi tha đồ về, không ngửi thấy mùi Thiết Tâm Nguyên nó rất bất an.
….
Hôm nay dừng ở đây nhé.