“ Tây Vực, không phải các ngươi đều biết rồi à, dựa theo hành trình, hiện giờ chưa tới được nước Đại Thực.” Triệu Uyển hứ một tiếng quay đi, tới nay cung điện Nhũ sơn vẫn còn được người trong cung ca ngợi không ngớt, lưu ly giúp Đại Tống hỏa giải khó khăn không nhỏ, ngay cả chuyện hoàng cung tu sửa nàng cũng lờ mờ suy ra nguyên do, còn không phải nhờ Nguyên ca nhi sao?
Trong mắt cô công chúa con non nớt chuyện đời, đám quan văn trên triều hè nhau đẩy tình lang của mình đi thật xa là vì muốn cướp công, vì thế giờ nàng nhìn ai ở Đại Tống cũng thấy chướng mắt.
Vương Tiệm xoa xoa tay, không biết phải nói ra sao:” Công chúa, lão nô tới đây cầu xin công chúa ngàn vạn lần đừng tự ý trốn đi Tây Vực, nếu không lão nô bị bệ hạ nổi giận đánh chết mất.”
Không đợi Triệu Uyển kịp biện giải, nói thêm:” Lão nô quá hiểu tên tiểu lưu manh đó rồi, nhất định là y đã đứng vững chân ở ngoài nên mới đón mẹ y tới đoàn viên. Vương Nhu Hoa nay đã rời Kinh Triệu phủ, ngày đêm tới Kim Thành huyện, ông trời ơi, nơi đó trừ nạn dân ra chỉ còn cường đạo và đám hồ tử chạy khắp nơi, đâu phải chỗ cho người sống, họ nhất định không tới đó.”
“ Tên tiểu lưu manh chỉ có hai người không bỏ được, một là mẹ y, hai là công chúa, lão nô không tin y lại không tìm cách liên hệ với công chúa.”
Triệu Uyển đỏ mặt, đồng thời thầm thở phào, cứ tưởng chuyện mình đang học tiếng Tây Vực bị người ta phát hiện rồi, nhỏ giọng mắng:” Tên nô tài ngươi chớ nói linh tinh, ta là công chúa, sao có thể tư bôn, phụ hoàng ta dấu mặt vào đâu, mẫu phi ta còn chẳng treo cổ.”
Vương Tiệm tròn mắt, hắn biết Triệu Uyển không ngoan ngoãn như bề ngoài, nếu thêm thằng khốn kiếp kia xui bẩy thì chuyện gì cũng dám làm, nào là giả say rượu, muốn đi tu gần đây còn giả làm quỷ hút máu nữa:” Công chúa thực sự không định trốn? ... Nói thế, chẳng lẽ tiểu tử đó định đường hoàng cầu thân?”
“ Được rồi, không cần ngươi lo, chỉ cần biết bản công chúa không đi đâu hết.” Triệu Uyển biết Vương Tiệm rất gian, không để hắn thăm do, phất tay xua đuổi:
Vương Tiệm rối rít vâng dạ, chỉ cần công chúa không trốn đi là được, chuyện gì cũng có thể bàn bạc, huống hồ hai người ngọc đó thành đôi cũng là mong muốn của hắn, cười toét miệng:” Vậy lão nô đợi uống rượu hỉ là được.”
….
Sau khi rời khỏi địa phận Tần Châu, Vương Nhu Hoa rốt cuộc cũng yên tâm.
Phong hỏa Tần Châu lộ đó là nhận thức của người Đại Tống, họ không biết tây bắc rộng lớn cỡ nào chỉ biết nơi đó trừ trong thành trại, còn lại chỉ có cường đạo và cường đạo mà thôi.
Ở địa phận Đại Tống cứ nơi nào địa phận hiểm ác một chút là có cường đạo, dù đi qua rừng rậm nói không chừng cũng nhảy ra vài cường nhân cầm đao cướp bóc.
Tây bắc không thể có khả năng ấy, nếu núi nào cũng có đạo phỉ thì chúng chết đói rồi.
Đội ngũ hơn năm nghìn người, lại còn có giáp sĩ hộ vệ, không có đội mã tặc nào ở tây bắc dám nhắm vào bọn họ, cả nạn dân đói khát cũng không dám tới gần, sợ bị bắt ăn thịt.
Vốn đều là lưu dân cả, biết Hoành Sơn nguy cơ trùng trùng nên không ai ý kiến rời đi, không biết sẽ đi tới đâu, chỉ cần biết cáo mệnh phu nhân muốn đưa mọi người tới vùng đất không bị ai quấy rầy, có thể yên tâm chăm chỉ làm ruộng, chỉ là đường xá hơi xa một chút.
Bọn họ đều tin Thiết phu nhân, phu nhân không những xinh đẹp còn tri tuệ hiền hòa, có một đám nhi tử giỏi giang, nhất định hơn hẳn đám quê mùa ít kiến thức bọn họ.
Bọn họ sống một năm bình yên ở Hoành Sơn, lại còn có vụ mùa không tệ, nhưng chiếc xe đầy lương thực kia là minh chứng rõ nhất, đó là do chính đại quan phát cho họ.
Xưa nay quan viên chỉ biết cướp đoạt, đã ai thấy họ cho ai cái gì chưa? Nếu không nhờ phu nhân thì lấy đâu ra?
Tất nhiên ở trong đội ngũ đông đảo như thế thì cũng có người này người kia, vì thế có người muốn chất vấn, nhưng nhìn cảnh quạ đen rỉa xác thối là im hết.
Xưa nay đi theo đại hộ là thói quen của bách tính, nhất là đi theo phu nhân không ai bị chết đói, chỉ có trai tráng phải đi bộ, phụ nhân trẻ nhỏ đều có xe ngựa, xe lừa, lạc đà để cưỡi.
Rất nhiều đứa trẻ con chạy luồn lách đuổi nhau qua những cái xe, cho thấy chúng đều khỏe mạnh dư thừa tinh lực.
Xe ngựa của Vương Nhu Hoa ở giữa đội ngũ, trên che chỉ có cái mui che nắng mưa, nàng dựa vào thành xe khép mắt dưỡng thần, Nữu Nữu bò qua bò lại, cực kỳ hâm mộ những đứa bé nghịch ngợm đứng trên nóc xe lương làm sơn đại vương.
Bao Tử toàn thân bọc trong thiết giáp, lưng đeo tháp thuẫn, tay cầm trảm mã đao sống dầy, đi sát bên se ngựa, cứ liên tục phải tóm Nữu Nữu về.
Không ngồi trong xe kín là ý đồ của Vương Nhu Hoa.
Thi thoảng lại có người ở đầu hoặc ở cuối đội ngũ đi tới, nhìn thấy mẹ con nàng vẫn ở trong xe liền thở phào tiếp tục đi theo đại đội.
Thám báo chạy trước mở đường, võ sĩ theo sát hai bên đội ngũ, thấp thoáng còn thấy bóng dáng kỵ sĩ chạy qua chạy lại, khiến người ta yên tâm.
A Đại cưỡi ngựa đi trên cùng đội ngũ, thanh trảm mã đao của hắn sứt mẻ như lưỡi cưa rồi, từ lúc rời Hoành Sơn, thanh đao này không ngừng uống máu.
Trời nóng như thiêu như đốt, nhưng dọc đường không thấy sông suối gì, cả ao nước cũng chẳng có, Hỏa Nhi thúc ngựa đi tới bên cạnh A Đại nói:” Không đủ nước mất.”
A Nhị ở trong túi lớn nói ra:” Chẳng phải đã nói số nước đó phải cầm cự tới khi đến Hoàng Thổ Nguyên à?”
Hỏa Nhi cười khổ:” Bọn họ là bách tính đâu phải quân đội, cứ khát là uống, đâu thể mang quân pháp ra trừng trị.”
“ Thôi để cho họ nhớ lấy cũng tốt, sau này còn vào hoang mạc còn khó kiếm nước hơn bây giờ.”
Đưa mắt nhìn tới phía trước chỉ có một màu vàng khô héo, bây giờ mọi người vẫn kiên trì đi, chưa ai bất mãn toàn là dựa vào thanh danh Vương Nhu Hoa gây dựng được.
Khi thực sự bước chân vào hoang mạc, e rằng sẽ có vấn đề lớn.