Trong Thanh Hương Cốc lúc nào cũng rộn ràng náo nhiệt ấy còn một người thấy không vừa lòng là Mã Hi Mỗ, hắn đi một chuyến thôi, Thanh Hương cốc đã thành viên minh châu sa mạc, nhìn người ta đi qua bên cạnh Thiết Tâm Nguyên là cung kính cúi đầu, tâm trạng của hắn rất quái dị.
Trước khi đi, những võ sĩ Ba Tư là quân chủ lực nơi này, vậy mà khi trở về từ vị trí chủ nhân rơi xuống thành khách nhân, ngay cả quân doanh cũng do Thiết Nhị chỉ định, hắn mơ hồ cảm giác mình bài xích ở bên ngoài.
Mã Hi Mỗ nhìn thị nữ xinh đẹp bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, trong lòng càng ghen tị, chuẩn bị ngôn ngữ xong, nghiêm túc nói:” Tháp lợi ban, nô lệ Toa San mà ngươi cần khó kiếm lắm, ở Toái Diệp thành mới nhiều, mà nơi đó thì quá xa.”
Vân Sơ hiền hòa nói:” Không sao, chỉ cần là quân nhân đều được, ngươi tìm được cho ta những ai rồi?”
Mã Hi Mỗ cười:” Vận khí ngươi tốt đấy, khi ta chuẩn bị rời Hồi Hột thì quốc gia đó xảy ra chút vấn đề, tướng quân trong quân hiềm nghi phản loạn, bị khả hãn và vương tử đồ sát một đám, đám còn lại đem bán như nô lệ.”
“ Vì không muốn đám người đó tụ tập lại, nên chỉ bán cho thương nhân bên ngoài, giá rất rẻ, cho nên ta mua sáu trăm người, đều là võ sĩ hợp cách.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Liền một lúc mua nhiều người như thế trong cùng một đội quân sẽ có hậu họa, không có gia quyến ràng buộc, họ không ngoan ngoãn nghe lời, còn nếu dùng làm đội cảm tử thì quá lãng phí.”
“ Có cả gia quyến, là tặng kèm khi mua nô lệ, những không ai xinh đẹp ..”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng cắt ngang đề tài này, biết lời tiếp theo hắn nói sẽ không hay ho gì:” Mã Hi Mỗ, tiếp theo ta cần mãnh hỏa, có thể nói thế này, ngươi kiếm được bao nhiêu ta mua bấy nhiêu.”
“ Nếu như tháp lợi ban cho ta lương thực, ngay ngày mai ta có thể dẫn đội ngũ xuất phát.”
“ Không thể, hiện sản xuất trong cốc chưa đủ cung ứng, còn phải kiếm bên ngoài, chuyện lương thực, ngươi phải tự dựa vào bản thân thôi, vật tư trong sơn cốc ngươi mang đi bán, ta lấy ba phần lợi nhuận.”
Mã Hi Mỗ thấy Thiết Tâm Nguyên nói dứt khoát đồng thời cũng bắt đầu làm việc, đành rời phòng.
Ra ngoài có một tháng thôi mà công việc đã cả đống, Thiết Nhất là người rất nguyên tắc, giữ truyền thống của Mã Mộc Lưu Khắc, chuyện gì cũng biến thành văn tự. Trong sơn cốc không nhận khẩu lệnh, chuyện gì cũng cần văn thư, tất nhiên phù hợp với thông lệ quản lý, chỉ là việc lớn việc nhỏ đều tới tay mình thì quá phiền hà.
Thiết Tâm Nguyên tạm dừng công việc thở một hơi dài, Úy Trì Chước Chước bê trà tới, độ ấm vừa phải, Thiết Tâm Nguyên làm ngụm lớn, cười:” Có yêu cầu gì nói đi, nghĩ kỹ rồi hẵng nói, đây là chuyện quyết định vận mệnh tộc nhân của cô, nếu không chắc thì thương lượng với Úy Trì Lôi rồi hẵng tìm ta, cơ hội này chỉ có một lần.”
“ Thủ lĩnh sẽ đồng ý cả sao?”
“ Về cơ bản là thế, đây là thể diện do tổ tiên cô kiếm được, hoàng triều Đại Tống quá xa, vậy do ta bồi thường các cô phần nào, nhưng loại bồi thường này chỉ có một lần.”
Úy Trì Chước Chước quỳ xuống:” Úy Trì tộc không cần gì khác, chỉ mong gia nhập Thiết tộc, được che chở dưới cánh thủ lĩnh, để con cháu có thể duy trì nòi giống, mong thủ lĩnh thương tình Úy Trì tộc chỉ còn nữ nhân trẻ nhỏ, để họ ở lại sơn cốc canh tác, chăn dê, dệt vải, đừng bắt họ lên chiến trường.”
Thiết Tâm Nguyên không đỡ nàng dậy, nghiêm túc nói:” Chiến công hiện giờ công huân quan trọng nhất trong cốc, không có chiến công sẽ không có tiếng nói, sau này muốn phục quốc cũng không thể đâu.”
Úy Trì Chước Chước lắc đầu:” Úy Trì tộc không muốn phục quốc nữa, gia tộc Úy Trì chinh chiến ở Tây Vực hai trăm năm liên miên không nghỉ, cuộc chiến vương quyền là cái động không đáy, bao nhiêu mạng người đẩy vào đó cũng không đủ.”
“ Phụ thân ta mới ba hai tuổi đã chiến tử, đại ca yêu thương ta vì yểm hộ cho người trong tộc bỏ chạy mà chết khi mới mười sáu, huynh ấy vô cùng ưu tú, nhưng không có cơ hội nữa, nhị ca bị thương vì thiếu thuốc men mà qua đời.”
“ Vì thế Chước Chước từng thề sẽ không để gia tộc lên chiến trường nữa, mọi người đều cực độ chán ghét chiến tranh, trong tộc trừ lão nhân ra, sau này nam tử trong tộc chỉ đọc sách, không tập võ.”
Thực ra cái Thiết Tâm Nguyên cần nhất kinh nghiệm của Vu Điền tộc để gây dựng quân đội còn non trẻ của mình, trầm ngâm hồi lâu cuối cùng đấm mạnh xuống bàn:” Ta tôn trọng ý nguyện của mọi người, từ hôm nay trở đi, gia tộc Úy Trì không lên chiến trường nữa, ra sau núi chăn thả gia súc, sống ngày tháng an lành.”
“ Úy Trì tộc tuy không lên chiến trường nữa, nhưng có rất nhiều nhân tài các lĩnh vực có thể giúp Thanh Hương cốc ngày thêm phồn thịnh, như Khuê Luân là hỏa đầu quân có thể giúp thủ lĩnh nuôi quân đội, Lý Tam Thúc là thợ rèn lừng danh Vu Điền, tỷ muội Mai Hoa đều từng may y phục cho hoàng gia, Lý ma ma không chỉ sức khỏe hơn người mà còn là ngự trù …”
“ Có ngự trù?” Thiết Tâm Nguyên chỉ nghe tới đó đã thấy mình bảo Mạnh Nguyên Trực đi xa một chuyến hoàn toàn đáng giá:
Úy Trì Lôi đứng ngoài cửa nhìn Úy Trì Chước Chước dập đầu với Thiết Tâm Nguyên, nước mắt trào ra, vậy là hào quang võ dũng của gia tộc Úy Trì cuối cùng đã chấm dứt, ông ta có vài phần lưu luyến, cũng có vài phần hoan hỉ.
Hai nghìn phụ nữ trẻ nhỏ đi theo Thiết Nhất qua bãi loạn thạch lởm chởm, đi qua Hang Sói âm u, tới được sơn cốc bao phủ một màu xanh, ai nấy đều quỳ xuống bật khóc.
Ngoại trừ họ ra, không ai có thể hiểu được họ từng sống ra sao, không hiểu nổi nữ nhân cầm vũ khí lên chiến trường là chuyện bất đắc dĩ thế nào, nay nữ nhân không cần ăn cho cường tráng như nam nhân nữa, có thể buông bỏ cung tiễn xuống rồi.
Trong Thanh Hương Cốc lại có thêm một người không vui, đó là Cạc Cạc, vì thế chỗ cho Úy Trì Chước Chước hầu hạ Thiết Tâm Nguyên là tiểu nam hài tên Úy Trì Văn, cũng cỡ Cạc Cạc, mặt trắng hơn, viết chữ rất đẹp, cũng nhát gan hơn, đứng bên cạnh Cạc Cạc, một đen một trắng, một hoang dại một văn nhã, rất thú vị.
Lãnh địa của mình bị xâm phạm, Cạc Cạc vô cùng phẫn nộ, mấy phen kiếm chuyện với Úy Trì Văn, bị nó né tránh, vài lần bị chủ nhân tóm tại trận cho mấy cước.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.