Thanh Đường có thảo nguyên màu mỡ, nhưng cực kỳ thiếu thốn các loại vật tư, các nước xung quanh lại không hề có ý đồ tốt với họ. Trước kia có mở hỗ thị với Tống, nhưng năm trước Tống lấy danh nghĩa hỗ thị bị quấy nhiễu nên đóng cửa rồi.
Một đám khốn kiếp, ai chẳng biết rằng bất kể là người Thanh Đường hay Tây Hạ đều không đụng một ngón tay vào hỗ thị, ngược lại còn dày công bồi dưỡng nó.
Năm xưa Lý Nguyên Hạo đem quân đánh Thanh Đường, rõ ràng có thể đi qua hỗ thị, nhưng tránh ảnh hưởng tới việc buôn bán ở đó mà đi đường vòng một trăm bốn mươi dặm.
Nói thế đủ biết những người Tây Bắc bọn họ coi trọng hỗ thị ra sao, đám người Tống không phải thứ tốt lành, làm thế hoàn toàn vì muốn chèn ép người ta, muốn người Thanh Đường dùng chiến mã, khải giáp đổi lấy trà và lương thực thiết yếu.
Đối với Thanh Đường mà nói đây là chuyện tuyệt đối không thể chấp nhận, khải giáp vũ khí không đủ trang bị cho mình sao có thể đem đổi đồ, chiến mã càng là gốc của Thanh Đường, trao đi khác gì đem vũ khí đặt vào tay người ta ...
Bởi thế thủ lĩnh Giác Tư La đành tìm kiếm một con đường khác, phi thương bất phú, chỉ còn cách đi buôn bán chứ sao.
Bây giờ bị lừa trắng tay rồi, làm sao trở về cho được.
Thiết Tâm Nguyên nghe đầu đuôi câu chuyện thì gãi đầu, gõ bàn thu hút sự chú ý của đám người Thanh Đường:” Các vị là dũng sĩ chân chính, nhưng lại chọn sai cách làm ăn rồi.”
Cách Tang đã nước mắt nước mũi dầm dễ, mếu máo như đứa trẻ:” Làm ăn còn cách gì nữa, không phải là ta đưa ngươi muối ăn, ngươi đưa ta hương liệu à ...”
Vân Sơ nhìn tráng hán khóc như con nít nằm nôi thì cũng hơi không đành lòng:” Đúng là thế, nhưng các ngươi đổi về thứ không đáng tiền ... Ài thôi không nói nữa, ta dạy các vị bí quyết nhé, làm ăn ở Tây Vực là phải kết hợp với võ lực, tướng quân các vị phái các vị đi vì các vị là dũng sĩ, nhưng các vị không dùng võ lực sở trường, lấy sở đoản đi giao dịch, sao không thiệt.”
Cách Tang ngớ ra:” Thì ra người ta coi bọn ta là lũ ngốc để ức hiếp, ta phải đi Hồi Hột chặt đầu tên gian thương đó .”
“ Thực ra không cần, ở hoang mạc, hàng hóa của ta hay của ngươi không phân biệt rõ ràng như thế, chỉ cần là dũng sĩ thì cho dù túi không có một đồng, người ta vẫn ăn sung mặc sướng, tới hiệu của ta cũng có thể thoải mái gọi món.” Thiết Tâm Nguyên dẫn dắt:
Cáp Tang nghi ngờ:” Có chuyện hay thế thật à?”
Thiết Tâm Nguyên đột ngột lảng đi: “ Ha ha ha, ta lắm mồm rồi, các vị thế lực không đủ làm loại việc đó, thôi vậy, ta giúp các vị bù đắp số hương liệu tướng quân các vị cần, các vị giúp ta đưa lễ vật cho bằng hữu, không đáng mạo hiểm đâu.”
Cáp Tang nghe thế sán tới gần Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:” Ta không cần hàng của ngươi, chỉ cần ngươi nói cho ta biết có thể tìm được hàng hóa của ta ở đâu, sau khi việc thành, chia ngươi một nửa.”
Thiết Tâm Nguyên khó xử:” Lần này thực lực đối phương rất cường đại, năm mươi mấy võ sĩ Hồi Hột dẫn một đội ngũ vận chuyển một trăm con lạc đà chở hàng sẽ tới Cáp Mật, đây là lễ vật mà người Hồi Hột hiến cho Khiết Đan nên không thể ít được.”
“ Có hương liệu không?” Trong đầu Cáp Tang giờ chỉ còn hai chữ này, còn cái khác không quan tâm:
“ Không có hương liệu bình thường, nhưng có thứ cực phẩm như tô hợp hương, nếu các vị thực sự chỉ muốn hương liệu, chỗ ta có không ít, có thể lấy hàng hóa của họ về đổi hương liệu của ta.” Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc nói:
Chuyện Thiết Tâm Nguyên lo lắng nhất đã xảy ra.
A Tát Lan sau khi trở về, một mặt chỉnh đốn quân đội, một mặt gom góp lượng lớn hàng hóa chuẩn bị đem tặng cho Tổ Phổ đại vương phủ của người Khiết Đan, biểu thị sự hối lỗi của mình, ý đồ bóp chết cuộc chiến không nên từ trong trứng nước.
Loại lời nói dối này đáng sợ nhất là một khi A Tát Lan phát hiện người Khiết Đan không hề có ý phát động chiến tranh thì lúc đó Thiết Tâm Nguyên sẽ phải đối diện với lửa giận điên cuồng của A Tát Lan, khi đó thì Thiết tộc đừng hòng còn chỗ đứng ở Tây Vực này.
Khi Tát Già truyền tin về Thiết Tâm Nguyên đã dự định đích thân ra tay giết sứ tiết Hồi Hột.
Giờ thì không cần nữa, ở đây có một đám chiến sĩ Thanh Đường dũng mãnh lại cùng khốn, tạo công ăn việc làm cho họ một công đôi việc là tốt quá rồi còn gì.
Người Thổ Phồn ở lại Cáp Mật một ngày bàn bạc chi tiết với Thiết Tâm Nguyên, sau đó rời đi trong tiếng cười chế nhạo của mọi người.
Hai ngày sau khi họ đi, Thiết Tâm Nguyên đang buồn chán liền nhìn thấy con lạc đà trắng cực đẹp, so với những con lạc đà bẩn thỉu khác thì nó chính là quý tộc lạc đà, lông toàn thân trắng sáng lên như bạc rõ ràng được tắm rửa rất kỹ càng.
Lạc đà trắng là thứ bảo bối quý giá trong sa mạc, nhưng quá bắt mắt, cho nên lần trước Thiết Tâm Nguyên mới không cướp, chỉ cần nhìn biết là ai tới.
Tiêm Nha lần này không đợi Trạch Mã đã chạy tọt vào cửa hiệu bánh canh rồi, kệ đám khách khứa sợ phát khiếp, tới bên Thiết Tâm Nguyên há mồm gầm gừ đòi ăn.
Cung kính hiến cho nó một cái đùi trâu, Tiêm Nha ăn vui vẻ.
Lần này gặp lại Trạch Mã, Thiết Tâm Nguyên cười như hoa nở, còn thần sắc Trạch Mã không tốt lắm, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần lại phủ đầy mây đen.
“ Tiên nữ mỹ lệ của ta, có chuyện gì khiến nàng ưu sầu như thế? Đừng để nỗi buồn làm dung mạo nàng điêu linh như lá cây mùa thu.” Nhìn không thấy A Tát Lan, Thiết Tâm Nguyên đi tới bên lạc đà trắng học theo cách nói thi vị của của Người Ba Tư:
Trạch Mã dẫm lên lưng một hàng võ sĩ xếp thành thang xuống lạc đà, sau đó vịn tay Thiết Tâm Nguyên bước xuống đất.
Cách ăn mặc của nàng vô cùng rườm ra, chưa tính tới quần áo trên người, phía sau còn có đuôi áo dài, màu vàng nhạt, trên thêu phi phượng, là trang phục khi công chúa Đại Tống xuất giá.
Thứ này rõ ràng không phải làm cho Trạch Mã, vì thế loại trang phục thùng thình này khi mặc lên người nàng lại biến thành bó sát thân thể, bầu ngực no đủ kia càng hấp dẫn ánh mắt người khác quá mức.
Trạch Mã chẳng để ý tới sự ân cần của Thiết Tâm Nguyên, nghênh mặt bước qua y, kiêu ngạo như công chúa. Nhìn đuôi váy dài dính toàn cổ dại và đất cát, Thiết Tâm Nguyên thở dài nhấc đuôi váy lên cầm ở tay, theo Trạch Mã vào cửa hiệu.
“ Ta có giống một vị công chúa thực sự không?” Trạch Mã đi tới gian phòng riêng mà mình vừa ý, chẳng quay đầu lại, lạnh lùng hỏi:
“ Nàng vốn là công chúa của Đại Tuyết Sơn mà.” Thiết Tâm Nguyên nói như đinh đóng cột, lúc này tuyệt đối không thể đắc tội với nàng:
“ Vậy nước Tống các ngươi có đem công chúa của mình cho người khác không?”