Một sự việc trọng đại như thế, tất nhiên A Tát Lan không trả lời ngay, ở lại cửa hiệu một ngày bàn bạc với Tát Già, trấn an những bộ tộc khác, rồi hôm sau rời Cáp Mật, muốn chống lại người Khiết Đan, hắn cần nhiều võ sĩ hơn nữa.
Có điều người Khiết Đan có tới hay không, Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng dám chắc, nghe thưởng cổ Khiết Đan tới Cáp Mật nói, kỵ binh Khiết Đan năm ngoái trở về có quá nửa biến thành bộ binh, chiến mã đã bị giết thịt ở sa mạc, tổn thất nặng.
Người Khiết Đan khó mà có đủ tài lực quay trở lại trong thời gian ngắn, lửa giận là thứ vớ vẩn, đại quân ra trận cần lương thảo,
Trừ khi hoàng đế Khiết Đan bị lửa giận lấn át lý trí mới cho quân tới trừng phạt người Hồi Hột, và nếu người Hồi Hột tới trêu chọc chúng ...
Khi A Tát Lan gom đủ quân đội tới Cáp Mật chuẩn bị kháng chiến, tin tức Cáp Mật bị người Hồi Hột chiếm lĩnh thế nào cũng khiến Liêu hoàng nổi cơn lôi đình.
Đây chỉ là kế hoạch ứng phó nhất thời, thế nên nhiều chi tiết chưa hoàn thiện, nhiều sơ hở phải bịt lại, thế nên A Tát Lan vừa đi, Thiết Tâm Nguyên tức tốc lên ngựa phóng về Thanh Hương cốc tìm Mạnh Nguyên Trực bàn bạc.
Thực sự là quá ít người để dùng!
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, khói sương mù mịt, từ ao nước nóng lớn ở Thanh Hương cốc, Thiết Tâm Nguyên cho người dẫn nước vào cái ao nhỏ hơn, bốn xung quanh trồng cây liễu đỏ tạo thành không gian kín đáo, đáy hồ tường bao đều đắp bằng đá đen, bên cạnh còn có một căn nhà gỗ đơn giản, bố trí còn rất sơ sài, nhưng nhờ có hơi nước mờ ảo mà biến thành chốn Bồng Lai tiên cảnh.
“ Ngươi đang đùa với lửa đấy.” Mạnh Nguyên Trực nằm trong suối nước nóng, nghe Thiết Tâm Nguyên trình bày kế hoạch đột xuất ở Cáp Mật, mày nhíu thành cục vừa uống rượu vừa nói:” Có điều nghe qua cũng làm người ta nhiệt huyết sục sôi lắm, có việc gì cần tới ta cứ nói, nếu kết quả không được như ý muốn, ta sẽ đưa ngươi phá vây, chúng ta tới nơi khác làm lại.”
Thiết Tâm Nguyên cũng đã tính tới điều đó, vừa về với cốc đã sai Thiết Tam dẫn ba trăm người bóp chẹt Thiên Sơn lộ, nếu người Hồi Hột trở mặt, có thể kháng cự với chúng ở đó một lúc, tranh thủ cho lực lượng ở sơn cốc rút lui.
Đường đi có rất nhiều, lên phương bắc, trốn sâu vào trong thảo nguyên, xuống phía nam có tám trăm dặm Hãn Hải, nếu ở Hãn Hải không sống được thì chạy sang Thanh Đường hội họp với Lý Xảo.
Chỉ cần còn người ở vùng đất này sẽ không tuyệt đường.
Nhưng đó chỉ là lúc vạn bất đắc dĩ thôi, Thiết Tâm Nguyên không dễ dàng buông bỏ như vậy:” Ta gặp A Tát Lan rồi, chẳng qua chỉ là tên hoàn khố có chút hoài bão thôi, trên sa mạc này coi như là một kẻ không tệ. Song e rằng hắn không uy hiếp nổi Khiết Đan, có thể cần lão ca huynh đi một chuyến dụ người Khiết Đan tới, nếu không bố trí của chúng ta đều vô nghĩa.”
“ Ta không thích ám sát, nếu ...”
Thiết Tâm Nguyên biết hắn định nói gì, gạt đi:” Chuyện đường đường chính chính đánh trận để sau này hẵng nói, bây giờ không dùng âm mưu quỷ kế thì cả đời trốn chui trốn nhủi như chuột.”
“ Nhưng Thanh Hương cốc quá gần Cáp Mật, người Khiết Đan tới đây mà biết nội tình trong cốc, chúng sẽ tới chỗ chúng ta ngay, trước hổ sau sói đều nguy hiểm.” Mạnh Nguyên Trực thở dài, hắn thấy kế hoạch của Thiết Tâm Nguyên không khác gì mời hổ tới đuổi sói:
“ Chuyện Thanh Hương cốc có ta an bài, cho dù người Khiết Đan có biết trong Thiên Sơn có tòa thành trì nho nhỏ cũng không tùy tiện xuống ngựa vào núi đâu, vả lại bọn họ muốn tiếp tục thống trị Y Ngô Châu, muốn thu lợi từ nơi này không thể tùy tiện lạm sát cư dân đương địa.”
Mạnh Nguyên Trực tu một ngụm rượu nữa:” Thanh Hương cốc là chốn thanh bình hiếm có nhân gian, ngươi tính gì cũng tính cho cẩn thận, ngoài kia thế nào ta mặc xác, đừng để chiến hỏa lan vào nơi này.”
“ Nhìn thấy thần phạt rồi đấy, uy lực thứ đó ra sao không cần ta nói nữa chứ?” Vân Sơ trấn an hắn:
Mạnh Nguyên Trực gật đầu, làm sao hắn có thể quên được chuyện kinh khủng đó, khi ấy nếu Thiết Tâm Nguyên không kéo mọi người chạy, nếu hắn tham chiến thì bây giờ hắn thành khúc xương trên thần tọa của hai vị thượng sư rồi.
“ Mãnh hỏa vốn có đặc điểm càng đổ nước càng cháy to, nếu như đem chưng lên thành dầu hỏa, uy lực sẽ gấp trăm lần, nếu đốt cháy trong không gian kín. Ví như vò rượu trong tay lão ca ngươi, uy lực sẽ không thua thần phạt, thợ Vu Điền rất giỏi, bọn họ làm thứ ta cần, vài ngày nữa trong trại sẽ chuẩn bị thực nghiệm thứ này, người Khiết Đan mà tới, sẽ cho chúng biết thế nào là hỏa ngục.” Thiết Tâm Nguyên vỗ ngực nói:” Giờ nghĩ cách làm sao kéo người Khiết Đan tới mới là quan trọng nhất, lần sau chúng tới đây không có A Tát Lan giúp chúng ta nữa đâu, khi đó hoặc là cúi đầu cống nạp như bộ tộc khác, hoặc bị tiêu diệt.”
Mạnh Nguyên Trực nghiêm túc suy nghĩ nói:” Bên kia sa mạc chính là Tổ Phổ đại vương phủ của người Khiết Đan, ta tới giết hắn được không?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ trán:” Giết nhi tử hoặc sủng thiếp mà hắn yêu thương nhất ấy, giết Tổ Phổ đại vương rồi thì ai nổi giận khởi binh báo thù? Linh hoạt chút, nếu người Khiết Đan thực sự xuất binh thì đừng làm gì cả.”
“ Cái thứ thiên phạt gì đó cho ta hai cái, ta dám trực tiếp đi giết Da Luật Tông Chân.” Mạnh Nguyên Trực nửa đời người làm Đới Ngự Khí Giới, không đơn giản là chỉ bảo vệ an toàn cho hoàng đế, mà còn giúp hoàng đế làm không ít việc bẩn thỉu, vu họa, ám sát là một trong số đó, đó là việc hắn rất thành thạo nhưng bây giờ cực kỳ căm ghét, không muốn nói nhiều:” Khi nào ngươi định đón người nhà tới?”
“ Mùa đông này, nếu mọi chuyện ổn thỏa ta sẽ đích thân tới Đại Tống một chuyến.”
Mạnh Nguyên Trực nhận ra y nói "tới" chứ không phải "về", cảm khái:” Lần cuối sao?”
“ Lần cuối.” Thiết Tâm Nguyên gật đầu:
“ Vậy tiểu công chúa thì thế nào?”
“ Nếu nàng muốn, ta sẽ mai mối cưới hỏi đàng hoàng, không để nàng chịu chút thiệt thòi nào.”
“ Hắc, ở Tây Vực ngươi có thể làm gì tùy ý, đến ông trời còn xoay vần theo ý ngươi, nhưng xông vào hoàng cung thì đừng mơ, dù mười người như ta cũng không thể giúp ngươi cướp công chúa khỏi hoàng cung.”
“ Không cần cướp, chỉ cần chuẩn bị tốt, hoàng đế đích thân đưa khuê nữ tới chỗ ta, còn có thêm món hồi môn không nhỏ.”
“thú vị đấy.” Mạnh Nguyên Trực ngứa ngáy:” Ngươi nói rõ ra xem.”
Thiết Tâm Nguyên nhảy ra khỏi ao nước:” Sau này sẽ biết, lời hôm trừ hai chúng ta ra không được để người thứ ba biết.”
Lời vừa dứt đột nhiên nghe thấy tiền môn có tiếng náo loạt, một bóng trắng xẹt qua xẹt lại, tiếng nổ tiễn vang lên liên hồi.
Thiết Tâm Nguyên dừng chân:” Con sói mẹ lại nổi điên rồi.”
Mạnh Nguyên Trực cười ha hả:” Lần này nó vào quá sâu, Thiết Tam Bách toại nguyện rồi ... Con bà nó, xông về phía chúng ta.”
Tức thì bước lên chắn trước mặt Thiết Tâm Nguyên.